Thân hình trong bộ đệ tử phục màu xanh biếc trông thật thon dài, cao ngất bảy thước, đường nét bờ vai rộng rãi, dứt khoát. Đai lưng thắt gọn hai vòng, siết ra đường cong eo lưng đẹp mắt. Chỉ đứng đó thôi cũng đã toát lên dáng vẻ thanh cao lạnh lùng, một chuẩn mực của tiên gia.
Trên đại điện, ngoại trừ Giang phu nhân, tất cả mọi người, kể cả những người có bối phận cao hơn Tiêu Cửu Từ, cũng không khỏi ưỡn thẳng lưng, ra vẻ khí thế tiên gia.
Không phải vì vị đại sư huynh Tiêu Cửu Từ này nghiêm khắc với người khác, mà bản thân y chính là một vầng sáng, mọi người tắm mình dưới ánh hào quang, tất nhiên không muốn tỏ ra kém cỏi.
Kiều Hàm cúi đầu nhìn, bàn tay đang đỡ cậu kia không hề thật sự chạm vào cậu, mà dường như có một lớp không khí ngăn cách.
Chỉ thấy bàn tay ấy thon dài, sạch sẽ, khớp xương rõ ràng, trên mu bàn tay nổi lên những đường gân xanh nhàn nhạt, tràn đầy cảm giác mạnh mẽ. Thế nhưng nốt ruồi giữa ngón trỏ ở đốt thứ hai lại mang đến vài phần vẻ đẹp mong manh tan vỡ.
Giống hệt như trong tiểu thuyết miêu tả, chỉ riêng một bàn tay ấy thôi cũng đủ làm nức lòng những kẻ cuồng tay rồi.
Theo lực đỡ vô hình, tầm mắt của Kiều Hàm cũng từ từ di chuyển lên. Chỉ thấy một chiếc ngọc quan trắng muốt búi cao mái tóc đen nhánh, đuôi tóc như dải lụa đen rủ xuống, gọn gàng dứt khoát.
Không hổ là nam chính nhà cậu, đến sợi tóc cũng phát sáng, huhu.
Tâm trạng sắp được nhìn ngắm thần tượng của Kiều Hàm càng lúc càng kích động.
Ngay sau đó, Kiều Hàm quên cả hít thở.
Mặt tựa bạch ngọc, mắt như sao sáng, đường nét góc cạnh, gương mặt sạch sẽ trong trẻo, ngũ quan lập thể rõ ràng tràn đầy sức hút nam tính, dù nhìn riêng hay nhìn tổng thể đều mê người đến mức không thể diễn tả. Vừa tuấn tú lại vừa anh khí, tựa như thần khí được cổ thần tỉ mỉ điêu khắc, hoàn hảo đến mức không tìm thấy một chi tiết nào có thể điều chỉnh.
Kiều Hàm thề, mấy cái mặt dựng 3D, mặt xé truyện tranh ở hiện thực đúng là yếu nhớt vãi chưởng. Đây là khuôn mặt mà một thằng trai thẳng như cậu nhìn vào cũng phải ngừng thở, thần trí hoảng hốt, có thể hét lên một tiếng chồng ơi trong cơn bốc đồng đó.
Đây chính là nam chính Tiêu Cửu Từ.
Kiều Hàm mở to hai mắt, cảm thấy bóng người trước mặt đang tỏa sáng lấp lánh, cảm động đến suýt rơi nước mắt.
Nhân vật hư cấu mà cậu yêu quý đã sống lại, còn tuyệt vời hơn cả trong tưởng tượng của cậu. Cậu có thể an lòng nhắm mắt rồi, kiếp này đáng giá.
Mà bên này, Tiêu Cửu Từ không chú ý đến tình trạng ngây ngốc của Kiều Hàm, sau khi đỡ người dậy liền hành lễ với Giang phu nhân, từng cử chỉ hành động không vội không gấp, có lễ có tiết.
Giang phu nhân khẽ cau mày, trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành, “Từ nhi, con có ý gì đây?”
“Đệ tử trở về đã nghe qua chuyện này.” Tiêu Cửu Từ trước nay luôn là người vững vàng, trầm tĩnh, ôn hòa nho nhã, nhưng lúc này lại hiếm khi có vẻ mặt nghiêm nghị.
