Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 103

Kiều Hàm không ngừng dùng dây leo bọc lấy linh lực hệ Mộc tấn công đám sương mù đó. Bạch Kha cũng lập tức đến bên cạnh Kiều Hàm liên thủ tấn công cùng nhau.

Nhưng chỉ dựa vào hai người dường như chỉ có thể đạt được sự cân bằng mong manh với sức mạnh của sương mù, không tiến không lùi, cũng không thể rút lui. Lòng Kiều Hàm lo lắng, lúc đến cứu người, cậu đã để sư huynh lại, khu rừng này nguy hiểm như vậy, sao cậu có thể yên tâm hao tổn thời gian với sương mù lâu như thế.

Kiều Hàm vừa tấn công vừa hét lớn về phía người của Tam Muội Môn: “Chùn chân ở đó chờ chết à? Còn không ra tay, ta không đánh nữa, mọi người cùng chết!”

Kiều Hàm chính là loại người không chịu thiệt một chút nào, đặc biệt là đối với những người không liên quan đến mình, chỉ hận không thể khắc hai chữ “tính toán chi li” lên trán.

Người của Tam Muội Môn rõ ràng ở cùng một chỗ với họ, nhưng lại không ra tay, vẻ mặt như đang chờ họ mở đường, họ tưởng họ là ai, cũng xứng để mình mở đường sao.

Nghe thấy tiếng hét không vui của Kiều Hàm, những người khác của Tam Muội Môn giật mình, vội vàng tiến lên học theo dáng vẻ của Bạch Kha xuất ra linh lực giúp đỡ. Nhưng linh lực của họ bình thường, tác dụng không lớn.

Mà Quách Thanh vẫn giữ thái độ cao cao tại thượng, đỡ Đoạn Y đang yếu ớt bên cạnh, lạnh lùng bàng quan tất cả.

Nếu không dọn sạch sương mù, họ cũng không thể rời đi, nhưng hắn cứ thế mà chờ họ xử lý.

Nào ngờ giây tiếp theo một sợi roi mang theo linh quang, cố ý quất về phía họ.

Quách Thanh không ngờ sương mù chưa tấn công tới, mà roi leo của Kiều Hàm đã đến trước.

Quách Thanh đỡ Đoạn Y bay ra, lập tức giận dữ: “Kiều Hàm, ngươi làm gì vậy!”

“Ơ, thì ra là cử động được à, ta còn tưởng ngươi tàn phế rồi chứ!” Kiều Hàm cay nghiệt nói: “Là đàn ông thì cút ra chiến đấu đây cho lão tử!”

Cậu không nhắm vào Đoạn Y yếu ớt, dù sao cậu cũng nhìn ra cơ thể của Đoạn Y hình như có chút bệnh nặng.

Bị lời nói của Kiều Hàm kích động không nhẹ, sắc mặt Quách Thanh đều trở nên hung tợn, Đoạn Y lại nhẹ nhàng mở lời: “Quách sư huynh, huynh lên giúp đi, nếu không còn không biết sẽ kéo dài đến lúc nào.”

Quách Thanh không muốn mất mặt trước nữ thần của mình, chỉ đành cứng rắn xông lên. Có được linh lực hệ Mộc khổng lồ của Quách Thanh, rất nhanh sương mù đã bị xua tan.

Nguy cơ ở nơi này được giải trừ.

Mọi người lần lượt hạ xuống, lúc hạ xuống, Quách Thanh còn vô cùng không vui liếc Kiều Hàm một cái.

Kiều Hàm ngay cả một ánh mắt thừa cũng không cho hắn, trực tiếp xông về phía dưới gốc cây bên cạnh.

Lúc này mọi người mới thấy sau gốc cây đó còn có một người.

Chỉ thấy một bóng người cao lớn thon dài bước ra, có thể thấy được khuôn mặt của đối phương không phải là của chính chủ, nhưng gần như ngay lập tức, mọi người đã phân biệt được thân phận của y.

Linh lực hệ Băng yếu ớt, sự quan tâm của Kiều Hàm, rất rõ ràng đã chứng minh thân phận của người này.

Bạch Kha cũng không trở về bên cạnh sư huynh của mình, mà bản năng đi theo bước chân của Kiều Hàm, đến bên cạnh Tiêu Cửu Từ.

Quách Thanh và Đoạn Y nhìn thấy Tiêu Cửu Từ, tự nhiên phải lên chào hỏi.

Bây giờ khác với trong nguyên tác, Tiêu Cửu Từ vẫn được xem là đại công thần của tu chân giới, tuy đã rời khỏi Thanh Vân Tông trở thành tán tu, nhưng trên người không có bất kỳ vết nhơ nào.

Sau khi mọi người hành lễ, Quách Thanh nói: “Linh căn của ngươi đã hồi phục được một ít rồi sao?”

Tiêu Cửu Từ không hề giống như đối với Bạch Kha, mặc cho Quách Thanh thăm dò cơ thể mình: “Coi như vậy đi, tình hình không rõ, nên đến tìm Vạn tiền bối xem thử.”

“Nếu Vạn tiền bối có thể chữa trị thì tốt rồi, vì chuyện của ngươi, rất nhiều tiền bối Tiên Minh đều vô cùng tiếc nuối.” Đoạn Y nói: “Gần đây lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, mọi người đều rất muốn biết thầy trò các ngươi đã đi đâu.”

Tiêu Cửu Từ nói thẳng: “Sư phụ đã bế quan, ta và sư đệ đi lịch luyện khắp nơi.”

Đoạn Y thấy Tiêu Cửu Từ không muốn tiết lộ nhiều cũng không hỏi nữa, tinh thần của nàng vốn không được tốt. Chỉ nói một câu: “Nếu mọi người đã tình cờ gặp nhau, vậy thì cùng đi bái kiến Vạn tiền bối đi.”

Điều này thì không có ý kiến gì, mọi người nghỉ ngơi chỉnh đốn rồi tiếp tục đi về hướng Lăng Long Hồ.

Nhưng trên đường đi đã gặp phải không ít lần tấn công của độc vụ, mỗi lần đánh tan xong, không lâu sau lại gặp phải, không có hồi kết.

Trên suốt quãng đường này, Kiều Hàm đều để Tiêu Cửu Từ ở cuối đội ngũ, nên Tiêu Cửu Từ và Đoạn Y đều được bảo vệ rất tốt.

