Dù vở diễn này là do Chúc Hạ bày ra trước, nhưng đối mặt với lời "trêu ghẹo" của Lăng Liệt Hoàng, Chúc Hạ cũng cảm thấy rất bất lực.
Chỉ là bây giờ dù hai người họ có gần đến đâu, Chúc Hạ cũng không thể nói gì khác ngoài "lời thoại", để tránh bị lộ.
Ngược lại là Tô Vũ Bạch và Tạ Cảnh, hai người âm thầm ganh đua với Lăng Liệt Hoàng.
Tô Vũ Bạch cố sức huých Lăng Liệt Hoàng: "Anh hai, anh làm vậy sẽ dọa chị gái đấy. Em thấy trong nhà chúng ta, anh là người khiến chị gái sợ nhất.
Anh cứ tránh xa chị gái ra, bằng không chị gái vì anh mà liên lụy đến chúng ta, sẽ không coi chúng ta là anh em nữa!"
Tạ Cảnh ra oai với tư cách anh cả: "Em hai à, em xem nhiều phim hoạt hình lắm à? Đừng có đem mấy thứ trên mạng áp dụng lên Hạ Bảo. Nếu em thích hoạt hình đến vậy, thì đi tìm một con búp bê làm thế thân đi, Hạ Bảo là tồn tại độc nhất vô nhị trên thế giới."
Lăng Liệt Hoàng: "Hoạt hình gì? Anh cả đừng có vu oan cho em, em chưa bao giờ xem thứ đó. Tình cảm của em dành cho bảo bối trời đất chứng giám, không ai có tình cảm thuần khiết hơn em!"
Trong lúc bọn họ một mảnh hỗn loạn, hai nhân viên an ninh ban đầu lại nhìn nhau.
Bọn họ cũng nhận ra, cả nhà này quả thật không bình thường, chỉ có cô con gái này là bình thường.
Dù bọn họ chỉ là nhân viên an ninh nhỏ bé, nhưng cũng có lương tri.
"Em gái, em đừng sợ!" Một nhân viên an ninh cuối cùng cũng lên tiếng, "Tôi bây giờ sẽ gọi thêm người đến.
Tôi không tin, hai anh trai, em trai của em lợi hại như vậy, chúng ta có hơn hai mươi người, ba người bọn họ có đ.á.n.h lại không?"
Trong lúc hắn nói, một nhân viên an ninh khác lại bắt đầu nói gì đó vào cổ áo.
Chưa đầy một phút sau, toàn bộ nhân viên an ninh còn lại trong biệt thự đều xuống lầu.
Đúng như hắn nói, nhóm nhân viên an ninh này cộng lại khoảng hai mươi người, hơn nữa ai nấy đều trông rất khỏe mạnh, đúng là có vẻ đ.á.n.h đ.ấ.m được.
Chúc Hạ thừa lúc ba người đàn ông "không để ý", giãy giụa thoát ra, chạy đến chỗ hai nhân viên an ninh ban đầu.
"Cám ơn các anh đã cứu tôi." Cô khóc như mưa sa, vài giọt nước mắt còn đọng trên mi, trông vừa đáng thương, vừa vô cùng xinh đẹp.
Quan sát ở cự ly gần như vậy, hai nhân viên an ninh cũng không khỏi xao xuyến, thậm chí trong đầu lóe lên một ý nghĩ:
Thảo nào ngay cả anh trai ruột của cô cũng không kiềm chế được mà nảy sinh ý nghĩ xấu xa, nhan sắc như vậy, thật không trách được hắn.
"Ồ." Tạ Cảnh nhìn đám nhân viên an ninh này, khóe miệng nhếch lên một nụ cười giễu cợt, "Anh em, có việc làm rồi."
Nếu nụ cười giễu cợt xuất hiện trên gương mặt tuấn tú trước đây của Tạ Cảnh, đó quả thực là cảnh tượng trong phim thần tượng.
Nhưng bây giờ, vì đã dùng độc d.ư.ợ.c của Chúc Hạ, nên trên mặt Tạ Cảnh xuất hiện mụn nhọt và vết loét, kết hợp với nụ cười giễu cợt này, trông hắn thật đáng sợ.
Cảnh này khiến đám nhân viên an ninh đối diện cười ngây người.
"Trông bộ dạng ngu ngốc thế nào, còn học người ta cười tà mị cuồng ngạo? Thật coi mình là củ hành sao!"
Tạ Cảnh hoàn toàn không để ý đến những lời chế giễu này, dù sao một đại soái ca thực thụ hoàn toàn không cần để ý đến những thứ này.
Hắn lại là người ra tay trước, quả thực là "chiến" ngay khi bất đồng quan điểm.
Một trận chiến hỗn loạn, từ đó bắt đầu.
Nhưng bất kể là Tạ Cảnh, Tô Vũ Bạch hay Lăng Liệt Hoàng, bọn họ đều giữ sức, không dốc hết mười phần mười công lực để chiến đấu.
Nếu không, trận chiến không dùng vũ khí lạnh hay vũ khí nóng này, sẽ kết thúc rất nhanh.
Nhưng nhiệm vụ của bọn họ không phải là đ.á.n.h bại đám nhân viên an ninh này, mà là kéo dài thời gian hết mức có thể.
Một khi bọn họ đ.á.n.h nhau, sẽ quên mất hai người trông không có sức chiến đấu là Chúc Hạ và Tôn Hữu.
Chúc Hạ đã co ro lại một cục ở góc, còn Tôn Hữu thì lùi sang một bên, vẻ mặt lo lắng nhìn cục diện chiến đấu.
Sự lo lắng của hắn không phải là giả, dù hắn biết Tạ Cảnh rất lợi hại, nhưng đối mặt với nhiều nhân viên an ninh được huấn luyện bài bản như vậy, Tạ Cảnh có bị thiệt không? Những người khác có bị thiệt không?
Bọn họ đều vì hắn mà đến, nếu bọn họ cũng giống như người nhà của hắn, đều bị thương vì cái tên súc sinh Chu Thanh này, hắn nhất định sẽ vô cùng tự trách.
Trong lúc Tôn Hữu căng thẳng toàn tâm toàn ý vào cục diện chiến đấu, hắn đột nhiên cảm thấy cánh tay truyền đến một lực đạo.
Hắn quay đầu nhìn, liền bị Chúc Hạ kéo đi vào biệt thự.
Toàn bộ nhân viên an ninh đều bị ba người đàn ông kéo chân, bọn họ ứng phó với ba người đàn ông còn chưa xong, căn bản không có thời gian chú ý đến động tĩnh của cặp "cha con" yếu ớt này.
Vì vậy, Chúc Hạ và Tôn Hữu dễ dàng tiến vào biệt thự.
Biệt thự cách âm rất tốt, dù bên ngoài có la hét đ.á.n.h g.i.ế.c, nhưng vừa bước vào, cái gì cũng không nghe thấy.
Bên trong biệt thự không khác gì trước thời mạt thế, gạch lát đá cẩm thạch đắt tiền, trên tường có đủ loại trang trí và tranh vẽ thủ công.
Bên trong có đủ loại ánh sáng đẹp mắt, đèn chùm pha lê trên trần, đèn treo tường ở khắp nơi.
Đối với những người như vậy, cho dù có thực sự đến cực đêm, thì có khác gì đêm bình thường không?
"Hắn sẽ ở đâu?" Tôn Hữu tự lẩm bẩm với giọng cực nhẹ.
Ngay khi bước vào bên trong biệt thự, hắn đã hoàn toàn quên chuyện bên ngoài, chỉ nghĩ đến kẻ thù, chỉ nghĩ đến việc báo thù.
Chúc Hạ vừa cảnh giác quan sát xung quanh, vừa hạ giọng dặn dò: "Ông đi theo tôi, nếu có tình huống bất ngờ xảy ra, ông lập tức quay đầu bỏ chạy, hiểu chưa?"
"Được." Tôn Hữu cảm thấy trong lòng se sắt, không nói nên lời.
Tuyền Lê
Nhưng hắn thẳng thắn chấp nhận sự thật mình không có năng lực, hắn hiểu, việc hắn bỏ chạy không phải là biểu hiện của sự bất tài, mà là để không làm Chúc Hạ vướng chân.
Hai người cẩn thận khám xét tầng một, xác định Chu Thanh không có ở tầng một, mới lên tầng hai.
Ngôi biệt thự này có tổng cộng bốn tầng, bọn họ cẩn thận và nhanh chóng khám qua hai tầng, đến tầng ba.
Bọn họ vốn nghĩ, Chu Thanh hẳn là ở tầng bốn trên đỉnh, nhưng không ngờ, vừa bước vào tầng ba, bọn họ đã nghe thấy những âm thanh mơ hồ, âm thanh khó nói.
Chúc Hạ dừng bước, liếc nhìn Tôn Hữu.
Tình huống như vậy là bọn họ không ngờ tới, nhưng dường như lại nằm trong dự liệu.
Tôn Hữu dùng giọng thì thầm hỏi: "Bây giờ phải làm sao?"
Chúc Hạ suy nghĩ vài giây, nhanh chóng đưa ra câu trả lời: "Đến bắt hắn."
Tôn Hữu ngẩn người, rồi hiểu ra Chúc Hạ muốn làm gì.
Hắn hít sâu vài hơi, chuẩn bị xong, Chúc Hạ mới bắt đầu màn trình diễn của cô.
Chỉ thấy trong mắt Chúc Hạ nhanh chóng trào ra một chuỗi nước mắt, cô trước tiên chạy đến cửa phòng người khác, hung hăng đập cửa.
"Có ai không? Có ai cứu tôi với? Tôi thật sự không muốn bị bán, có người tốt bụng nào cứu tôi không? Có người có quyền thế nào cứu tôi không?!"
Cô vừa đập như vậy, một phút sau mới đập đến cửa phòng phát ra âm thanh không thể diễn tả.
Nhưng ai mà ngờ được, chỉ một cái đập này, cánh cửa đã tự động mở ra.
Và cảnh tượng trong phòng, cũng là điều Chúc Hạ không ngờ tới!
##