“Chuyện này con phải chịu uất ức rồi, yên tâm, chưởng môn và sư phụ con đều đang bế quan, ta sẽ tạm thay mặt trưởng bối, làm chủ cho con, tuyệt đối không thể để một kẻ lừa đảo làm đạo lữ của con.” Giang phu nhân nói thẳng.
“Đệ tử không hề chịu uất ức, hơn nữa chuyện này cũng không thể xử lý như vậy.” Tiêu Cửu Từ không chút do dự đáp. “Ta và Kiều công tử đã khắc dấu hôn khế, dù chưa bái đường cũng đã là đạo lữ, cậu ấy không nên bị thẩm vấn như vậy.”
“Con nói cái gì!” Tính tình Giang phu nhân không tốt, vừa nghe những lời này lập tức nổi nóng.
Mọi người đều kinh ngạc, trong điện tức thì trở nên ồn ào.
“Đại sư huynh, lẽ nào huynh thật sự muốn thành thân với Kiều công tử?”
“Đại sư huynh, huynh nghĩ sao vậy, cậu ta là kẻ mạo danh người khác mà đến, vị hôn thê ban đầu của huynh phải là tỷ tỷ của cậu ta, Kiều Uyển mới đúng. Cậu ta không chỉ lừa hôn mà còn là nam tử, huynh cũng đâu thích nam tử, sao còn che chở cho cậu ta!”
Kiều Hàm cũng đột ngột tỉnh táo lại, ngẩng đầu nhìn qua.
Trong đại điện nguy nga lộng lẫy có không ít người, ngồi ở chính vị là một người phụ nữ mặc đạo bào trưởng lão màu tím, viền áo thêu pháp ấn hộ thân cao cấp nhất, tóc búi kiểu phu nhân, chính là chưởng môn phu nhân của Thanh Vân Tông, cũng là trưởng bối đã nhìn Tiêu Cửu Từ trưởng thành.
Hai thiếu nữ vừa lên tiếng thì đứng ngay bên cạnh Giang phu nhân.
Thân phận của hai người cũng rất dễ nhận ra, người có đôi mắt đỏ hoe như thỏ con là con gái ruột của chưởng môn, Giang Tố Vi. Người có đôi mắt như lửa đang hung hăng trừng cậu là đệ tử thân truyền của chưởng môn, chị em tốt của Giang Tố Vi, Âu Toản Nhuế.
Mà nguyên nhân của sự việc lần này tất nhiên cũng không thoát khỏi bốn chữ tâm sự thiếu nữ.
Thực ra khi chưởng môn định hôn ước cho Tiêu Cửu Từ, vợ chồng họ vẫn chưa nhận ra vấn đề.
Mãi cho đến sau này họ có con gái, đại đệ tử lại trở thành người đứng đầu thế hệ trẻ trong giới tu chân, con gái dường như cũng có lòng ái mộ, dĩ nhiên không muốn nước phù sa chảy ra ruộng ngoài.
Nhưng đại tông môn vẫn cần thể diện, chuyện hôn ước không thể trái lời, chỉ đành đến thời gian thì nghênh đón vị hôn thê của Tiêu Cửu Từ.
Thế nhưng không ngờ người được đưa tới lại là một nam tử phẩm hạnh không ra gì, tu vi thấp kém.
Điều này khiến Giang Tố Vi vốn đã không cam lòng lại càng thêm tủi thân, cả ngày lấy nước mắt rửa mặt. Cuối cùng Âu Toản Nhuế không chịu nổi, chạy đi điều tra một phen, muốn nắm được thóp để đuổi tình địch giúp chị em tốt, kết quả lại phát hiện ra điểm đáng ngờ, bèn vội vàng tìm Giang phu nhân làm chủ.
Giang phu nhân vừa nghe, lập tức kích động sai người áp giải Kiều Hàm đến. Vừa hay ông chồng hồ đồ của bà ta đang bế quan, mọi việc trong môn phái đều do bà ta quản lý, thế nào cũng phải tạo cơ hội cho con gái mình.
Chỉ là vạn lần không ngờ cửa ải khó khăn lại nằm ở chính người bị hại.
Sắc mặt Giang phu nhân khó coi: “Con có biết, nó vốn đã định thân với con trai nhà họ Tần kia, chỉ vì người ta gặp chuyện không may mà trực tiếp từ hôn, quay sang cướp hôn sự của trưởng tỷ với con.”