Nửa đường họ lại gặp phải các đội khác, cũng là người của môn phái nào đó, họ dường như đã bị kẹt ở đó rất lâu, đều có vết thương ở các mức độ khác nhau.

Đã vào sâu như vậy, nếu đã gặp, vậy cùng nhau tiến lên tự nhiên là lựa chọn tốt nhất.

Bạch Kha vẫn giữ thái độ y giả nhân tâm cứu chữa mọi người, Kiều Hàm cũng đến giúp, không phải cậu tốt bụng, mà là muốn tìm chút manh mối từ vết thương của họ.

Luôn cảm thấy ở đây có chút kỳ lạ.

Bởi vì xem từ bản đồ, khu rừng thực ra không lớn, đáng lẽ không mất bao lâu là có thể đi qua khu rừng tìm thấy Lăng Long Hồ, nhưng họ lại tốn rất nhiều thời gian mà vẫn chưa đi qua được.

Tuy vì ảnh hưởng của độc vụ mà trì hoãn thời gian, nhưng Kiều Hàm luôn cảm thấy thời gian và quãng đường không khớp.

Đội ngũ hơn mười người tiếp tục xuất phát, các đội mới gia nhập lần lượt nhận ra thân phận của Kiều Hàm, cũng đoán được người đồng hành là Tiêu Cửu Từ, chỉ là mọi người không dám nói nhiều.

Lúc nghỉ ngơi, những người đó tụ tập lại với nhau không nhịn được mà trò chuyện.

“Người ngụy trang kia là Tiêu Cửu Từ trong truyền thuyết phải không.”

“Chắc chắn rồi, Băng linh căn, chỉ có một người này thôi.”

“Chậc chậc chậc, đúng là trời ghen tị với anh tài, một người lợi hại như vậy năm đó, bây giờ lại thành phế vật, suốt đường đi dựa vào người khác bảo vệ.”

“Còn không phải sao, ta từng tham gia một nhiệm vụ lớn, Tiêu Cửu Từ cũng ở đó, lúc gặp nguy cơ, một mình y là có thể xoay chuyển cục diện, hoạch định chiến lược, như thể chỉ cần có y ở đó là không có việc gì không làm được.”

“Lúc đó chúng ta chỉ cần nghe nói nhiệm vụ là đi theo đại sư huynh của Thanh Vân Tông làm, bất kể khó đến đâu, mọi người đều tranh nhau đi, vì chắc chắn an toàn, hơn nữa nhất định có thể hoàn thành nhiệm vụ.”

“Ôi, người đã tạo ra bao nhiêu kỳ tích năm đó, bây giờ lại trở thành gánh nặng vô dụng, nghĩ lại cũng khiến người ta thổn thức.”

“Các ngươi xem bây giờ đến cả bộ mặt thật cũng không dám cho người ta thấy, không phải sợ mất mặt, thì là sợ bị kẻ thù năm xưa nhắm vào.”

“Nếu ta là y, ta không ra ngoài luôn, sự chênh lệch này quá lớn, ai mà chịu nổi.”

“Ha ha ha, không ra ngoài, thì làm sao đến tìm Vạn tiền bối chữa trị được.”

Mấy người lén lút nói xong, liền nghe thấy tiếng tập hợp, chuẩn bị đứng dậy rời đi. Nào ngờ người đầu tiên vừa bước ra một bước, không biết bị cái gì vấp ngã, phản ứng không kịp, trực tiếp ngã văng ra ngoài, mà người phía sau hắn cũng lần lượt ngã theo, một người đè một người như xếp La Hán. Muốn đứng dậy, tay chân dường như luôn gặp phải trở ngại. Dọa cho họ tưởng lại xảy ra chuyện quỷ dị gì.

Từng người một kêu la không ngớt, tiếng kêu thu hút mọi người, mọi người cảnh giác, kết quả phát hiện thật sự chỉ là ngã rồi không dậy nổi, lập tức cạn lời, ánh mắt nhìn những người đó không khỏi có chút ghét bỏ, dù sao mỗi người đều là Trúc Cơ Kỳ, mà còn có thể ngã trên đất bằng?

Cách đó không xa, Kiều Hàm từ trên ngọn cây cao nhảy xuống, khóe miệng nở nụ cười lạnh trở về bên cạnh Tiêu Cửu Từ.

“Sao vậy?” Tiêu Cửu Từ thấy cậu vẻ mặt không vui, bèn hỏi.

Kiều Hàm lắc đầu: “Chỉ là phát hiện huynh nói không sai, chúng ta hình như bị chặn lại rồi, ta lên trên thấy phía trước toàn là biển sương mù, chỉ có thể thấy đường về, không thấy đường vào.”

“Chắc là trận pháp cản trở người ta tiến lên.” Đoạn Y chậm rãi mở lời: “Độc kết hợp với trận pháp, khiến người ta biết khó mà lui.”

“Vị sư thúc này, cũng không biết hắn rốt cuộc đang làm cái gì!” Quách Thanh không vui nói: “Thân là y tu lại không làm việc đàng hoàng.”

“Độc vụ này cũng rất kỳ lạ, bất kể tu vi thế nào, tuy đều sẽ bị trúng độc trong độc vụ, nhưng dường như không ai nguy hiểm đến tính mạng.” Bạch Kha đột nhiên mở lời, vì nàng gần như đã tiếp xúc với mỗi người bị trúng độc, nên phát hiện ra điều bất thường đầu tiên.

Kiều Hàm lập tức kể lại một lượt lời giải thích của Tiêu Cửu Từ.

Mọi người nghĩ lại quả thực có khả năng là như vậy. Tâm trạng lập tức có chút thả lỏng, chỉ cần không nguy hiểm đến tính mạng, những thứ khác thì cũng được.

“Kiều đạo hữu quả nhiên danh bất hư truyền.” Người của các đội khác lập tức nịnh hót.

Kiều Hàm liếc họ một cái: “Cũng không phải ta nghĩ ra, là sư huynh nghĩ ra.”

Mọi người sững sờ, không khỏi lén lút liếc nhìn Tiêu Cửu Từ.

Chỉ là Tiêu Cửu Từ bây giờ dường như lúc Kiều Hàm giải thích với mọi người đã bắt đầu nhíu mày quan sát xung quanh, đợi đến khi hoàn hồn lại, thấy mọi người nhìn mình cũng không nghĩ nhiều, mà vỗ vai Kiều Hàm nói: “Mang ta bay lên xem thử.”

