Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 27

Trên một bãi đá cuội lộn xộn, mấy người đang cúi đầu tìm trứng.

Đá tròn tròn, trứng cũng tròn tròn, phải có cảm ứng vô cùng nhạy bén với luồng linh khí yếu ớt trong trứng thì mới có khả năng tìm thấy.

Trứng của Ưng Thanh Cổ vô cùng giá trị, không chỉ có giá trị cao trên thị trường mà giá trị sử dụng cũng cao, nếu may mắn còn có thể thuần hóa từ nhỏ để biến thành thú khế ước.

Vì vậy ai nấy đều tìm kiếm rất tích cực.

Chỉ có Kiều Hàm ngồi trên tảng đá, ngẩng đầu, chống cằm ngẩn người nhìn lên trên.

Giữa bãi đá là mấy cây cổ thụ chọc trời, trên ngọn cây có những chiếc tổ chim, khoảng chừng là tổ của năm đến sáu con Ưng Thanh Cổ.

Một cân Thạch Tiên Diệu, đồng nghĩa với việc đào một khối từ trên giường của chúng, đào thì không khó, đuổi Ưng Thanh Cổ đi mới khó.

Bởi vì chúng siêu cấp ham ngủ, phần lớn thời gian đều cuộn mình trên đó, chẳng khác gì mấy người mắc bệnh khó dậy. Dù có rời đi một lát để kiếm ăn hay làm việc khác, chúng cũng có thể quay về ngay lập tức, hoàn toàn không có đủ thời gian để Kiều Hàm ra tay.

Cậu đang nhìn thì thấy Ưng Thanh Cổ trên tổ chim cử động, liền lập tức nhắc nhở mọi người. Ai nấy đều vội vàng dừng động tác tìm kiếm, ẩn giấu hơi thở.

Vì họ còn cách khu vực trung tâm khá xa nên cũng không bị Ưng Thanh Cổ chú ý.

Kiều Hàm thấy con đại bàng khổng lồ màu xanh với sải cánh chừng mười mét, quắp một quả trứng trông như hòn đá bay xuống. Quả nhiên là ngay cả trứng mình đẻ ra cũng mặc kệ, cứ thế vứt bừa trên bãi đá cho nó tự do hấp thụ linh khí mà nở, sau đó lại quay mình bay về giường.

Không ngờ lại được xem bản live-action của màn đẻ xong là vứt. Đúng là cặp cha mẹ vô trách nhiệm.

Nhưng hành động này lại cho cậu một linh cảm, rất nhanh sau đó, Kiều Hàm cũng gia nhập đội ngũ tìm trứng.

Vì đã nhặt được một quả trứng có sẵn nên mọi người cũng có chút phán đoán về hình dạng của trứng Ưng Thanh Cổ, tốc độ tìm kiếm vì thế cũng nhanh hơn.

Vài canh giờ sau, mỗi người đều thu thập được mấy quả.

Nhiệm vụ của Lục Tương Tương cũng xem như hoàn thành.

Bên ngoài Thủy kính, Lục Truy thấy họ thu thập xong vẫn không rời đi, ngược lại còn tụ tập lại bàn bạc gì đó.

“Chẳng lẽ… Kiều Hàm còn có nhiệm vụ khác, săn giết Ưng Thanh Cổ chắc chắn là không thể… không phải là Thạch Tiên Diệu chứ.” Lục Truy nói đến đây thì nuốt nước bọt, nhớ lại cảnh tượng năm xưa trẻ người non dạ đi đào Thạch Tiên Diệu bị Ưng Thanh Cổ truy sát thật sự không mấy tốt đẹp, mà lúc đó hắn đã là Trúc Cơ kỳ rồi.

Tiêu Cửu Từ hô hấp chậm lại, tuy biết rằng với tác phong trước nay của Kiều Hàm, cậu sẽ không lấy thân phạm hiểm, nếu không có cách nào hay, cậu nhất định sẽ từ bỏ, nhưng y vẫn không khỏi căng thẳng.

Rất nhanh, Kiều Hàm trong Thủy kính bắt đầu hành động một mình. Cậu mang theo trứng Ưng Thanh Cổ, lặng lẽ tiếp cận đại thụ, ngay khi sắp bị Ưng Thanh Cổ chú ý, phía xa liền truyền đến tiếng nổ, tức khắc dời đi sự chú ý của chúng.

Cứ như vậy, lợi dụng kế giương đông kích tây, cộng thêm khả năng khống chế linh lực Mộc hệ của bản thân, cậu nhanh chóng leo lên được phía dưới tổ của Ưng Thanh Cổ.

Lúc này, Kiều Hàm chỉ có thể chờ đồng đội hành động, nhưng đợi một lúc vẫn không có động tĩnh gì, trong lòng cậu cũng không bất ngờ, biết chắc chắn do Mông Vạn phá đám. Bản thân gã vốn không muốn giúp Kiều Hàm mạo hiểm, bây giờ cậu không có ở đây, gã nhất định đang cố gắng thuyết phục mọi người.

Kiều Hàm đoán không sai, nhưng mấy người đã cùng cậu trải qua đủ chuyện, ngay cả Lục Tương Tương cũng sẽ không bỏ dở kế hoạch của cậu giữa chừng.

Bất kể Mông Vạn nói nguy hiểm thế nào, đòi tạm dừng kế hoạch, Lục Tương Tương trực tiếp hừ lạnh một tiếng, rút pháp khí ra, Phong hệ cộng Hỏa hệ, một mũi tên từ trên không trung bắn về phía gốc đại thụ.

Thịnh Giác cũng phối hợp dùng linh phù tấn công cây cối, Bạch Nhung dùng thuật pháp hệ Thổ tác động đến mặt đất.

Với tu vi của họ mà tấn công linh thụ trăm năm, tự nhiên không thể tổn thương đến gốc rễ, nhiều nhất chỉ làm nó rung lắc một chút. Dưới sự tấn công liên tiếp của ba người, mấy cây đại thụ bắt đầu chấn động.

Nhưng đối với lũ Ưng Thanh Cổ đang yên giấc trên đỉnh cao nhất thì ảnh hưởng lại rất lớn, tất cả Ưng Thanh Cổ đều hoảng loạn vỗ cánh, móng vuốt sắc bén bấu chặt vào Thạch Tiên Diệu, đợi khi rung lắc kết thúc, chúng đồng loạt phẫn nộ phóng pháp thuật tấn công về hướng phát ra đòn đánh. Vô số lông vũ như mưa kiếm, trút xuống đám người Lục Tương Tương, phạm vi rộng lớn, tốc độ cực nhanh, sức mạnh kinh người, ngay cả Lục Truy bên ngoài Thủy kính cũng phải hít một hơi khí lạnh.