Lời này vừa thốt ra, ánh mắt khinh bỉ xung quanh lập tức đổ dồn tới.
Nhưng Kiều Hàm vẫn chưa kịp nhập vai, cho nên không có cảm giác gì, thậm chí còn muốn gật đầu phụ họa.
Đúng vậy, nguyên chủ chính là kẻ kiêu ngạo hống hách, thấp kém không chịu nổi như thế. Bản thân không cầu tiến, không chịu nỗ lực tu luyện, chỉ chăm chăm trông mong được song tu với tu sĩ thiên tài để thăng cấp. Không hề oan uổng chút nào, mau xé cái mác độc hại này khỏi nam thần đại nhân của tôi đi.
Thế nhưng, Kiều Hàm biết Tiêu Cửu Từ sẽ không làm vậy. Đó là người đàn ông luôn tuân theo nguyên tắc và trách nhiệm vào tận xương tủy mà.
Chỉ thấy Tiêu Cửu Từ sắc mặt bình ổn, giọng nói vang vọng chắc nịch: “Năm đó chưởng môn đồng ý hôn ước, quả thực không hề chỉ rõ đối tượng. Chỉ cần là con cháu Kiều gia mang tín vật đến, liền phải thực hiện ước định.”
“Nó không có đầu óc, con cũng hồ đồ theo à? Người như vậy sao xứng với con?!” Giang phu nhân sốt ruột nói. “Hai đứa còn chưa bái kiến thiên địa, hôn khế xóa đi là được, Từ nhi đừng dại dột!”
Tiêu Cửu Từ lại nói: “Về nguyên tắc không có gì sai, Thanh Vân Tông không thể bội tín bạc nghĩa, xin tôn thượng thông cảm.”
“Con!” Giang phu nhân tức đến nghẹn lời, bất giác lại để lộ ra linh lực uy áp.
Tiêu Cửu Từ bước sang trái một bước, lặng lẽ che chắn cho Kiều Hàm.
Kiều Hàm tất nhiên hiểu rõ không phải nam chính quan tâm cậu đến thế, thậm chí có thể còn rất không thích cậu, chẳng qua chỉ đang kiên trì với nguyên tắc của mình mà thôi.
Nhưng Kiều Hàm vẫn cảm động quá đi mất, đây là cảm giác được nam chính bảo vệ sao? Quá có cảm giác an toàn.
Đối mặt với một người như cậu mà nam chính vẫn có thể đối xử ôn hòa, con người này cũng quá tốt rồi, quả thực không thể không yêu mà, không hổ là nam thần của cậu! Máu trong Kiều Hàm sắp sôi trào rồi.
Nam chính anh yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không liên lụy đến anh đâu. Chuyện khiến anh bị sỉ nhục thế này, nhất quyết phải tẩy chay, giải trừ hôn ước, trả lại cho nam chính một thân trong sạch tự do!
Hạnh phúc của nam chính, sẽ do độc giả kiêm fan hâm mộ Kiều Hàm này bảo vệ!
Kiều Hàm lấy hết khí thế, tiến lên một bước, ưỡn ngực ngẩng đầu, mở miệng hô lớn: “Ta…”
Kết quả lời vừa cất lên, Kiều Hàm đã tối sầm hai mắt, ngã nhào về phía
trước.
…
Đệch mợ!
Trong bóng tối, Kiều Hàm đang battle với hệ thống, tại sao lại để cậu ngất đi vào lúc quan trọng thế này.
[Thiết lập nhân vật phản diện không được sụp đổ, xin ký chủ tôn trọng thiết lập cơ bản của nhân vật. Trước khi đến tiến độ cốt truyện đó, ngài không thể giải trừ thân phận đạo lữ của nam chính.]
Kiều Hàm: Đồng! Tử! Động! Đất!
[Ngoại trừ việc hôn ước tạm thời không thể giải trừ, bên hệ thống kiến nghị ký chủ tốt nhất hãy diễn theo thiết lập của nguyên chủ, nếu không sẽ bị nghi ngờ đoạt xá. Một khi bị kiểm tra, ký chủ sẽ bại lộ sự thật rằng đã thay đổi linh hồn, theo thiết lập của thế giới này, về cơ bản chính là ma tộc, khi đó người đầu tiên giết ngài có thể chính là nam chính đó.]
Kiều Hàm kinh hãi: Hệ thống để lại một tai họa ngầm lớn như vậy cho người xuyên sách mà không cần chịu trách nhiệm hả?