Kiều Hàm không nói hai lời lập tức ngự kiếm mang Tiêu Cửu Từ bay lên.

“Y phát hiện ra manh mối gì sao?” Đoạn Y nói.

Quách Thanh nói: “Sao có thể, chúng ta đều không phát hiện ra manh mối nào khác, huống chi là y bây giờ, cho dù y trước đây có lợi hại đến đâu, bây giờ cũng chẳng qua là…”

Những người khác xung quanh lén lút nghe, trong lòng không khỏi tán thành.

Tiêu Cửu Từ bây giờ còn có thể làm gì?

Bạch Kha lại kỳ lạ liếc Quách Thanh một cái, khó hiểu nói: “Sư huynh, Tiêu sư huynh cho dù thực lực biến về Luyện Khí Kỳ, cũng vẫn là Tiêu Cửu Từ, sự lợi hại của huynh ấy cũng không phải hoàn toàn dựa vào tu vi, cho dù là trước đây, huynh ấy cũng chỉ là Kim Đan Kỳ, người có tu vi cao hơn huynh ấy khối người, cũng không thấy ai có thể xử lý vấn đề hơn huynh ấy.”

Lời này vừa nói ra, mọi người liền sững sờ, dường như mạch não đột nhiên nhìn thấy một con đường vòng.

Đang nói, Kiều Hàm mang theo Tiêu Cửu Từ xuống.

Tiêu Cửu Từ nói thẳng: “Phải phá trận, mới có thể đến Lăng Long Hồ.”

“Điều này chúng ta tự nhiên biết.” Vì lời nói vừa rồi của Bạch Kha, trong lòng Quách Thanh có chút không vui: “Nếu có thể phá trận, mọi người chẳng phải đã sớm ra ngoài rồi.”

Tiêu Cửu Từ không để ý đến giọng điệu không thân thiện của Quách Thanh, nói thẳng: “Ta biết cách phá trận pháp này, cần mọi người phối hợp.”

Lời này vừa thốt ra, mọi người như thể yên lặng trong giây lát, rồi lại nhìn nhau, nếu là Tiêu Cửu Từ của trước đây, mọi người chắc chắn sẽ đi theo không cần suy nghĩ, bây giờ thì sao nhỉ, chính là trong lòng có chút không yên.

Kiều Hàm thấy thái độ do dự của mọi người, tức không chịu nổi, trực tiếp cười lạnh: “Không muốn, vậy thôi, sư huynh, Bạch Kha, chúng ta đi thôi.”

Tiêu Cửu Từ cũng không nói nhiều, mặc cho Kiều Hàm kéo mình đi.

Quách Thanh lập tức nói: “Đi? Ý gì?”

Kiều Hàm cười khẩy: “Ngươi tưởng sư huynh của ta cần dựa vào sức mạnh của mọi người mới có thể giải được trận pháp sao?”

Ý của lời nói vừa rồi không phải là như vậy sao?

Kiều Hàm nói: “Vừa nãy đã nói rồi, trận pháp ở đây có công hiệu cân bằng, người càng đông, sức mạnh cần để phá trận càng lớn, nếu chỉ có ba chúng ta, chỉ cần đối phó với sức mạnh của ba người là có thể ra ngoài rồi.”

Nói xong, Kiều Hàm trực tiếp định gọi hai người rời đi, vẻ mặt không muốn quản họ nữa.

Bản tính con người là như vậy, ngươi nói chuyện tử tế với họ, họ không nhất định tin, nhưng nếu ngươi ra vẻ tin hay không thì tùy, mọi người lập tức sẽ thay đổi thái độ.

Thấy họ định đi, mọi người hoảng lên, lập tức gọi người lại, nói năng nhỏ nhẹ, hy vọng có thể cùng nhau phá trận.

Tiếp theo mọi người đều vô cùng phối hợp với sự chỉ huy của Tiêu Cửu Từ, trong thoáng chốc, như thể lại quay về cảm giác được đại lão dẫn dắt qua ải chém tướng.

Ngay cả Quách Thanh cũng được giao nhiệm vụ, đứng dưới một gốc cây ở một phương vị, giơ linh kiếm, chờ hiệu lệnh chuẩn bị chém cây bất cứ lúc nào, nhưng xem biểu cảm của hắn dường như vô cùng không vui, dù sao Quách Thanh trời sinh cao ngạo, Tiêu Cửu Từ của trước đây thì thôi đi, Tiêu Cửu Từ bây giờ sao còn có thể chỉ huy hắn.

Nhưng ngay cả Đoạn Y cũng phối hợp, Quách Thanh cũng hết cách.

Theo sự phá giải của trận pháp, tiếng hoan hô cảm kích của mọi người, Quách Thanh thì dù sao cũng không vui.

Kiều Hàm nhìn mặt hồ lờ mờ có thể thấy ở phía trước, không nhịn được quay đầu lại nhìn y với vẻ khâm phục.

Cậu cuối cùng cũng trải nghiệm được sự miêu tả trong nguyên tác.

Trong nguyên tác, khoảng thời gian Tiêu Cửu Từ hoàn toàn không có tu vi, cũng có thể làm được rất nhiều chuyện, chủ yếu dựa vào đầu óc của y, cho dù không có linh lực, đầu óc của y cũng tương đương với bách khoa toàn thư của tu chân giới, gần như cái gì cũng biết.

Ví dụ như trận pháp giao thoa với độc trước mắt này, Kiều Hàm cũng từng nghiên cứu trận pháp, lần này lại chẳng nhận ra, vẫn là Tiêu Cửu Từ nhận ra, hơn nữa còn nhớ cách phá giải, loại bản lĩnh này phải là học tập tích lũy qua ngày tháng mới có được.

“Sư huynh, huynh thật lợi hại.” Kiều Hàm cười đến cong cả mày mắt, không tiếc lời khen ngợi, trong mắt tràn đầy vẻ sùng bái.

Tiêu Cửu Từ vốn không cảm thấy có gì to tát, nhưng bị Kiều Hàm khen như vậy, có chút mất tự nhiên, mang tai hơi ửng đỏ.

Trong lòng không nhịn được nghĩ: Chuyện nhỏ này cũng đáng để hai mắt sáng rực nhìn y sao? Cũng quá mê luyến rồi.