Mọi người tuy đã chuẩn bị đầy đủ, sau một đợt tấn công liền nhanh chóng chuyển vị trí, nhưng vẫn không kịp chạy đến nơi an toàn, đã bị linh lực lan đến tác động không nhẹ, nếu trúng đòn trực diện, kết quả chắc chắn là trọng thương.

Mà lúc này, Kiều Hàm nhân lúc lũ Ưng Thanh Cổ ở trên đang tấn công phía dưới, không thể tập trung vào xung quanh, liền nhẹ nhàng dùng Mộc hệ thuật pháp biến ra dây leo, đặt những quả trứng mang theo vào trong tổ của mỗi con Ưng Thanh Cổ.

Tiếp theo là im lặng chờ đợi.

Quả nhiên không lâu sau, sau khi đám Ưng Thanh Cổ đang phẫn nộ bình tĩnh lại, chúng đột nhiên phát hiện trong tổ lại có trứng, bèn kêu gào nửa ngày trời như để trút bỏ sự nghi hoặc, nhưng rất nhanh sau đó lại tuân theo bản tính, từng con một sải cánh, mang trứng bay xuống.

Gần như trong một khoảng thời gian rất ngắn, trên đỉnh cây không còn một con Ưng Thanh Cổ nào.

Mấy người ở dưới căng thẳng quan sát, người bên ngoài Thủy kính cũng chăm chú theo dõi.

Rất nhanh, một con Ưng Thanh Cổ bay trở về, dường như không phát hiện có kẻ đột nhập, liền chuẩn bị đi ngủ.

Mọi người thấy phía trên không có dấu hiệu chiến đấu, trong lòng không hiểu, vì theo thời gian mà mọi người thấy, Kiều Hàm không thể nào đào Thạch Tiên Diệu nhanh như vậy được. Vậy chỉ có một khả năng, Kiều Hàm thấy không đủ thời gian nên đã từ bỏ.

Mông Vạn có chút tức tối, quả nhiên kế hoạch của Kiều Hàm căn bản không thể thành công, còn hại họ suýt bị thương, gã đang định lên tiếng phản đối lần nữa thì cảm nhận được một luồng nguy hiểm ập tới.

Không đợi gã phản ứng, Lục Tương Tương đã kéo gã nằm rạp xuống đất, trên không trung đột nhiên có một trận mưa kiếm quét qua.

Mọi người còn tưởng thật sự bị Ưng Thanh Cổ phát hiện và truy sát, kết quả vừa ngẩng đầu lên thì ngây người.

Trận tấn công vừa rồi vậy mà không phải nhắm vào họ, mà là hai con Ưng Thanh Cổ đang choảng nhau.

Lũ Ưng Thanh Cổ lười biếng, chỉ muốn ngủ, vậy mà lại đang đánh nhau trên không.

Tiếp đó là con thứ ba, con thứ tư, cho đến khi tất cả Ưng Thanh Cổ đều bay lên, từ choảng nhau biến thành hỗn chiến, mưa kiếm bay loạn xạ trên trời.

Mọi người nằm rạp dưới đất, ngẩn ngơ nhìn, cho đến khi Bạch Nhung hô lên: “Ta thấy Kiều công tử xuống rồi.”

“Phía trên nguy hiểm như vậy, đúng là nên từ bỏ rồi.” Thịnh Giác nói.

Lục Tương Tương không vui hừ một tiếng, kế hoạch thất bại vẫn có chút buồn bực, chỉ có Mông Vạn là cười khẩy hả hê nói: “Ta đã nói là không thể mà.”

Thế nhưng sắc mặt người bên ngoài Thủy kính lại dần trở nên khó coi.

Bởi vì từ góc độ của họ, họ có thể thấy được Kiều Hàm đã làm những gì ở trên đó.

Kiều Hàm liều mạng chạy như điên về phía mọi người, không đợi họ nói gì đã hét lên một tiếng: “Mau chạy!” Hoàn toàn không vì khoảng cách tạm thời an toàn mà dừng lại, ngược lại còn hô hào mọi người mau chóng bỏ chạy.

Mọi người không hiểu tại sao, còn tưởng Kiều Hàm sợ bị ảnh hưởng, bị cậu hét như vậy, lập tức cũng chạy theo như điên.

Nhưng chạy được một lúc, Bạch Nhung ở cuối cùng đột nhiên theo bản năng cảm thấy gai ốc dựng đứng, quay đầu lại nhìn, tức thì hét lên thất thanh: “Ưng Thanh Cổ đuổi tới rồi!”

Mọi người tranh thủ quay đầu lại, liền thấy đám Ưng Thanh Cổ vừa rồi còn đang hỗn chiến, giờ đã toàn bộ đuổi theo, đang phẫn nộ tấn công về phía họ, nhưng vì khoảng cách đã quá xa, nên mỗi lần chỉ có thể đánh trúng những nơi họ vừa chạy qua.

Nhưng nếu cứ bị đuổi theo thế này, chắc chắn sẽ bị bắt kịp.

“Chạy mau!” Kiều Hàm hét lên.

“Tại sao lại đuổi theo chúng ta! Rốt cuộc là có chuyện gì!” Mông Vạn kinh hãi nói.

“Vì ta đã đào Thạch Tiên Diệu rồi.”

“Một cân Thạch Tiên Diệu có đáng để chúng nó cùng nhau truy sát ngàn dặm không? Loài chim này nhỏ mọn vậy sao?” Lục Tương Tương không dám tin.

“…Chắc là… vì ta đào hết sạch Thạch Tiên Diệu của chúng rồi.”

Mọi người: …

Cái gì!!!! Tất cả… Thạch Tiên Diệu trong tổ của tất cả Ưng Thanh Cổ? Món đồ tiến hóa mấy trăm năm đã bị Kiều Hàm khoét sạch rồi!!

“Ngươi rốt cuộc đã làm cái quái gì vậy!” Mông Vạn gầm lên.

“Cơ hội hiếm có, ta muốn lấy nhiều một chút, chia cho mọi người coi như phí cực nhọc mà.” Kiều Hàm có chút vô tội nói: “Ta cũng không muốn đâu. Hay là lát nữa ta trả lại cho chúng!”