[Chúng tôi chỉ phụ trách phát hành nhiệm vụ nhân vật để giúp ký chủ thu thập điểm cảm xúc của nam chính, những việc khác phải dựa vào nỗ lực của chính ký chủ.]
Trước đó chỉ mải vui mừng, rất nhiều chuyện chưa kịp hỏi kỹ.
Kiều Hàm: Nhiệm vụ nhân vật là gì? Điểm cảm xúc là gì nữa?
[Nhiệm vụ nhân vật là một số việc phù hợp với thiết lập phản diện của ngài, hệ thống sẽ căn cứ vào biến số của thế giới để tính toán và phát hành nhiệm vụ ngẫu nhiên, ký chủ bắt buộc phải hoàn thành.]
Kiều Hàm nổi giận: Sao còn có lao động c**ng b*c vậy! Hành trình tuyệt diệu đã hứa đâu?! Hơn nữa thiết lập của nguyên chủ là luôn gây bất lợi cho nam chính, cậu muốn tôi hại anh ấy, mà tôi còn bắt buộc phải làm à? Tôi máu M chắc? Trải nghiệm xuyên sách này tệ quá, tôi kháng nghị.
[Ký chủ nghĩ nhiều rồi, nhiệm vụ được phân công theo năng lực của ngài, có lẽ nhiều nhất cũng chỉ làm nam chính khó chịu thôi, chưa đạt đến cấp độ gây tổn thương.]
Sao nghe như đang bị mắng vậy?
[Nếu gặp phải nhiệm vụ thật sự không muốn làm, có thể dùng điểm cảm xúc đến cửa hàng hệ thống để đổi ‘Thẻ Bỏ Qua’. Điểm cảm xúc là biến đ*ng t*nh cảm của nam chính do nhiệm vụ ngài thực hiện gây ra, chất lượng hoàn thành càng tốt, điểm cảm xúc nhận được càng nhiều.]
Theo lời giải thích của hệ thống, trước mặt Kiều Hàm xuất hiện một giao diện điện tử trong suốt. Sản phẩm đầu tiên trong cửa hàng hệ thống chính là Thẻ Bỏ Qua, số điểm cần thiết: 100 điểm.
Khi Kiều Hàm còn chưa biết 100 điểm là nhiều hay ít, thì đã thấy các sản phẩm khác: công pháp, pháp khí, đan dược, linh phù v.v…, đắt nhất cũng không quá 50 điểm.
Kiều Hàm: …
[Ngoài ra, trước khi ký chủ gỡ bỏ liên kết, tuổi thọ cũng cần tiêu hao điểm cảm xúc, tỷ lệ quy đổi là 1 điểm : 1 năm.]
Trong giới tu chân mà một lần bế quan cũng tính bằng năm…
Kiều Hàm run rẩy nhìn vào vị trí được đóng khung ở trên cùng giao diện hệ thống, hiện tại.
Điểm cảm xúc: 0.
Tuổi thọ: 15 ngày (quà tặng ban đầu của hệ thống).
Kiều Hàm: !!!!
Quả nhiên trên đời không có bữa cơm nào miễn phí. Loay hoay một hồi, cuối cùng cậu cũng hiểu được tình hình chung từ phía hệ thống.
Thứ nhất, không cần phải diễn y hệt nguyên chủ, thiết lập có thể thay đổi, chỉ cần không bị nghi ngờ, nhưng hôn khế này thì thật sự không có cách nào, phải đợi đến giai đoạn giải trừ hôn ước trong cốt truyện gốc mới có thể nhân cơ hội đó mà hủy hôn.
Thứ hai, đây là một thế giới thực sự, về lý thuyết thì có thể làm bất cứ điều gì, nhưng có thể sẽ đối đầu với ý thức thế giới, phải đấu trí đấu lực. Nói cách khác, muốn thay đổi cốt truyện, thay đổi đến mức nào, phải tự mình mò mẫm.
Hai điểm này cuối cùng cũng khiến Kiều Hàm đang ấm ức thở phào một hơi.
Tuy nguy hiểm trùng trùng, nhưng chỉ cần có hy vọng, cậu sẽ nỗ lực thay đổi tương lai và kết cục của nam chính.
Giống như cách Tiêu Cửu Từ vẫn luôn làm, cứ làm hết sức mình, còn lại nghe theo mệnh trời.