Khóe miệng Tiêu Cửu Từ cong cong: “Không có gì, chỉ là tình cờ học được thôi, đi thôi.”

Kiều Hàm lập tức vui vẻ đi theo sư huynh của mình, những người khác cũng bản năng đi theo Tiêu Cửu Từ, dường như đã quên mất, người đó bây giờ chỉ là một người thường ở Luyện Khí Kỳ mà thôi.

Lần này đi không bao lâu, cuối cùng cũng nhìn thấy một hồ nước lớn, mặt nước như gương, xung quanh trồng rất nhiều linh thực quý hiếm, tỏa ra từng đốm lục quang, linh khí hệ Mộc vô cùng nồng đậm, hơn nữa sinh trưởng rất tốt, Kiều Hàm cũng được xem là linh thực sư, nên nhìn một cái là biết trình độ trong đó.

Quả nhiên không hổ là y tu đệ nhất nhân chân chính, là có bản lĩnh thật sự.

Mọi người đang vui mừng nhìn, thì thấy mấy tiểu đồng áo xanh đi tới đón.

“Chúc mừng các vị vượt ải thành công, những người tỉnh táo vào được là có thể đưa ra yêu cầu chữa trị với chủ nhân. Chủ nhân bây giờ đang ở hậu viện, các vị đợi một chút.”

“Này, giải độc cho chúng ta trước đã.” Có người hô.

Bạch Kha tuy trước đó đã giúp mọi người chữa trị, nhưng không thể trừ tận gốc loại độc tính mới này, chỉ có thể áp chế, giải độc vẫn phải dựa vào Vạn Mộc Xuân.

Tiểu đồng chỉ vào hồ nước bên cạnh: “Vào trong ngâm một chút là được.”

Người bị trúng độc lập tức dìu người hôn mê xông về phía bờ hồ, đang định nhảy xuống, liền nghe thấy giọng của Kiều Hàm từ phía sau vọng tới: “Không muốn chết thì đừng vào.”

Vì trước đó đã cùng nhau trải qua nguy hiểm, mọi người sớm đã bị Kiều Hàm huấn luyện cho ngoan ngoãn, vừa nghe thấy lời này, lập tức dừng bước, ngỡ ngàng khó hiểu nhìn Kiều Hàm.

Kiều Hàm và Bạch Kha tiến lên, Kiều Hàm khoanh tay trước ngực không nói gì, Bạch Kha thì ngồi xổm xuống dùng thuật pháp lấy một ít nước hồ kiểm tra, lập tức sắc mặt không tốt: “Có độc, nếu kết hợp với độc vụ trước đó, sẽ trộn thành một loại độc hoàn toàn mới.”

Mọi người kinh hãi, lập tức xôn xao.

Đột nhiên Kiều Hàm ngẩng đầu nhìn lên nóc dãy nhà gỗ bên bờ hồ, có một bóng người đang ngồi ngược sáng trên đó.

“Ây da, chán thật, ta đang muốn xem xem, hai loại độc trộn vào nhau, trên người sẽ có hiệu quả gì nhỉ?”

Mọi người lập tức nhìn lên.

“Vạn sư thúc!” Quách Thanh lập tức nhận ra người này.

“Ồ, thì ra có người của Tam Muội Môn à, chẳng trách lại đáng ghét như vậy.” Vạn Mộc Xuân chậm rãi mở lời, dường như cảm thấy không hài lòng vì họ đã phá hỏng kế hoạch của hắn, quả nhiên là người vừa chính vừa tà.

Vốn tưởng hắn sẽ hàn huyên với người của Tam Muội Môn trước, kết quả đột nhiên bóng người lóe lên, mà Kiều Hàm lập tức phản ứng theo bản năng, nhanh chóng quay về phòng thủ.

Nhưng tốc độ của người này cực nhanh, đợi đến khi Kiều Hàm bay về bên cạnh Tiêu Cửu Từ, Vạn Mộc Xuân đã xuất hiện, hơn nữa còn nắm lấy cổ tay Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ không hề phản kháng, mà Kiều Hàm cũng phản ứng lại, đối phương là y tu, chắc là có hứng thú với tình hình của Tiêu Cửu Từ, không cần hoảng sợ.

Lúc này Kiều Hàm tò mò đánh giá Vạn Mộc Xuân một chút.

Điểm thu hút ánh mắt nhất của Vạn Mộc Xuân chính là trong mái tóc xanh đó, có lẫn vài lọn tóc bạc, tóc đều được buộc ra sau gáy bằng một sợi dây màu xanh rêu, đuôi tóc còn treo chuỗi ngọc.

Nhưng hắn không có tướng mạo của một ông chú hay ông già, trông rất trẻ, nhìn kỹ, thực ra còn có chút đẹp, chỉ là trong ngũ quan toát lên một vẻ tà khí tùy ý.

Ngoài bộ áo choàng màu xám có vẻ hơi già dặn, những thứ khác hoàn toàn không nhìn ra tuổi của hắn, giống như Quỳnh Bích tiên tử, tuy đã mấy trăm tuổi, nhưng vì tu vi tăng nhanh, nên luôn có dung mạo thanh xuân của tuổi hai mươi mấy.

“Linh căn bị ma khí phá hủy, kim đan cũng phủ bụi, cơ thể vốn rất tốt sao lại trở nên trắc trở đến vậy! Ăn Vạn Tiên Huyền Hoa, vậy mà không hoàn toàn hồi phục, tuy Băng linh căn là linh căn biến dị cũng không nên như vậy, kỳ lạ, thú vị…” Vạn Mộc Xuân tự nói xong, như thể đột nhiên nhớ ra điều gì, nói: “Ồ, ngươi là đồ đệ của Quỳnh Bích phải không.”

Tiêu Cửu Từ xóa bỏ ngụy trang, dùng dáng vẻ thật sự bái kiến Vạn Mộc Xuân, cung kính hành lễ: “Vãn bối Tiêu Cửu Từ bái kiến Vạn tiền bối.”

“Là tiểu tử ngươi phá trận pháp của ta?” Vạn Mộc Xuân nhướng mày, cảm xúc không tốt không xấu.

Tiêu Cửu Từ tự nhiên thản nhiên thừa nhận.

“Cũng lanh lợi hơn sư phụ ngươi, bà ta thu được một đồ đệ thông minh.”