“Thì cũng phải để chúng cho cơ hội đã chứ!” Lục Tương Tương tức tối nói: “Kiều Hàm, ngươi là đồ khốn!”

“Mọi người đừng hoảng, có lẽ chạy vào lãnh địa của linh thú khác, chúng sẽ không dám xâm phạm.” Thịnh Giác nói.

“Linh thú khác… gần đây có thể uy h**p được Ưng Thanh Cổ chỉ có Cự Nham Hổ, nhưng hình như nó cũng muốn truy sát chúng ta thì phải.” Bạch Nhung khóc ròng.

“Kiều Hàm!” Mông Vạn lại nổi trận lôi đình.

Kiều Hàm: …

Mọi người đang chạy thì không phát hiện ra mảng thanh liên lớn phía trước có chút khác thường.

Bên ngoài Thủy kính, Lục Truy ôm trán, có chút trách cứ nhìn về phía Tiêu Cửu Từ, không dạy vợ là lỗi của chồng mà!

Thì ra lúc nãy khi Kiều Hàm bày kế để Ưng Thanh Cổ mang trứng xuống, cậu biết thời gian không kịp, nên đã đào một mẩu nhỏ trong mỗi tổ chim, rồi ném vào những cái tổ khác nhau.

Ưng Thanh Cổ rất quan tâm đến cái giường của mình, cũng rất nhạy cảm với mùi hương. Con Ưng Thanh Cổ đầu tiên bay về tuy nhận ra sự bất thường nhưng không nghĩ nhiều, cho đến khi con Ưng Thanh Cổ thứ hai bay ngang qua đột nhiên phát hiện trong tổ của tên ngốc nhà bên cạnh lại có mùi Thạch Tiên Diệu của mình, lập tức tức điên lên, cho rằng đối phương chắc chắn đã nhân lúc mình không có ở đây, trộm đào giường của mình để hoàn thiện giường của nó. Đối với Ưng Thanh Cổ mà nói, đây chính là khiêu khích, đầu có thể rơi, máu có thể chảy, chứ giường thì không thể bị cướp!

Thế là một trận hỗn chiến do con người ly gián đã bắt đầu diễn ra.

Kiều Hàm nhân lúc chúng đang phẫn nộ đánh nhau ở trên, đã liên tiếp đào thủng sáu cái tổ chim, khuân đi toàn bộ giường của chúng.

Như vậy sao có thể không phẫn nộ truy sát cho được, có thể nói lũ Ưng Thanh Cổ bây giờ đã giết đến đỏ mắt rồi.

“Cậu ấy điên cuồng đến thế sao? Nạn châu chấu qua đồng cũng không đến mức này.” Lục Truy hỏi: “Thế này chẳng phải sẽ bị truy sát đến tận chân trời góc bể à?”

Tiêu Cửu Từ quả thực lo lắng, nhưng cũng đầy bất lực, cảm thấy tính cách này của Kiều Hàm, không trông chừng là không được, quá tùy tiện rồi.

Chỉ hy vọng họ có thể vào lãnh địa của linh thú khác, như vậy có lẽ sẽ thoát được sự truy sát của Ưng Thanh Cổ.

Nếu không được nữa, vừa chạy vừa ném Thạch Tiên Diệu xuống, cũng có thể thoát được một kiếp.

Mà Kiều Hàm cũng nghĩ như vậy, đang chuẩn bị lấy Thạch Tiên Diệu từ trong túi trữ vật ra.

Kết quả lại cảm thấy xúc giác dưới chân không đúng.

Cùng lúc đó, lũ Ưng Thanh Cổ trên trời lại dần dần chậm lại, cuối cùng quay đầu rời đi.

Mọi người chưa kịp nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy từng đợt thứ gì đó giống như phấn hoa từ dưới chân xộc lên.

Cúi đầu nhìn, Kiều Hàm mơ màng thấy từng cây nấm lùn mập mạp màu xanh lục, đang lắc lư trước mắt.

Đó là… n*m ** Mộng!

Không ai ngờ rằng lại xông vào lãnh địa của n*m ** Mộng. Vì màu sắc của n*m ** Mộng quá giống với thanh liên, nhìn từ xa đều là một mảng xanh biếc, rất dễ khiến tu sĩ đi nhầm vào.

Đây cũng vừa khéo là nhiệm vụ cuối cùng của Thịnh Giác, nên hắn biết khá rõ, nhưng muốn nhắc nhở thì đã không kịp nữa rồi. Khi đám nấm bị k*ch th*ch vì sự xâm nhập của họ, phun ra bột gây ảo giác, tất cả mọi người đều bị mê hoặc, tức khắc ngã xuống.

Mà những cây nấm đó như thể ghét bị người khác đè lên, từng cây một co rút vào lòng đất, rồi lại lần lượt mọc lên ở nơi cách đó vài mét, như thể chỉ dịch chuyển vị trí.

Chính vì n*m ** Mộng có thể di chuyển, gặp được đã là có duyên, nếu cẩn thận hái thì còn có khả năng lấy được, nhưng như họ vô tình xông vào, vậy thì cứ chờ trúng chiêu thôi.

Thảo nào Ưng Thanh Cổ không dám đuổi theo. Bởi vì bất kỳ linh thú nào cũng không thể tránh được đòn tấn công của n*m ** Mộng, nếu bị mê hoặc, rơi vào vùng đất nấm sẽ nhanh chóng bị nuốt chửng, nhưng nấm lại ghét con người, nên sẽ không ăn, đối với con người thì không có nguy hiểm, chỉ khiến người ta rơi vào ảo giác, đợi hiệu quả qua đi sẽ trở lại bình thường.

Hơn nữa, Thanh Liên Cảnh là nơi khảo hạch, bên ngoài có Thủy kính giám sát, không thể xảy ra chuyện giết người đoạt bảo, nên ngất ở đây ngược lại không khiến người ta lo lắng.

Người bên ngoài Thủy kính cũng coi như thở phào nhẹ nhõm.

“Họ cũng coi như trong rủi có may rồi.” Lục Truy thở phào, dở khóc dở cười nói.

Thế nhưng đôi mày nhíu chặt của Tiêu Cửu Từ lại không giãn ra, ngược lại còn lộ ra một vẻ gượng gạo khác.