Mỹ cường thảm gì chứ, chúng ta không cần, đã đi là phải đi con đường Long Ngạo Thiên!
Về phần cậu còn mười lăm ngày tuổi thọ, hệ thống bảo cậu đừng vội, sẽ sớm phát nhiệm vụ.
Đối với Kiều Hàm không có điểm để đổi ‘Thẻ Bỏ Qua’, thật sự là vừa mong đợi lại vừa kháng cự, chỉ hy vọng nhiệm vụ đừng quá đáng quá, kiếm chút tuổi thọ trước đã rồi tính.
…
Trong bóng tối, có thể ngửi thấy mùi thuốc thoang thoảng trong không khí, linh lực hệ Mộc nồng đậm xung quanh khiến Kiều Hàm cảm thấy vô cùng thoải mái.
“Mai trưởng lão, cậu ấy sao rồi?”
Kiều Hàm: Là giọng của nam chính!
“Ui chao, sao người ta nghe nói cậu ta sắp không phải là đạo lữ của ngươi nữa rồi, ngươi quan tâm cậu ta làm chi dợ?” Một giọng eo éo the thé đột nhiên vang lên.
Kiều Hàm nổi hết cả da gà, không cần nhìn cũng đã biết người nói là ai, trưởng lão y tu của Phổ Hiền Phong tại Thanh Vân Tông, Mai Hữu Cứu.
*Tên Mai Hữu Cứu (梅有救 – méi yǒu jiù) đọc gần giống với 没得救 (méi dé jiù), nghĩa là “hết thuốc chữa”.
“Không có chuyện đó, phiền Mai trưởng lão xem kỹ giúp, vừa rồi dò xét thấy linh lực của cậu ấy hoàn toàn biến mất, không được ổn lắm.”
“Người ta xem rồi nha, không sao đâu, chỉ là tu vi Luyện Khí kỳ không chịu nổi uy áp thôi. Cửu Từ à, ngươi còn lo cho người khác, nhìn lại bộ dạng của mình đi. Còn không đi xử lý vết thương, người gục ngã sẽ là ngươi đó, đến lúc đó già trẻ lớn bé, hoa hoa cỏ cỏ trong Thanh Vân Tông đều sẽ đau lòng lắm đó.”
Tai trái của Kiều Hàm như được gió xuân thổi qua, tai phải như bị sét đánh ngang tai, đang chịu đựng khổ nạn, kết quả nghe đến vết thương thì không nhịn được nữa.
Cậu nhớ ra rồi, trong nguyên tác, sau khi nguyên chủ được đón về, hai người đã trực tiếp khắc dấu hôn khế, sau đó Tiêu Cửu Từ liền nhận nhiệm vụ khẩn cấp xuống núi.
Nhiệm vụ này rất khó khăn, cả nhóm đều bị thương, vốn nên đến thẳng đây để trị liệu sau khi trở về, kết quả Tiêu Cửu Từ nghe được chuyện bên phía nguyên chủ, liền vội vã chạy đến xử lý vấn đề trước.
Đợi xử lý xong, nguyên chủ vô cùng tức giận, cãi nhau với Tiêu Cửu Từ một trận, thực ra chỉ có gã đơn phương trút giận, sau đó quay đầu bỏ đi không ngoảnh lại.
Tiêu Cửu Từ bị bỏ lại tại chỗ, vì vết thương kéo dài mà trực tiếp ngất đi, mãi cho đến khi có đệ tử đi ngang qua phát hiện mới đưa người đến đây.
Tiêu Cửu Từ này… rất giỏi chịu đau.
Kiều Hàm đột ngột mở mắt ngồi dậy.
“Ối mẹ ơi, hết cả hồn.” Giọng eo éo biến thành giọng đàn ông lực lưỡng.
Kiều Hàm quả nhiên nhìn thấy một ông chú trông như Phật Di Lặc, cộng thêm biểu cảm hờn dỗi trên mặt, thật sự quá thử thách tâm lý.
Kiều Hàm vội vàng quay đầu tìm nam chính để rửa mắt.
Quả nhiên vừa quay đầu, một nam tử thân hình như trúc đứng ngay bên cạnh, lúc này đang cúi đầu nhìn cậu.