Vạn Mộc Xuân đang định nói gì đó, đột nhiên ánh mắt liếc sang Kiều Hàm bên cạnh, trong chớp mắt hai mắt sáng lên, đồng tử co lại, như thể nhìn thấy thứ gì đó khiến hắn kinh hỉ.

“La Yên Huyền Thể?! Tự dâng đến cửa?! Tốt quá rồi!”

Ánh mắt của hắn thực sự quá giống một con chó nhìn thấy xương thịt, dọa cho Kiều Hàm bản năng cứng đờ, trước người lập tức có một người đứng tới, che cậu ở sau lưng, chặn lại Vạn Mộc Xuân đang chuẩn bị xông về phía Kiều Hàm.

Kiều Hàm phản ứng lại, là sư huynh, không đúng, sao bây giờ có thể để sư huynh bảo vệ mình!

“Tiền bối, đây là sư đệ của tại hạ, Kiều Hàm, không biết tiền bối có việc gì?”

Giọng nói rõ ràng lạnh lùng hơn vừa nãy, như thể mang theo sự cảnh cáo vô thanh.

Rõ ràng chỉ có thực lực Luyện Khí Kỳ, nhưng khi đứng trước mặt Vạn Mộc Xuân, Tiêu Cửu Từ lại không lùi một bước, chăm chú nhìn, che chắn Kiều Hàm một cách kín kẽ.

Vạn Mộc Xuân sững sờ, dùng ánh mắt đầy hứng thú quét qua hai người, rồi cười nói: “Hai người chắc là đến tìm ta chữa trị linh căn phải không, cái này, ta có thể chữa, nhưng có một điều kiện.”

Nghe nói có thể chữa trị, tim Kiều Hàm lập tức đập nhanh hơn, mặt mày đầy vui mừng, Bạch Kha bên cạnh cũng lộ vẻ vui mừng khôn xiết, nhưng Tiêu Cửu Từ lại không lập tức đồng ý, mà nói: “Tiền bối cứ nói điều kiện trước.”

Vậy mà không vui mừng khôn xiết, Vạn Mộc Xuân có chút vô vị nhìn Tiêu Cửu Từ, nói: “Ta muốn sư đệ của ngươi.”

Vẻ mặt vốn còn giữ lễ tiết của Tiêu Cửu Từ dần biến mất, Vạn Mộc Xuân trong nháy mắt đã nhìn thấy ý cảnh cáo trên khuôn mặt của tiểu bằng hữu Luyện Khí Kỳ này.

“Tiền bối đang đùa.” Tiêu Cửu Từ nói thẳng.

Vạn Mộc Xuân lại cười nói: “Ta nói thật đấy, ngươi đưa sư đệ của ngươi cho ta dùng ba năm, ta sẽ đảm bảo chữa khỏi linh căn của ngươi, thế nào, giao dịch rất hời phải không, dù sao linh căn của ngươi, ta dám đảm bảo, trên thế giới này chỉ có một mình ta có thể chữa khỏi.”

Sắc mặt Tiêu Cửu Từ khẽ biến, lại mở lời: “Tiền bối có thể đưa ra yêu cầu khác, dù khó đến đâu, ta cũng bằng lòng đi làm, nhưng cái này thì không được.”

“Không được, ta chỉ muốn cậu ta.”

“Vậy vãn bối cáo từ.” Tiêu Cửu Từ không chút do dự, định mang Kiều Hàm rời đi.

Vạn Mộc Xuân lại mở lời: “Sư đệ của ngươi cũng không phải là vật sở hữu của ngươi, sao ngươi có thể thay cậu ta quyết định được, phải không… tiểu bằng hữu Kiều Hàm, ngươi có bằng lòng giao dịch không?”

Không cần Tiêu Cửu Từ kéo, ngay từ lúc nghe đối phương có thể chữa, Kiều Hàm đã không đi nổi nữa rồi.

“Vậy phải xem Vạn tiền bối muốn ta làm gì? Muốn mạng của ta chắc chắn không được.”

“La Yên Huyền Thể hiếm thấy, nếu ngươi chết đối với ta mới là tổn thất, không cần sợ, phối hợp với ta làm một vài thí nghiệm là được, hơn nữa hiểu rõ hơn về thể chất của mình, đối với ngươi cũng có lợi phải không?”

“Được, thành giao!”

Sắc mặt Tiêu Cửu Từ biến đổi, lập tức nhìn Kiều Hàm: “Không được.”

Cho dù có thể đảm bảo không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng giao hoàn toàn Kiều Hàm cho người khác nhào nặn, chuyện có thể gây hại cho Kiều Hàm như thế này, Tiêu Cửu Từ không thể chấp nhận.

Kiều Hàm cười với Tiêu Cửu Từ: “Sư huynh, đừng căng thẳng, ta tin Vạn tiền bối là người tốt.”

Khóe miệng Vạn Mộc Xuân giật giật: “Ta thì không phải đâu.”

“Chắc chắn không có nguy hiểm gì đâu.”

“Cái này ta không dám đảm bảo.”

“Có giao tình với sư phụ chúng ta mà.”

“Coi như có đi, bà ta làm người thí nghiệm cho ta, ta trả tiền cho bà ta.”

Kiều Hàm cạn lời trừng mắt nhìn Vạn Mộc Xuân, cậu đang cố gắng tìm lý do thuyết phục sư huynh đấy, có thể đừng phá đám được không.

Vạn Mộc Xuân bị trừng đến quay mặt đi.

“Kiều Hàm, nghe ta, chúng ta đi tìm cách khác.” Tiêu Cửu Từ kiên quyết kéo Kiều Hàm quay người định đi.

Lại phát hiện eo mình có thêm một vòng dây leo, hoàn toàn trói buộc y.

Tiêu Cửu Từ quay đầu nhìn Kiều Hàm.

Kiều Hàm sờ sờ mũi: “Sư huynh, thử xem sao, lỡ như tiền bối quá đáng, chúng ta đi ngay. Ta không phải người chịu thiệt đâu, huynh biết mà.”

Y biết Kiều Hàm trước nay không chịu thiệt, nhưng tiền đề là những chuyện không liên quan đến y. Vậy nên câu này, y không tin.

Đôi mắt Tiêu Cửu Từ lóe lên, cử động cơ thể, nhưng lại bất lực phát hiện căn bản không giãy ra được. Y ngẩng đầu nhìn Kiều Hàm, bày ra vẻ mặt bị tổn thương: “Đệ không nghe lời ta nữa rồi?”