“Sao thế? Đâu có nguy hiểm gì.” Lục Truy cười nói: “Nhiều nhất là giống như say rượu làm càn, mất mặt chút thôi, thường thì sẽ làm những việc gần đây muốn làm nhất, chắc họ sẽ chạy trốn ngay trong ảo giác, vẫn tưởng đang bị Ưng Thanh Cổ truy đuổi ấy chứ.”

Tiêu Cửu Từ không nói gì, chỉ nhìn thẳng.

n*m ** Mộng có thể đào ra việc mà người ta muốn làm nhất trong lòng gần đây, sẽ phá vỡ mọi lớp ngụy trang, phơi bày khát vọng hoang dại chân thật nhất. Con người tự nhiên có rất nhiều việc muốn làm, ai biết được thứ bị đào ra sẽ là gì.

Đôi mắt Tiêu Cửu Từ khẽ lay động.

Đột nhiên, Kiều Hàm trong Thủy kính cử động, Tiêu Cửu Từ bất giác mím môi, nhìn không chớp mắt.

Chỉ thấy Kiều Hàm nhắm mắt đứng dậy bắt đầu đi, đi được vài bước, đột nhiên đưa tay cởi đai lưng, sau đó bắt đầu c** q**n áo.

Lục Truy: ???

Tiêu Cửu Từ: !!!

“Cậu ấy đang làm gì vậy? Trong ảo cảnh có gì không thể miêu tả được à?” Lục Truy kinh ngạc nhìn Tiêu Cửu Từ.

Vẻ mặt gượng gạo của Tiêu Cửu Từ nửa muốn thả lỏng nửa không, một thoáng bối rối, trong chớp mắt đã thấy Kiều Hàm vui vẻ c** tr*n, làn da xương cốt trắng nõn tinh xảo, dường như vì gần đây chăm chỉ tu luyện, nên đường nét trên cơ thể cũng trở nên săn chắc, xinh đẹp, khung xương tuy không lớn, nhưng cũng là bờ vai rộng và vòng eo hẹp với tỷ lệ vừa vặn.

“Đừng nhìn nữa, đừng nhìn nữa, tránh sang một bên đi.”

Tiêu Cửu Từ hoàn hồn thì thấy Lục Truy đang xua đuổi những người xung quanh đang nhìn vào tấm Thủy kính này, y lại cảm thấy hành động của Lục Truy có chút thái quá rồi, đều là nam tử, thực ra không có gì…

Cho đến khi Tiêu Cửu Từ thấy Kiều Hàm đã bắt đầu c** q**n, hô hấp tức thì ngưng trệ, trong lòng đánh thót một cái, không lẽ là chuẩn bị đi ngủ chứ, y nhớ Kiều Hàm có thói quen đặc biệt khi ngủ mà!

Tiêu Cửu Từ nhanh chóng liếc qua xung quanh, xác định mọi người đã bị Lục Truy đuổi đi hết mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng giây tiếp theo lại nhận ra Lục Truy vẫn còn đang xem.

Đang định ngẩng đầu nói gì đó, thì thấy Kiều Hàm đã dừng hành vi khoe thân, chừa lại cho mình một chiếc q**n l*t, có lẽ là vì đôi chân thon dài thẳng tắp kia quá trắng đến lóa mắt, khiến Tiêu Cửu Từ cảm thấy vẫn có chút chướng mắt, trong lòng không khỏi nghi ngờ tiêu chuẩn về sự riêng tư của Thủy kính này rốt cuộc là gì.

Bởi vì nếu có tình huống liên quan đến riêng tư, Thủy kính bên này chắc chắn sẽ hình thành một lớp sương mù.

Nhưng bây giờ vẫn có thể nhìn thấy.

“Xem ra không phải tình huống không thể miêu tả, nhưng rốt cuộc cậu ấy đang làm gì vậy?” Lục Truy đột nhiên lên tiếng, khiến Tiêu Cửu Từ hoàn hồn.

Chỉ thấy Kiều Hàm nhắm mắt, đi đến một chỗ, ngoan ngoãn ngồi xuống, rồi vừa ngây ngô cười về phía bên trái, vừa dùng tay tùy tiện cọ cọ lên người, bộ dạng đó cực kỳ giống…

Lục Truy nghi hoặc một tiếng, đột nhiên lại “a” một tiếng, quay đầu nhìn Tiêu Cửu Từ, “Chẳng lẽ là lần trước chúng ta đi ngâm linh tuyền không dẫn cậu ấy theo, khiến cậu ấy canh cánh trong lòng đến thế sao?”

Tiêu Cửu Từ cũng ngơ ngác, nhưng tư thế của Kiều Hàm quả thực rất giống đang ngâm mình trong linh tuyền, vừa tắm cho mình, vừa vui vẻ trò chuyện với người bên cạnh, thảo nào lại phải c** q**n áo.

Tiêu Cửu Từ khẽ thở phào một cách gần như không thể nhận ra, đây là thứ sâu thẳm trong lòng cậu sao? Như vậy cũng tốt.

Thế nhưng người trong Thủy kính đang nói chuyện, đột nhiên lại cúi đầu nhìn xuống thứ gì đó ở phía dưới bên trái.

Bộ dạng đó như là đang nhìn… rồi Kiều Hàm lại cúi đầu nhìn của mình… hình như còn nghiêm túc so sánh một chút, sau đó quay về phía bên trái, giơ ngón tay cái lên.

Tiêu Cửu Từ: …

Lục Truy: Phụt! “Ha ha ha ha, cậu ấy đang xem… xem cái gì vậy!!”

Tiêu Cửu Từ cụp mắt xuống, nơi cổ áo giao nhau bất giác như có hơi nóng bốc lên.

Lục Truy bên cạnh cười quá đáng, Tiêu Cửu Từ có chút trách cứ nhìn sang, nguyên nhân của chuyện này chẳng phải là do cái miệng nói bậy nói bạ của Lục Truy sao?

Kết quả vừa nhìn qua, liền thấy Lục Truy đã cười đến điên rồi, chỉ vào Thủy kính bảo Tiêu Cửu Từ nhìn.

Tiêu Cửu Từ quay đầu lại, tức thì chết lặng.

Chỉ thấy Kiều Hàm trong Thủy kính vậy mà đang chảy máu mũi.

“n*m ** Mộng… có vấn đề.” Đại não Tiêu Cửu Từ ngừng hoạt động, khô khốc nói.

“Ha ha ha, sao có thể, rõ ràng là… nín nhịn đến hỏng cả tiểu Kiều Hàm rồi, trong ảo cảnh nhìn ai đó một cái đã chịu không nổi.”

Tiêu Cửu Từ tuy luôn bị huynh đệ trêu chọc, nhưng vào khoảnh khắc này, y thật sự lúng túng.

Vừa định nói chắc chắn là hiểu lầm, vì Kiều Hàm… Kiều Hàm rõ ràng đã nói… nói không thích…

Kết quả giây tiếp theo liền thấy trong Thủy kính, trên người Kiều Hàm lượn lờ những đốm sáng xanh lục.

Trong một khoảnh khắc, Tiêu Cửu Từ liền bình tĩnh lại: “Xem ra là sắp đột phá rồi, nhưng cậu ấy không nhập định tấn cấp, nên cơ thể không chịu nổi lượng linh lực quá lớn.”

Lục Truy tuy cười đến chảy cả nước mắt, nhưng thấy cảnh này cũng hiểu ra, tức thì cảm thấy đáng tiếc.

Tiếp đó, những người khác cũng bắt đầu lần lượt cử động lung tung trong ảo giác.

Đúng lúc này, các đệ tử canh giữ bí cảnh chạy đến tìm Tiêu Cửu Từ và Lục Truy.

Tiêu Cửu Từ vừa nghe báo cáo liền nhíu mày: “Bí cảnh không ổn định?”

“Vâng, đệ tử phụ trách trận pháp vừa cảm ứng được.”

Tiêu Cửu Từ nói với Lục Truy: “Ta đi xem một chút.”

Lục Truy thì không lo lắng gì, liền nói: “Huynh đi đi, ta trông chừng họ.”

Tiêu Cửu Từ liếc nhìn Thủy kính, người nào đó vẫn đang vui vẻ ngâm linh tuyền, trong lòng dấy lên một tia bất lực buồn cười, rồi cất bước rời đi.

Vì người xung quanh đã bị Lục Truy đuổi đi, nên tấm Thủy kính này chỉ còn một mình hắn nhìn chằm chằm.

Nhưng nhìn một lúc, nụ cười trên mặt Lục Truy tắt ngấm, rồi dần dần nhuốm đầy cơn giận không thể tin nổi.

Trong Thủy kính, Mông Vạn vậy mà lại đang tiếp cận Lục Tương Tương trong ảo giác, người đang đứng cười hì hì nói chuyện với một gốc đại thụ.

Cảnh tượng đó của Lục Tương Tương, Lục Truy quá quen thuộc, mỗi lần gặp Tiêu Cửu Từ, nàng đều biến thành bộ dạng này, không khó để tưởng tượng nàng chắc chắn đang gặp Tiêu Cửu Từ trong ảo cảnh, nên mới vui vẻ trò chuyện.

Trước đây chỉ nghe nói những người cùng trúng chiêu có thể vô tình tấn công lẫn nhau, đau rồi sẽ dừng lại, nên ban đầu Lục Truy chưa nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề, cho đến khi Mông Vạn đột nhiên nhắm mắt bổ nhào vào Lục Tương Tương.

Lục Truy gần như tê liệt não bộ trong tức khắc, hai mắt trợn trừng như muốn nứt ra, phong thái công tử phóng khoáng thường ngày bỗng chốc tan biến sạch sẽ.

Mông Vạn có tâm tư gì với Lục Tương Tương, Lục Truy vẫn biết rõ, nhưng không ngờ tên này trong thâm tâm đã chuẩn bị động tay động chân rồi.

Mà muội muội của hắn vẫn còn trong ảo giác, hoàn toàn không biết bên ngoài đang xảy ra chuyện gì, mặc cho quần áo của mình bị xé rách.

Thủy kính đúng lúc này liền phủ một lớp sương, báo hiệu sự riêng tư. Tai nạn bất ngờ như vậy, không ai có thể ngờ tới.

Đầu óc Lục Truy như muốn nổ tung, hắn đột ngột bùng nổ, bão lốc cuồng phong tức khắc bao trùm quanh người, gió sắc như lưỡi dao, nguy hiểm tột cùng, hắn đang định bay về phía lối vào, không dám nghĩ tới liệu mình có chậm một bước hay không.

Thế nhưng ngay thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, sương mù tan đi, hình ảnh trong Thủy kính lại hiện ra, cơn bão lốc của hắn cũng như gió lốc thổi vào rừng rậm, tiêu tan không một dấu vết.

Bởi vì hắn thấy thiếu niên nhỏ bé trắng trẻo kỳ lạ kia đang mở to mắt, tay cầm một hòn đá, mà bên dưới hòn đá là Mông Vạn đã ngã gục.

Thiếu niên thở hổn hển, dường như bị dọa sợ, sau khi đặt hòn đá xuống, vội vàng kéo Lục Tương Tương dịch ra mép, như thể muốn giúp người ta tránh xa Mông Vạn.

Mà áo của Lục Tương Tương cũng chỉ bị xé rách lớp ngoài cùng.

Đợi đến khi Lục Tương Tương được dịch đến bên cạnh hai người kia, thiếu niên dường như mới cảm thấy an toàn mà thở phào một hơi, sau đó ngoan ngoãn ngồi xuống đất canh chừng mọi người, chỉ là vì vẫn còn sợ hãi mà hai tay không khỏi túm lấy tóc hai bên.

Mà cậu không hề biết rằng, vì kinh hãi và căng thẳng mà hai bên tóc của cậu thỉnh thoảng lại biến thành hình dạng đôi tai dài, tuy rất kín đáo, nhưng chỉ cần nhìn kỹ sẽ thấy đó không phải là tóc, cộng thêm đôi mắt lại đỏ hoe.

Khoảnh khắc này, lửa giận của Lục Truy bên ngoài Thủy kính tan biến, chỉ còn lại sự kinh ngạc.

Lúc này Lục Truy để ý thấy Tiêu Cửu Từ đang đi tới từ phía không xa, nhìn thiếu niên trong Thủy kính vẫn chưa ổn định lại, hắn theo bản năng tiến tới đón.

“Bí cảnh thế nào rồi?” Lục Truy thuận miệng hỏi.

Tiêu Cửu Từ lại sững sờ một chút, nói: “Ta đã cố gắng ổn định trận pháp, nhưng không yên tâm lắm, tiếp theo phải theo dõi kỹ động tĩnh ở các nơi trong Thủy kính, phòng trường hợp bất trắc.”

Không đợi Tiêu Cửu Từ mở lời, Lục Truy đã nói: “Ta thì thôi vậy, đông người, không cần đến ta, ta chỉ cần trông chừng tấm gương này là được rồi, nếu Kiều Hàm làm chuyện gì nguy hiểm, ta sẽ gọi huynh, như vậy huynh cũng có thể yên tâm đi canh chừng các Thủy kính khác.”

Tiêu Cửu Từ cũng không nói gì về thái độ vô trách nhiệm của huynh đệ mình, gật đầu rồi đi lo việc.

Lục Truy thở phào nhẹ nhõm, quay lại chỗ cũ, thấy thiếu niên nhỏ đã ổn định lại, lúc này cậu không nhìn trời ngẩn người thì cũng chăm sóc những người khác xung quanh.

Khoác áo cho Kiều Hàm đang “ph*ng đ*ng”, chỉ hướng cho Thịnh Giác đang chạy loạn, thỉnh thoảng lại để ý Lục Tương Tương vẫn đang tiếp tục nói chuyện với cái cây.

Thỉnh thoảng liếc qua Mông Vạn đang thực hiện những tư thế kỳ quái trên mặt đất.

Lục Truy đã hiểu ra tại sao trước đó Bạch Nhung lại muốn lột quần Kiều Hàm, có chút dở khóc dở cười, lại muốn cười Bạch Nhung ngốc, lúc này không phải là thời cơ tốt nhất sao? Là từ bỏ rồi, hay là chưa nhớ ra.

Hắn khẽ nheo mắt, tầm mắt hoàn toàn khóa chặt Bạch Nhung, thầm nghĩ dù sao cũng là người có ơn lớn với Lục Tương Tương, mình tạm tha cho cậu ta một lần, sau này… nếu còn muốn vào Ngọc Hư Tông của họ làm nội gián, vậy thì… trêu đùa một chút, giám sát là được, không làm hại là ổn.

Lục Truy dần dần khôi phục lại tâm trạng xem kịch vui.

Rất nhanh, những người trong Thủy kính dần dần tỉnh lại, họ vẫn nhớ những gì xảy ra trong ảo cảnh của mình.

Tuy may mắn thoát được đòn tấn công của Ưng Thanh Cổ, nhưng mặt Kiều Hàm lại đen như đít nồi, xấu hổ vì những gì mình thấy trong ảo cảnh, tuy là cách một lớp quần áo, nhưng sao mình có thể tùy tiện tưởng tượng về nam chính đại nhân được chứ! Còn đi so đo với nam chính đại nhân, mình là b**n th** sao?

Không, mình chỉ tò mò thôi.

Không đúng, tò mò cũng rất b**n th**.

Kiều Hàm chỉ có thể vừa mặc quần áo, vừa tự an ủi mình rằng sẽ không có ai thấy được ảo cảnh của cậu, cho dù có người bên ngoài Thủy kính thấy được, cũng sẽ chỉ nghĩ rằng cậu có sở thích c** q**n áo kỳ quặc mà thôi.

Tầm mắt lướt qua những người khác, thấy Bạch Nhung tỉnh lại trước mình, cậu cũng không ngạc nhiên, dù sao cũng là yêu tộc mà? Thể chất chắc chắn khác biệt. Hơn nữa Bạch Nhung tỉnh lại sớm, cũng không làm gì những người khác, quả nhiên là một con thỏ ngoan.

Chỉ là bây giờ Bạch Nhung dường như đang nói gì đó với Lục Tương Tương.

Mà bên kia, Mông Vạn có chút chột dạ, nhưng bề ngoài tự nhiên không biểu hiện ra, nhưng lúc đứng dậy đầu hơi choáng, sờ lên đầu, vậy mà lại chảy máu.

Gã tức thì nổi giận nói: “Ai trong các ngươi đã tấn công ta nhân lúc ta trúng chiêu!”

Kết quả giây tiếp theo lại đón nhận đòn tấn công của Lục Tương Tương.

Mông Vạn vội vàng né tránh, kinh ngạc nói: “Tương Tương, muội làm gì vậy!”

Chỉ thấy lúc này sắc mặt Tương Tương đã tái mét, mắt trợn trừng giận dữ, nước mắt không kìm được mà đảo quanh trong hốc mắt: “Mông Vạn, ngươi là đồ khốn!”

Mông Vạn lập tức chột dạ, vội nói: “Cái gì? Muội mắng ta làm gì, không phải ta cũng vừa mới tỉnh lại từ ảo cảnh sao?”

Xung đột bên này tự nhiên thu hút sự chú ý của Kiều Hàm và Thịnh Giác.

Họ cũng để ý thấy áo ngoài của Lục Tương Tương hình như đã bị rách.

“Bạch Nhung đã nói hết với ta rồi, cậu ấy thấy ngươi định giở trò đồi bại với ta! Áo của ta là do ngươi xé rách, ngươi vô sỉ, ngươi hạ lưu, ngươi dám đối xử với ta như vậy! Ta muốn mạng của ngươi!”

Lục Tương Tương vừa xấu hổ vừa tức giận, muốn liều mạng với Mông Vạn.

Kết quả Mông Vạn lại hùng hồn phủ nhận, sau đó chất vấn Bạch Nhung nói bậy vu khống gã. “Tương Tương, chúng ta mới là thanh mai trúc mã, sao muội có thể tùy tiện tin lời người ngoài, cậu ta là người tỉnh lại đầu tiên, nói không chừng là cậu ta có ý đồ bất chính rồi đổ tội cho ta đó! Muội đừng để bị người ta lừa!”

Mông Vạn muốn chuyển dời mâu thuẫn, quay sang chất vấn Bạch Nhung một trận, Bạch Nhung làm sao nói lại gã, cậu chỉ nói ra sự thật mà mình biết thôi.

Cậu tỉnh lại đã thấy cảnh đó, cậu biết loài người cần phải thành thân mới được c** q**n áo của người khác phái, hơn nữa trên đường đi cũng biết Lục Tương Tương không thích Mông Vạn, nên chắc chắn phải ngăn cản rồi.

Chuyện nghiêm trọng như vậy, cậu cảm thấy nên nói cho đương sự biết cũng là điều đúng đắn.

Không ngờ ngược lại rước họa vào thân, ngay khi đòn tấn công mạnh mẽ sắp giáng xuống người, Bạch Nhung sợ đến cứng đờ.