Kiều Hàm đã chuẩn bị vô số câu chào hỏi cho lần đầu gặp gỡ thần tượng, nhưng khi chạm phải ánh mắt sáng lạnh tựa sao trời kia, cậu lại cứng họng. Cổ họng khô khốc như bốc khói, nghẹn ứ không thốt nổi nửa lời, chỉ có gương mặt vì quá kích động mà dần biến dạng, trông đến là dữ tợn.
“Kiều công tử cảm thấy thế nào, còn chỗ nào không khỏe không?”
Ngữ điệu của Tiêu Cửu Từ mang theo sự xa cách khách sáo, giọng nói hay nhưng không trầm, giống như gió mát lướt qua rừng trúc xanh mướt, lại như suối khe trên núi đổ vào mặt hồ trong vắt thấy đáy, êm tai và thân thiện không tả xiết.
A a a a, đây coi như là lần đầu tiên nam chính đại nhân nói chuyện với cậu theo đúng nghĩa!
Kiều Hàm càng kích động hơn không biết nên nói gì, chỉ muốn hét lên, cuối cùng mặt đỏ bừng vì nín nhịn.
Tiêu Cửu Từ nhìn Kiều Hàm đột nhiên đỏ mặt với mình, ngẩn ra.
Đôi mắt đang nhìn y chằm chằm giống như hổ phách lưu ly, lấp lánh tỏa sáng, khiến Tiêu Cửu Từ vừa thấy khó hiểu vừa mất tự nhiên.
“Chu choa, vợ nhỏ của Cửu Từ, nào, nói cho trưởng lão nghe, còn khó chịu ở đâu không dợ?”
Giọng eo éo the thé kia lập tức k*ch th*ch Kiều Hàm tỉnh táo lại, nhưng một tiếng ‘vợ nhỏ’ k*ch th*ch Kiều Hàm đến nhồi máu cơ tim, toàn thân khó chịu đến run rẩy.
Trêu chọc cũng phải chọn đối tượng chứ, Mai trưởng lão!!!
Chú xem, nam chính ghê tởm đến mức lùi lại rồi kìa!!!
Tiêu Cửu Từ quả thực hơi cứng người lại, hàng mi dài thanh tú cụp xuống, che đi cảm xúc dưới đáy mắt, y lùi một bước, nhường chỗ cho Mai trưởng lão để ông tiện kiểm tra.
“Ta không sao rồi.” Kiều Hàm vội nói, giọng điệu căng thẳng, nhìn Tiêu Cửu Từ, hoàn toàn không nhìn ra bị thương ở đâu, cứng nhắc nói một câu, “Ngươi bị thương à? Vậy mau đi trị liệu đi, đừng trì hoãn.”
Lời vừa dứt, trong đầu liền vang lên một tiếng ‘ting’.
[Nhắc nhở thân thiện, theo thiết lập của nguyên chủ, gã sẽ không quan tâm đến nam chính, cẩn thận bị nghi ngờ.]
Kiều Hàm: Quan tâm giả tạo mang tính lễ tiết không bình thường à?
[…]
Kiều Hàm: Theo miêu tả trong nguyên tác, bọn tôi vốn không thân, thời gian gặp mặt nói chuyện cộng lại có lẽ không quá một canh giờ. Nói cách khác, những người khác trong Thanh Vân Tông này còn thân với tôi hơn Tiêu Cửu Từ, nam chính có thể nghi ngờ điều gì?
Cho nên thiết lập của cậu là thứ ít sợ bị sụp đổ nhất trước mặt nam chính.
Hệ thống dường như cũng cảm thấy cậu nói có lý, nên chỉ để lại một câu, [Ký chủ tự mình nắm bắt.] rồi im bặt.
“Không trì hoãn, Kiều công tử không sao là tốt rồi.” Ngữ điệu của Tiêu Cửu Từ không đổi, nhưng ánh mắt nhìn Kiều Hàm lại có chút thay đổi.
Kiều Hàm ngẩng lên nhìn, liền thấy sâu trong đôi mắt phượng tựa như sơn mài đen tuyền kia dường như có một vực xanh thẳm, ánh lên một tia lạnh lẽo thấu xương.
Chớp mắt một cái, lại không thấy đâu nữa.
Kiều Hàm không nghĩ nhiều, dù sao nam chính cũng là Băng linh căn, có chút đặc trưng thuộc tính đó bên ngoài cũng rất bình thường, hơn nữa còn khá đẹp mắt.