Đôi mắt đen láy lóe lên ánh sáng, như một chú cún đáng thương.

Kiều Hàm sao chịu nổi dáng vẻ đáng thương của sư huynh mình, cảm thấy mình đã làm tổn thương trái tim của thần tượng, đúng là tội đáng muôn chết! Cậu lập tức hít một hơi lạnh, lý trí sụp đổ trong cảm tính.

Thần tượng nói gì chính là cái đó, không thể để thần tượng buồn bã đau lòng, nhưng cơ hội chữa trị cho thần tượng hiếm có như vậy, a a a!

Dường như nhận ra sự dao động của Kiều Hàm, cũng quá không có nguyên tắc rồi!

Vạn Mộc Xuân thấy có thể sắp hỏng chuyện, lập tức cũng vứt bỏ nguyên tắc: “Một năm! Chỉ một năm, đảm bảo không gây tổn hại gì cho cậu ta là được rồi chứ!”

Mắt Kiều Hàm sáng lên: “Sư huynh, chuyện không nghiêm trọng như huynh nghĩ đâu, cứ thử xem. Hơn nữa có thể cùng Vạn tiền bối làm thí nghiệm, đối với ta cũng rất có lợi, biết đâu có thể giúp ta tu vi tăng nhanh hơn.”

Tiêu Cửu Từ không ngờ Kiều Hàm lại khó thuyết phục như vậy, lập tức vô cùng sốt ruột.

Mà đúng lúc thương lượng không xong, Bạch Kha đột nhiên mở lời: “Ta đến làm người giám sát, Tiêu sư huynh có thể yên tâm rồi chứ, nếu có tình huống nguy hiểm, ta tuyệt đối không để Kiều Hàm làm.”

Kiều Hàm lập tức hai mắt sáng lên: “Đúng vậy, để Bạch Kha trông chừng là được rồi chứ.”

Vạn Mộc Xuân nhìn Bạch Kha: “Tiểu bối ở đâu ra, ta có đồng ý đâu.”

“Tiểu sư thúc, vãn bối là đệ tử dưới trướng Diệu Thủ tiên cô của Tam Muội Môn, Bạch Kha, cũng là bạn của hai người họ, ta nghĩ ta làm một người chứng kiến trung gian, mọi người đều có thể yên tâm, ngài có thể nghiên cứu được La Yên Huyền Thể, Tiêu sư huynh cũng có thể nhận được chữa trị, ngài thấy thế nào?”

“Nếu không có Bạch Kha, ta sẽ đi cùng sư huynh.” Kiều Hàm một mặt uy h**p Vạn Mộc Xuân, một mặt tiến lên kéo kéo tay áo Tiêu Cửu Từ, nhìn y với vẻ cầu xin.

Thực ra đối với Kiều Hàm là chuyện tốt, dù sao vốn còn không biết người có tính khí cổ quái này có đồng ý chữa trị cho y không, dù sao còn có sự can thiệp của thiên đạo, luôn cảm thấy khả năng thành công rất thấp, không ngờ đối phương trực tiếp đưa ra một yêu cầu mà mình có thể dễ dàng đạt được, đúng là chuyện tốt trên trời rơi xuống.

Nhưng cậu cũng hiểu, Tiêu Cửu Từ trời sinh không thích làm liên lụy người khác, đặc biệt là tình huống y được lợi, người khác chịu khổ. Y lại càng không thể chấp nhận.

Kiều Hàm chỉ đành đưa tay lén nắm chặt tay Tiêu Cửu Từ, chứng minh quyết tâm của mình.

Lòng Tiêu Cửu Từ chua xót, rõ ràng là vì cứu y, lại còn phải để Kiều Hàm cầu xin y, y cảm thấy mình vừa kiểu cách vừa vô dụng, nhưng y lại sao nỡ để Kiều Hàm vì chuyện của y mà chịu một chút khổ cực nào.

Mà lúc này, Vạn Mộc Xuân chắc là thật sự hết cách rồi, chỉ đành thỏa hiệp thêm một bước, gật đầu: “Được! Ta đồng ý.”

Kiều Hàm lập tức vui mừng nhìn Tiêu Cửu Từ, thấy sự nặng nề giữa đôi mày y. Kiều Hàm nghĩ ngợi, liền kéo Tiêu Cửu Từ sang một bên bàn bạc riêng.

“Sư huynh, ta chỉ nói một câu, nếu là ta, huynh có bằng lòng vì ta mà làm vật thí nghiệm của Vạn Mộc Xuân không?” Kiều Hàm nói thẳng.

Đôi mắt Tiêu Cửu Từ lóe lên, đáp án tự nhiên là không chút nghi ngờ. Nhưng mỗi người có cách làm việc khác nhau, y không chơi trò lấy lòng mình đo lòng người với Kiều Hàm.

Kiều Hàm thấy Tiêu Cửu Từ chỉ dao động trong giây lát, liền bình tĩnh lại, nhất thời thật không biết nên thuyết phục y thế nào.

Chắc là y đã quá quen với việc bảo vệ người khác, hy sinh vì người khác, nhưng lại không quen người khác đối xử với y như vậy, nên phương diện này đặc biệt khó giao tiếp.

Kiều Hàm vắt óc nghĩ lý do, trong lúc suy nghĩ lung tung bèn nói: “Sư huynh không muốn nợ ân tình của ta như vậy, lẽ nào là sợ ta cậy ơn báo đáp, đòi huynh lấy thân báo đáp sao? Huynh yên tâm, ta đảm bảo không cần huynh chịu trách nhiệm. Cứ coi như đây là ân tình giữa sư huynh đệ, được chứ, nếu cứ từ chối mãi, ta sẽ coi như huynh sợ ta có ý đồ khác.”

Trên mặt Tiêu Cửu Từ lập tức lóe lên vẻ lúng túng, bị nói cho không còn lời nào để nói: “Đệ… đừng nói bậy.”

Kiều Hàm chớp chớp mắt, nhìn dáng vẻ rõ ràng không tự nhiên của Tiêu Cửu Từ, lập tức cảm thấy cách nói này, hình như càng dễ lay động y hơn, liền nói tiếp: “Sao lại nói bậy, huynh rõ ràng đang đề phòng ta, cho dù không thích ta, cũng không đến mức ngay cả một chút giúp đỡ của ta cũng không muốn nhận chứ.”