Kiều Hàm lại tức khắc chắn trước mặt Bạch Nhung đỡ lấy đòn này. Bạch Nhung sững sờ, ngây ngốc nhìn Kiều Hàm.

“Cút ngay!” Mông Vạn gầm lên.

“Xấu xí không phải lỗi của ngươi, nhưng còn giở trò lưu manh, thì đó là ngươi không đúng rồi. Ngươi nên thấy may mắn vì Bạch Nhung đã ngăn chặn hành vi xấu xa của ngươi, nếu không Lục đại ca nhất định sẽ lấy mạng của ngươi!”

Sắc mặt Mông Vạn tức thì vô cùng đặc sắc: “Ngươi nói bậy bạ gì đó, ta biết ngươi ngứa mắt ta, không lẽ tên Bạch Nhung này nhận chỉ thị của ngươi nên mới đến vu khống ta chứ.”

“Ta không có!” Bạch Nhung vội vàng lắc đầu phủ nhận.

“Ha ha, ngươi ngu à? Thủy kính bên ngoài có thể chiếu rõ mọi thứ, thể nào cũng có người thấy, ra ngoài là chân tướng rõ ràng, chúng ta bây giờ bịa chuyện vu oan cho ngươi có ý nghĩa gì không?” Kiều Hàm trực tiếp chỉ ra điểm mấu chốt, tức khắc khiến Mông Vạn á khẩu.

Mà việc gã á khẩu lại càng chứng minh điều gì đó, Lục Tương Tương vốn đã tức giận đến mất lý trí, lúc này giận quá công tâm, trực tiếp tấn công.

Mông Vạn cũng thông minh, cố tình chịu một đòn, bị trọng thương văng ra ngoài, giả vờ đáng thương vội nói: “Tương Tương, ta thật sự không biết gì cả, ta ở trong ảo cảnh, làm sao có thể biết hiện thực đã làm gì muội, cho dù có làm gì cũng là vì ta thật sự quá thích muội, ta muốn cưới muội làm vợ mà! Sao muội có thể trách ta được, trong thực tế ta có thể kiềm chế bằng lý trí, nhưng ảo cảnh đâu phải thứ ta có thể khống chế, đúng vậy, ta quả thực đã thấy muội trong ảo cảnh, nhưng ở đó là muội chủ động đến ôm ta, muội bảo ta phải làm sao?”

Lục Tương Tương nghe những lời này tức đến muốn giết người, nhưng lại vì mớ lý lẽ xiên xẹo này, dường như đối phương cũng không phải muốn chủ động làm hại nàng.

Nàng vẫn tuân thủ nguyên tắc làm người tốt việc tốt, dù tính tình đã hoàn toàn không nén được nữa, cuối cùng vẫn nghiến răng, căm hận nhịn xuống, gầm lên một câu: “Cút! Đừng để ta nhìn thấy ngươi nữa!”

Mông Vạn còn muốn tranh thủ, liền nghe Kiều Hàm nói: “Đi đi, đợi khi rời khỏi bí cảnh, bên ngoài tự nhiên có người chủ trì công đạo, nhưng nếu bây giờ ngươi cứ dây dưa không rõ, để Lục đại ca bên ngoài thấy được, vậy ngươi ra ngoài e là không dễ sống đâu.”

Có thể đuổi được Mông Vạn, trong đội lại bớt đi một người có khả năng bị ma khí mê hoặc, Kiều Hàm tự nhiên vui lòng.

Cuối cùng Mông Vạn tranh thủ không có kết quả, chỉ có thể chật vật rời đi.

Trong lòng gã tự nhiên không phục, dù sao gã cũng chưa thật sự làm gì, chỉ là ảo cảnh thôi, bị đối xử như vậy thật quá không cam tâm.

Thấy Mông Vạn bị đuổi đi, Lục Truy cũng thở phào nhẹ nhõm, chỉ là đau lòng cho muội muội lần đầu gặp phải chuyện như vậy.

Nhìn muội muội khóc không ngừng, được mọi người xung quanh an ủi, Lục Truy không khỏi bắt đầu nghĩ đợi Mông Vạn ra ngoài, phải dạy dỗ gã thế nào để trút giận.

Trời đã tối, họ tìm một sơn động tạm thời nghỉ ngơi.

Tâm trạng Lục Tương Tương cũng đã ổn định hơn nhiều, nàng nói lời cảm ơn với mọi người.

Mà Kiều Hàm cuối cùng cũng không trụ nổi nữa, cậu đã chảy máu mũi mấy lần, cuối cùng trực tiếp ngất xỉu trong sơn động.

Lúc tỉnh lại, xung quanh đã sáng lên một trận pháp, đó là trận pháp bảo vệ mà Lục Truy đưa cho Lục Tương Tương mang vào, dùng trong lúc nguy cấp.

Kiều Hàm mở mắt ra liền thấy Bạch Nhung đang canh chừng mình.

Bạch Nhung thấy cậu tỉnh lại, vội nói: “Huynh không sao chứ, họ nói huynh sắp tiến giai rồi, cảm thấy thế nào?”

Kiều Hàm biết linh lực của mình tăng vọt, đoán chừng có liên quan đến việc cậu vào đây ăn uống linh tinh, cộng thêm những lần rèn luyện nguy hiểm, khiến tu vi của cậu hoàn toàn không thể đè nén được nữa, chỉ có thể lựa chọn tiến giai.

Chết tiệt, tính ngàn tính vạn, không tính đến sự cố bất ngờ này, lại còn ngay vào thời điểm mấu chốt.

“Lục Tương Tương và những người khác đâu rồi?”

“Lục tiểu thư đang canh ở bên ngoài, Thịnh đại ca đi tìm thức ăn và nước uống rồi, sẽ về nhanh thôi. Họ bảo ngươi cứ yên tâm tiến giai.” Bạch Nhung báo cáo.

Kiều Hàm ngồi xếp bằng, trầm tư vài giây, ánh mắt dừng trên mặt Bạch Nhung, sau đó ném ra túi trữ vật của mình, nói: “Bên trong có rất nhiều linh phù và đan dược, Bạch Nhung, ngươi nghe ta nói…”

Không lâu sau, Thịnh Giác trở về thấy Lục Tương Tương đang ngồi ngẩn người trước đống lửa, liền an ủi vài câu, bảo nàng ăn chút gì đó.

Sau đó lại đi gọi Bạch Nhung.

Bạch Nhung đi ra, sắc mặt có chút phức tạp: “Kiều đạo hữu đã nhập định rồi.”

Thịnh Giác cười nói: “Đừng lo lắng, tấn cấp Trúc Cơ không cần quá lâu, sẽ không có nguy hiểm đâu.”

Bạch Nhung gật đầu, theo lời dặn của Kiều Hàm dán linh phù lên cửa động.

Mọi người chỉ nghĩ Kiều Hàm không yên tâm, lo lắng có nguy hiểm, nên mới tự bảo vệ mình như vậy, cũng không cảm thấy có vấn đề gì, để người bên trong yên tâm, họ tự nhiên cũng sẽ không tùy tiện đi vào, mà chỉ cần canh giữ ở cửa động là được.

Rất nhanh, đêm dần buông, cách cửa động không xa, một bóng người đang từ từ tiến lại gần.

Mọi người kinh hãi nhận ra, liền thấy Mông Vạn đột nhiên mình đầy thương tích, lảo đảo xông tới.

“Cứu mạng, cứu mạng! Có ma tu muốn giết ta!”

Mà hoàn cảnh xung quanh dần dần nhuốm một màu đen bất tường.

Lúc này, Lục Truy đang quan sát Thủy kính bên ngoài phát hiện có điều không ổn, vội vàng đi tìm Tiêu Cửu Từ, kết quả liền thấy Tiêu Cửu Từ đã sớm bay về phía lối vào bí cảnh, mà tất cả Thủy kính lần lượt vỡ tan, biến thành nước vô hình đổ xuống đất, mọi người kinh hoàng hét lên.

Đúng lúc này, đệ tử canh giữ trận pháp bí cảnh đột nhiên tỉnh lại từ trạng thái đả tọa, một ngụm máu tươi phun thẳng ra ngoài. Ma khí nhanh chóng quấn lấy người hắn, mọi người hoảng loạn.

May mà Tiêu Cửu Từ lập tức đến kịp, một đạo linh quang đánh lên người đệ tử, tiêu trừ toàn bộ ma khí.

Nhưng ngẩng đầu nhìn lên, trận pháp mở ra bí cảnh bắt đầu xuất hiện sự vặn vẹo.

“Rốt cuộc là chuyện gì, sao bí cảnh lại đột nhiên xảy ra chuyện.” Phát hiện biến cố, trưởng lão giám khảo vội vã chạy tới kinh ngạc nói.

“Ma khí, ma khí rất rõ ràng, nhưng ma thú ở đây không thể có cái này… chẳng lẽ là… không thể nào, gã kia bị phong ấn, đã ngủ say mấy ngàn năm rồi!”

“Bảo vệ trận pháp, cưỡng chế triệu tập tất cả mọi người ra ngoài!” Tiêu Cửu Từ vội vàng hạ lệnh, nhưng tốc độ của mọi người lại không theo kịp tốc độ vặn vẹo của trận pháp, trong nháy mắt tất cả mọi người đều bị trọng thương đánh văng ra.

Tiêu Cửu Từ cùng với các trưởng lão giám khảo của hai tông môn nhanh chóng ra tay, cưỡng chế ổn định lối vào trận pháp, không để nó đóng lại.

“Vào!” Tiêu Cửu Từ quyết đoán.

“Không được, quá nguy hiểm, đợi…”

“Không đợi được nữa, hiện tại không có một đệ tử nào ra ngoài, chứng tỏ phụ linh trên ngọc bài cũng đã biến mất, họ không ra được, chúng ta phải vào cứu người!” Tiêu Cửu Từ dứt lời, liền xông vào.

Lục Truy chạy tới thấy tình hình này tự nhiên cũng theo sát phía sau.

Chỉ là sau khi mọi người tiến vào liền bị tình hình bên trong làm cho kinh hãi.

Trong bí cảnh đang là ban đêm, không có một ánh sao nào, sấm chớp đùng đoàng, cuồng phong bão táp tàn phá mặt đất. Từng vết nứt xuất hiện trên mặt đất, như móng vuốt của mãnh thú xé toạc mặt đất.

Ma khí không ngừng tràn vào qua các vết nứt. Trận pháp duy trì sự cân bằng vốn có trong bí cảnh đã bị phá hủy hoàn toàn, như thể có một rào cản nào đó đã biến mất. Có thể thấy một số người tham gia khảo hạch đang hoảng sợ, chạy trốn khắp nơi.

“Tản ra!” Tiêu Cửu Từ ra lệnh một tiếng, mọi người tản ra cứu người.

Tiêu Cửu Từ dùng hôn khế cảm ứng một lát, xác định nơi ma khí nồng đậm nhất không phải là nơi y cảm ứng được, liền chỉ phương hướng cho Lục Truy, rồi một mình bay về phía nơi ma khí nồng đậm nhất.

Rất nhanh, mặt đất ở nơi đó rung chuyển ngày càng dữ dội, vết nứt ngày càng lớn, dường như một con mãnh thú từ thời viễn cổ đang theo địa chấn sơn dao phát ra tiếng gầm rú kinh người.

Giống như lời cảnh cáo trước khi con thú bị giam cầm nổi giận.

Đợi khi Tiêu Cửu Từ đến nơi, liền thấy một con mãnh thú to gần bằng một hòn đảo nhỏ đang bò lên từ vực sâu.

Toàn thân tỏa ra ma khí nồng nặc, vừa ra ngoài đã tấn công Tiêu Cửu Từ ở gần nhất.

Đó là… ma thú trong truyền thuyết ở Thanh Liên Cảnh bị phong ấn ngủ say từ rất lâu, Hôi Ma Ngạc. Ma thú Địa giai, không phải Nguyên Anh kỳ thì không thể chiến đấu.

Mà thứ nó giỏi nhất chính là tấn công linh thức.

Lúc này trước sơn động, Lục Tương Tương đang định đến gần Mông Vạn đang hấp hối cầu cứu, đột nhiên bị Bạch Nhung kéo lại, liều mạng chạy trốn vào trong sơn động.

Vừa chạy, vừa hét về phía Thịnh Giác: “Mau trốn vào sơn động, hắn mới là ma tu!”

Mà Mông Vạn đang bò trên mặt đất, ánh mắt tức khắc thay đổi, cơ thể vặn vẹo một cách quái dị, lao về phía Lục Tương Tương.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn