Tạ Cảnh và Lý Bác đang gọt mỡ chuột trong sân, nghe thấy tiếng động không mở cửa mà nhìn về phía phòng khách nơi Chúc Hạ đang ngồi.
Trong mắt Chúc Hạ lóe lên một tia khó chịu.
Cô nghe ra đây là giọng của Hoàng Kiều Nga, cô không đi tìm bọn họ gây phiền phức, nhưng bọn họ luôn tới làm phiền cô.
Xem ra không cho bọn họ chút bài học, cô sẽ không được yên.
Chúc Hạ rút Hắc Kim Cổ Đao từ chiếc ba lô lớn, đẩy cửa kính bước ra, mở cửa chính.
Ngoài cửa không chỉ có Hoàng Kiều Nga mà còn có Hàn Tu Minh, điều này lại nằm ngoài dự đoán của Chúc Hạ.
Hàn Tu Minh lên tiếng xin lỗi trước, rất khách khí: “Xin lỗi Chúc tiểu thư , làm phiền rồi. Nhậm tiểu thư bị chuột cắn, hiện tại thần trí không rõ ràng, vô cùng đau đớn.”
“Trên đường tìm bác sĩ chúng tôi gặp Cố Nhất Lộ, hắn nói đêm qua cô đã cứu chữa cho mẹ hắn, mẹ hắn cũng bị chuột cắn.”
“Vì vậy chúng tôi mới đến tìm cô, muốn mời cô cứu người.”
Chúc Hạ xòe tay: “Đêm qua là liều t.h.u.ố.c cuối cùng, tôi không còn thuốc.”
Hoàng Kiều Nga tức giận nói: “Chúc Hạ, Ngọc Nhi dù sao cũng là thân thích của cô, cho dù hai người trước đây có mâu thuẫn gì, đến lúc sinh tử cũng không nên còn để ý nữa chứ? Cô sao có thể thấy c.h.ế.t không cứu?”
Chúc Hạ nói: “Tôi không quan tâm ngươi bị điếc, hay khả năng hiểu biết kém, hoặc đơn giản là không hiểu tiếng người.”
“Tóm lại, nếu cô còn nói thêm một chữ, d.a.o của tôi sẽ không khống chế được mà cắt đứt lưỡi cô, không tin thì cứ thử xem.”
Hoàng Kiều Nga vốn muốn trách cứ Chúc Hạ, lại không để ý Chúc Hạ đang cầm một thanh Hắc Kim Cổ Đao mảnh khảnh.
Lúc này Chúc Hạ vừa nói, cô ta mới nhìn thấy, đồng thời trong lòng cũng run lên dữ dội.
Cảnh tượng Chúc Hạ đ.á.n.h c.h.ế.t trăn khổng lồ lúc trước lại hiện lên trong đầu cô ta, cô ta hoàn toàn không nghi ngờ lời Chúc Hạ nói là thật.
Tuyền Lê
Chúc Hạ thật sự sẽ cắt đứt lưỡi cô ta!
Hoàng Kiều Nga cúi đầu, vừa xấu hổ vừa sợ hãi.
Hàn Tu Minh thì như không có chuyện gì, tiếp tục nói: “ Chúc Tiểu thư, tôi thay Kiều Nga xin lỗi cô: Xin lỗi.”
“Tôi nghĩ, cô ấy cũng quá lo lắng cho an nguy của Nhậm tiểu thư nên mới nói năng không suy nghĩ, xin cô đừng để trong lòng.”
“Thuốc chúng tôi sẽ tự nghĩ cách, chỉ cần cô biết tiêm và xử lý vết thương là được.”
Chúc Hạ vốn không muốn đồng ý, nhưng cô nghĩ đến đêm qua Hàn Tu Minh đã giúp cô giảm giá vật tư thuê nhà.
Đêm qua cô nghe Cố Thanh Chi nói, vật tư thuê nhà đã bị Bảo An và các chủ nhà khác chia nhau, cô liền lẻn vào tòa nhà quản lý, thu hồi toàn bộ vật tư vào không gian.
Trong quá trình này, cô phát hiện một ít vật tư bổ sung được cho vào vật tư của mình, vừa đủ 1500 cân.
Nói cách khác, thực ra Hàn Tu Minh không có cái gọi là ơn huệ giảm giá, hắn chỉ là dùng vật tư của mình để bù đắp.
Mặc dù đêm qua Chúc Hạ đã nói rõ, cô sẽ không nhận ý tốt của Hàn Tu Minh, nhưng đó chỉ là bề ngoài.
Chúc Hạ vốn là người có ơn tất báo, người khác chủ động tỏ ý tốt với cô, cô nhất định cũng sẽ đáp lại.
Chúc Hạ nói: “Nếu đã như vậy, vậy tôi đi. Nhưng tôi trị bệnh cần tiền công, dùng vàng bạc, ngọc đá hoặc đồ cổ thư họa để đổi, vật tư cũng được.”
Hàn Tu Minh mỉm cười nho nhã: “Dĩ nhiên.”
Thế là, Chúc Hạ đi cùng Hàn Tu Minh và Hoàng Kiều Nga đến biệt thự nhà họ Nhậm.
Trên đường đi, có những con chuột nhìn thấy người muốn xông tới, nhưng chạy đến trước mặt bọn họ thì phanh gấp, sau đó không quay đầu bỏ chạy.
Chiếc vợt cầu lông Chúc Hạ chuẩn bị còn chưa dùng đến.
Hình như nhận ra sự nghi hoặc của Chúc Hạ, Hàn Tu Minh mỉm cười giải thích: “Chúng tôi có xịt một loại bình xịt đặc biệt.”
“Loại bình xịt này đối với con người không có mùi khó chịu, không độc, không màu, nhưng đối với chuột, đó là mùi hôi không thể chịu nổi, vì vậy chúng mới bỏ chạy.”
“Tôi còn một chai ở đây, cô có cần xịt một chút không?”
“Không cần.” Chúc Hạ không cần “đạo cụ” hỗ trợ.
Đánh vài lần chuột bằng vợt còn có thể rèn luyện phản xạ và sự nhanh nhẹn của cô, rất tốt.
Đến biệt thự nhà họ Nhậm, trong biệt thự cũng không thấy bóng dáng con chuột nào, có lẽ là do bình xịt của Hàn Tu Minh có tác dụng.
Nhậm phụ, Nhậm mẫu nhìn thấy Chúc Hạ, có chút ngượng ngùng.
Lần trước bọn họ còn tưởng sẽ không gặp lại cô nữa.
Nhưng sự ngượng ngùng cũng chỉ là thoáng qua, bọn họ nhanh chóng đưa cô vào phòng Nhậm Ngọc Nhi ở lầu hai.
Nhậm Ngọc Nhi có hai lỗ trên xương quai xanh, chuột còn khá nương tay, cô ta cũng coi như may mắn.
Nếu không, nếu lệch hơn một chút, c.ắ.n thẳng vào động mạch, cô ta cũng đã c.h.ế.t rồi.
“Thuốc đâu?” Chúc Hạ nhìn Hàn Tu Minh.
Nhậm mẫu vội vàng nói: “Chồng sắp cưới của Ngọc Nhi đã phái người mang tới, đang trên đường, phải chờ một chút.”
Chúc Hạ: “Vậy thì chuẩn bị tiền công cho tôi trước đi, không thì lát nữa còn mất thời gian.”
Nhậm phụ, Nhậm mẫu nghiến răng, lại đưa cho Chúc Hạ một khối ngọc bích thượng phẩm, cộng thêm một con tỳ hưu bằng vàng ròng.
Không phải bọn họ muốn cho nhiều như vậy, mà là Chúc Hạ không hài lòng thì sẽ không động thủ, bọn họ chỉ có thể đau lòng cho đi.
Sau khi Nhậm phụ, Nhậm mẫu đưa đồ xong, không khỏi nhìn về phía Hoàng Kiều Nga đang đứng im lặng từ lâu.
Bọn họ thực sự hy vọng Hoàng Kiều Nga giống như trước đây, nhảy ra nói bóng gió với Chúc Hạ, hoặc mắng thẳng, như vậy trong lòng bọn họ cũng sẽ dễ chịu hơn một chút.
Nhưng khiến bọn họ thất vọng, hôm nay Hoàng Kiều Nga cực kỳ ngoan ngoãn, không chỉ không nói một lời, còn luôn cúi đầu, như có tâm sự gì đó.
Nhậm phụ thầm mắng: Muốn cô ta im lặng thì cô ta ở bên cạnh vướng bận, bây giờ muốn cô ta xả giận thì cô ta lại không nói một lời!
Thuốc của chồng sắp cưới Nhậm Ngọc Nhi hai tiếng sau mới đến. Sau khi tiêm xong, tình trạng của Nhậm Ngọc Nhi rõ ràng đã tốt hơn nhiều, cô ta ngủ thiếp đi.
Thêm hai tiếng nữa, Nhậm Ngọc Nhi bắt đầu sốt. Cha mẹ Nhậm lại dùng vàng bạc ngọc đá nhờ Chúc Hạ ra tay, Chúc Hạ tiến hành châm cứu.
Đến năm giờ chiều, Chúc Hạ rút hết kim bạc ra, Nhậm Ngọc Nhi cuối cùng cũng từ từ mở mắt.
“Tốt quá! Ngọc Nhi, cuối cùng con cũng tỉnh rồi, con làm cha mẹ sợ c.h.ế.t khiếp!”
Nhậm phụ, Nhậm mẫu ôm Nhậm Ngọc Nhi trên giường, ba người diễn cảnh tình cảm cha con, mẹ con sâu nặng.
Chúc Hạ xách chiếc ba lô lớn rời khỏi phòng ngủ, cô không muốn nhìn.
Chúc Hạ đi đến phòng khách tầng một, Nhậm phụ, Nhậm mẫu gọi cô từ trên lầu: “Hay là cô ở lại ăn tối đi?”
Trên mặt bọn họ còn vương vấn nước mắt, lời nói này không xuất phát từ sự chân thành, chỉ là khách sáo.
Bọn họ thậm chí còn biết Chúc Hạ sẽ không đồng ý.
Nhưng, Chúc Hạ ngẩng đầu nhìn bọn họ, đột nhiên mỉm cười: “Được thôi.”
“Tôi đã cứu Nhậm Ngọc Nhi hai lần, các người phải lấy hết đồ ngon vật lạ ra để chiêu đãi tôi.”
Nhậm phụ, Nhậm mẫu ngạc nhiên Chúc Hạ lại đồng ý, nhưng sự đã đến nước này, chỉ có thể c.ắ.n răng sắp xếp.
Chúc Hạ ngồi xuống ghế sofa chờ ăn cơm, lấy điện thoại ra chơi rắn săn mồi. Hàn Tu Minh đi xuống, ngồi đối diện cô.
“Đây là điện thoại Huawei Mate 70 phải không? Rất hiếm thấy. Còn có nhiều vật tư như vậy đêm qua, tôi có thể thấy cô rất có bản lĩnh.”
“Tôi rất ngưỡng mộ cô, hiện tại cục thế hỗn loạn, các cơ quan chính phủ có rất nhiều chức vụ trống, cần những nhân tài như cô gia nhập.”
“Nếu cô có hứng thú, tôi có thể tiến cử cô vào, tôi tin cô nhất định sẽ có tiền đồ vô lượng.”