Kiều Hàm nói ra cũng có chút xấu hổ, nhưng hiệu quả không tồi.

“Ta không có, ta chỉ là…” Tiêu Cửu Từ lo Kiều Hàm nghĩ nhiều, lập tức vội vàng muốn giải thích.

“Vậy thì chứng minh cho ta xem đi.” Kiều Hàm lập tức nắm bắt cơ hội: “Chứng minh huynh không kháng cự lòng tốt bình thường của ta.”

Tiêu Cửu Từ lập tức phản ứng lại: “Đệ đấy, đệ…”

“Sư huynh, dù nói thế nào, chúng ta cũng coi như là người một nhà nương tựa vào nhau mà sống phải không, đừng để ý nhiều như vậy, cứ nghe ta một lần, dù sao huynh cũng có thể nhìn thấy ta hàng ngày, nếu có chuyện gì, huynh lập tức kéo ta đi là được rồi phải không? Cơ hội hiếm có, ta thật sự không muốn từ bỏ, ta muốn thấy huynh hồi phục như cũ, ta thật sự muốn.”

Ánh mắt Kiều Hàm tràn đầy ánh sáng nóng bỏng chiếu vào lồng ngực Tiêu Cửu Từ, bàn tay nắm lấy y cũng rất dùng sức, cuối cùng đã làm mềm lòng y, phá vỡ nguyên tắc của y.

Y cũng không nỡ phụ lòng của con ma nhỏ này, chỉ đành co đầu rút cổ một lần, được Kiều Hàm bảo vệ thật tốt, nhưng y thề, sau này bất kể tình huống gì, y nhất định sẽ bảo vệ Kiều Hàm ở nơi sâu nhất trong lòng, không để bất kỳ ai làm hại.

Sau một hồi giằng co, cuối cùng y cũng đồng ý với yêu cầu của Vạn Mộc Xuân. Có được vật thí nghiệm như Kiều Hàm, Vạn Mộc Xuân hưng phấn đến mức lười để ý đến người khác.

Chỉ muốn nhanh chóng tiễn người đi, rồi trực tiếp bế quan không cho ai có cơ hội vào nữa.

Kiều Hàm coi như đã được chứng kiến sự lợi hại của Vạn Mộc Xuân, đám người kia vào đây tự nhiên chủ yếu là để chữa bệnh, Vạn Mộc Xuân không cần tốn bao lâu, độc cũng giải rồi, bệnh cũng chữa khỏi ngay lập tức.

Kiều Hàm so sánh năng lực của mình, tình huống tương tự cho dù cậu và Bạch Kha, thậm chí cả Quách Thanh hợp lực cũng không thể chữa khỏi.

Điều này khiến Kiều Hàm càng thêm tin tưởng vào y thuật của Vạn Mộc Xuân, trong mắt cũng có thêm một phần tham lam, nhân cơ hội này, cậu cũng phải học lỏm, học thêm nhiều mới được, dù sao sau này những khó khăn của y chỉ có nhiều hơn chứ không ít, cậu phải nâng cấp kỹ năng trước mới được.

Trong đó phiền phức duy nhất chính là Đoạn Y, sau một lần bắt mạch, Vạn Mộc Xuân vậy mà nhíu mày.

“Muốn chữa trị e là phải tốn đại công phu, nhưng ta không chữa miễn phí cho ai, phải lấy đồ đổi.”

Nhìn những gì Vạn Mộc Xuân vừa làm với Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ, Đoạn Y tự nhiên không phản đối: “Xin tiền bối cứ nói.”

Vạn Mộc Xuân trực tiếp liệt kê một danh sách, trên đó là vô số tên linh dược, đọc đến một nửa, sắc mặt Đoạn Y đã không còn tốt nữa.

Quách Thanh càng không nhịn được mở lời ngắt lời: “Sư thúc, ngài làm vậy có phải quá đáng rồi không, ngài định dọn sạch dược tàng quán của Bất Niệm Cung sao?”

Vạn Mộc Xuân hừ lạnh một tiếng: “Đồ không mang đến, thì không chữa, những chuyện khác miễn bàn. Vẫn câu nói cũ, người khác không chữa được, chỉ có ta mới có thể, các ngươi tự cân nhắc đi.”

Nghe nói có thể chữa khỏi, sắc mặt Đoạn Y cuối cùng vẫn thay đổi, cuối cùng gật đầu: “Ta đồng ý.”

Khóe miệng Kiều Hàm co giật, sáp lại đến bên cạnh Tiêu Cửu Từ: “So sánh ra, Vạn Mộc Xuân đối với chúng ta coi như dịu dàng rồi, đúng là chiếm được hời lớn.”

“Không phải, đệ không giống, đệ rất quý giá.” Tiêu Cửu Từ khẽ lẩm bẩm.

“Cũng đúng, La Yên Huyền Thể trăm năm khó gặp mà.” Kiều Hàm cười nói.

Ý y không phải như vậy, Tiêu Cửu Từ có chút bực bội liếc Kiều Hàm một cái, y thà hoàn thành hai tờ đơn như vậy, cũng không muốn đồng ý với yêu cầu của Vạn Mộc Xuân.

Cuối cùng Quách Thanh cũng ở lại cùng Đoạn Y, những người khác được sắp xếp đi truyền tin cho Đoạn Y, sau đó đến Bất Niệm Cung chuyển đồ.

Trước đó, Vạn Mộc Xuân thật sự không chữa trị cho Đoạn Y, chỉ đưa cho Quách Thanh một ít đồ, bảo hắn giúp Đoạn Y điều lý cơ thể trước.

Vạn Mộc Xuân chữa trị cho Tiêu Cửu Từ trước, sau khi kiểm tra kỹ lưỡng cơ thể Tiêu Cửu Từ, liền lấy ra một chiếc hộp gấm.

Chiếc hộp gấm đó trông trong suốt như pha lê, như thể đóng một lớp băng, lấp lánh ánh sáng rực rỡ.

Tiêu Cửu Từ trong nháy mắt đã cảm nhận được linh khí hệ Băng mạnh mẽ bên trong.

Theo chiếc hộp được đặt trên bàn, chiếc bàn lập tức bị đóng băng.

Vạn Mộc Xuân vung tay, chiếc hộp mở ra, một cây cỏ màu trắng tuyết xuất hiện bên trong, trên cây cỏ đó còn có những đường gân, lưu động ánh sáng màu xanh băng nhạt, màu sắc tổng thể khiến người ta chỉ nhìn thôi đã cảm thấy lạnh buốt.

Linh khí tỏa ra càng chứng tỏ phẩm chất gần như thiên giai của nó.

Kiều Hàm trực tiếp rùng mình một cái: “Đây là…”

Cậu rõ ràng nên rất hiểu về linh thực hệ Băng mới phải, nhưng thật sự chưa từng thấy thứ này.

“Băng Hồn Thảo.” Vạn Mộc Xuân nhìn với vẻ mặt đau lòng: “Đây là báu vật, rất khó có được, dùng nó kết hợp với thuật trị liệu của ta là có thể nuôi dưỡng linh căn hệ Băng của ngươi, truyền vào đủ nguyên tố Băng hệ, để linh căn của ngươi tự hồi phục. Đương nhiên, đó là nguyên lý, quá trình này chắc chắn sẽ phải chịu khổ, dù sao linh lực của Băng Hồn Thảo mạnh mẽ, sức công phá rất mạnh, có chịu đựng được không, vượt qua được không là xem bản lĩnh của chính ngươi. Ta sẽ phối hợp dược dục cho ngươi, giúp ngươi thành công.”

Tiêu Cửu Từ gật đầu, chút khổ này đối với y chắc chắn không là gì.

Vạn Mộc Xuân lại nói: “Có thể hồi phục đến mức độ nào thực ra là không biết trước, dù sao linh căn của ngươi vốn vô cùng mạnh mẽ, thế gian hiếm có.”

“Ý gì? Còn không đảm bảo hồi phục?” Kiều Hàm lập tức không chịu.

Vạn Mộc Xuân nói: “Chắc chắn có thể hồi phục một phần, chỉ sợ một cây Băng Hồn Thảo không đủ, nhưng chỉ cần có thể hồi phục một phần, tu vi của ngươi cũng sẽ theo đó mà hồi phục, dù sao cũng tốt hơn bây giờ, tiếp theo là xem bản lĩnh của các ngươi, ta cung cấp vị trí cho các ngươi, các ngươi tự đi hái Băng Hồn Thảo, ngoài lần đầu tiên cần sự giúp đỡ của ta, sau đó các ngươi hoàn toàn có thể tự mình giải quyết.”

Kiều Hàm không ngờ lại phiền phức như vậy, lập tức nhíu mày, nhưng người ta nói rõ ràng, mình tự nhiên cũng không tiện làm càn. Lỡ như một cây là đủ thì sao?

“Cây Băng Hồn Thảo đầu tiên chắc đủ cho ngươi hấp thu một năm, thời gian vừa khớp, thế nào? Hấp thu không?” Vạn Mộc Xuân hỏi.

Tiêu Cửu Từ liếc nhìn Kiều Hàm, gật đầu.

Vạn Mộc Xuân khẽ cười: “Vậy thì thử một lần nhỏ trước.” Vung tay, lấy một phần nhỏ Băng Hồn Thảo dẫn đến đan điền của Tiêu Cửu Từ.

Như một lưỡi dao nhỏ màu trắng, trong nháy mắt đâm vào trong đó.

Tiêu Cửu Từ toàn thân run lên, đột ngột ngã xuống.

“Sư huynh!” Kiều Hàm kinh hãi, vội vàng đến đỡ, lại phát hiện trên người Tiêu Cửu Từ đã đóng một lớp băng sương.

Chưa đợi Kiều Hàm phản ứng, một luồng huỳnh quang màu xanh lục nồng đậm như thực chất nâng Tiêu Cửu Từ lên, lơ lửng, huỳnh quang màu xanh lục không ngừng đi vào đan điền của Tiêu Cửu Từ, là thuật trị liệu.

Kiều Hàm nhìn Vạn Mộc Xuân.

Vạn Mộc Xuân cũng nhìn cậu: “Nhìn gì, đi chuẩn bị thuốc tắm đi.” Rồi đọc tên, vậy mà bắt đầu sai khiến Kiều Hàm, bảo cậu đi gọi tiểu đồng chuẩn bị.

Một canh giờ sau, thuật trị liệu kết thúc.

Thùng thuốc tắm cũng đã chuẩn bị xong.

Tiêu Cửu Từ còn chưa tỉnh, sau khi được đặt vào trong, thuốc tắm lập tức đóng băng.

“Cái này…” Kiều Hàm cho dù không đủ lợi hại cũng biết tình hình dường như có chút quá.

Vạn Mộc Xuân chép miệng hai tiếng: “Xem chính y thôi, không chịu được thì…”

“Ngươi cũng quá vô trách nhiệm rồi.” Kiều Hàm vô cùng sốt ruột: “Nghĩ cách đi chứ!”

Vạn Mộc Xuân sờ sờ cằm, vung tay, băng toàn bộ tan chảy, ngay lúc sắp đóng băng lại lần nữa, Vạn Mộc Xuân trực tiếp nhấc Kiều Hàm bên cạnh ném vào trong bồn thuốc.

Kiều Hàm không phản ứng kịp, trực tiếp đâm vào lồng ngực đã đóng một lớp băng mỏng của Tiêu Cửu Từ.

Quẫy đạp vài cái, ló đầu ra: “Vạn Mộc Xuân, ngươi làm gì vậy?”

“Không phải ngươi bảo ta nghĩ cách sao? Ta nghĩ ra rồi, trong cơ thể các ngươi có công pháp song tu truyền thừa, chỉ cần các ngươi song tu, là có thể giúp y điều hòa linh lực khó tự chủ trong cơ thể rồi, ừm, rất hợp lý, ta thật thông minh, còn trong cơ thể ngươi còn có Hỏa linh căn, vừa hay sưởi ấm cho nó. Cứ vậy đi, ta không làm phiền các ngươi nữa, ngươi nhanh lên đi, kẻo y chết cóng.”

Kiều Hàm còn chưa phản ứng kịp Vạn Mộc Xuân đang nói gì, người đã chạy mất rồi.

Chết tiệt! Lão Lục* ngươi!

*老六 (lǎo liù): một từ lóng trên mạng Trung Quốc, chỉ những kẻ chơi xấu, âm hiểm.

Song tu? Song tu cái gì! Không chơi kiểu này!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn