Thiên Tai Mạt Thế: Tích Trữ Hàng Chục Tỷ, Cả Nhà Cùng Làm Ác Nhân

Chương 153

Chúc Hạ điều khiển xe trượt tuyết lướt đi một cách điệu nghệ, dừng lại trước mặt Dư Lỵ và y tá.

Cô nói: “Lên xe đi, chen chúc một chút, đường xa quá, đi bộ không được.”

Y tá vô cùng kinh ngạc, vừa định hỏi Chúc Hạ lấy xe trượt tuyết ở đâu ra thì bị Dư Lỵ nắm lấy cổ tay cô, còn véo nhẹ một cái.

Y tá hiểu ý, biết Dư Lỵ muốn cô đừng nói nhiều, bèn nuốt lời vào trong, nhanh chóng leo lên xe trượt tuyết.

Ba người phụ nữ đều không nặng, xe trượt tuyết dễ dàng lao đi, cảnh vật trắng xóa bị bỏ lại phía sau.

Tuy lái xe trượt tuyết tiết kiệm thời gian nhưng ngồi trên xe gió cũng lớn.

Đến khu vực thành phố, Chúc Hạ được trang bị đầy đủ thì không sao, nhưng Dư Lỵ và y tá thì suýt nữa bị gió thổi đến ngớ ngẩn.

Dù có mũ áo khoác lông vũ và khăn quàng cổ, nhưng cái lạnh thấu xương này len lỏi khắp nơi, hai người cảm thấy toàn thân đều lạnh buốt.

“Các người vào trước đi, tôi đi giấu xe trượt tuyết đã.” Chúc Hạ nói.

Y tá lại muốn hỏi có cần giúp không, lại bị Dư Lỵ nhanh chóng kéo vào trong nhà.

Sau khi Chúc Hạ lái xe trượt tuyết đi, Dư Lỵ nghiêm túc nói với y tá: “Cô đừng hỏi những thứ của Tiểu Chúc từ đâu mà có, cô chỉ cần giúp tôi làm phẫu thuật là được.

‘Biết càng nhiều càng nguy hiểm’, tôi còn không hỏi, cô hỏi làm gì?”

Y tá bề ngoài gật đầu, nhưng trong lòng lại không phục.

Tuyền Lê

Cô thấy Dư Lỵ quá cẩn thận, Chúc Hạ cùng lắm chỉ là một bác sĩ, có gì đáng sợ chứ?

Sở dĩ Chúc Hạ có trang bị tốt như vậy, hẳn là nhờ vào khuôn mặt xinh đẹp của cô ta.

Y tá nghĩ, nếu cô cũng có thể kiếm sống bằng nhan sắc như Chúc Hạ, cô chắc chắn cũng có thể học lái xe trượt tuyết, thật oai phong, thật ngầu!

Chúc Hạ nhanh chóng quay lại, cô dẫn Dư Lỵ và y tá lên lầu, đến trước cửa phòng làm việc của Dịch Hàn.

Cô mới gõ hai tiếng cửa, Dịch Hàn đã nhanh chóng chạy ra mở cửa. Hắn nhìn thấy Chúc Hạ, đôi mắt sáng rực lên.

“Chị tới rồi.” Hắn nói.

“Ừm, chân cậu cảm thấy thế nào?” Chúc Hạ nhìn hắn.

“Cảm thấy tốt hơn nhiều rồi.” Dịch Hàn nói.

Tuy nhiên, Dư Lỵ, người chuyên nghiệp, cau mày nói: “Tình hình không được lý tưởng lắm, phải phẫu thuật gấp.”

Lúc này Dịch Hàn mới chú ý đến hai người còn lại, ánh mắt đầy cảnh giác.

Chúc Hạ giới thiệu ngắn gọn: “Vị này là chủ nhiệm khoa ngoại rất giỏi, vị này là y tá phụ tá của chủ nhiệm, hai người này là chị đặc biệt mời đến giúp cậu chữa trị vết thương ở chân.”

Dịch Hàn sững sờ, rồi nhỏ giọng nói: “Chân tôi không sao, chị không cần phiền phức như vậy.”

Chúc Hạ dẫn Dư Lỵ và y tá vào phòng, giọng điệu rất nghiêm túc nói: “Cậu là đồng đội rất quan trọng của chị, chị phải đảm bảo sức khỏe của cậu.”

Dư Lỵ vốn định phẫu thuật trong phòng này, nhưng vừa bước vào đã ngây người.

Nơi này hoàn toàn không giống phòng sinh hoạt, giống một nhà xưởng hơn.

“Nếu làm phẫu thuật, phải đổi phòng khác.” Dư Lỵ khó xử nói.

Dịch Hàn không muốn đi nơi khác, cuối cùng hắn mở phòng tối, đích thân giám sát Dư Lỵ và y tá khử trùng phòng tối.

Chúc Hạ ở bên ngoài xem những bán thành phẩm hắn làm ra, chúng đều được đặt trong những chiếc hộp chuyên dụng, nên Dư Lỵ và y tá không để ý đến chúng.

Trong phòng tối, y tá vừa khử trùng, vừa không nhịn được lén nhìn Dịch Hàn.

Y tá còn trẻ, mới ngoài hai mươi. Đối với người ở tuổi cô, Dịch Hàn hoàn toàn trúng gu của cô.

Cô thích xem anime và truyện tranh, trong mắt cô, Dịch Hàn như một mỹ thiếu niên bước ra từ truyện tranh.

Y tá luôn lén nhìn Dịch Hàn, đến lần thứ mười cô lén nhìn Dịch Hàn, Dịch Hàn đột nhiên lao tới, túm lấy cổ áo cô.

Dịch Hàn cau mày, lớn tiếng chất vấn: “Cô cứ nhìn tôi làm gì? Cô có âm mưu gì đúng không? Cô muốn động thủ với tôi sao!"

"‘Hoắc Thiên Đạt’ sai cô tới đúng không? Hắn ở đâu? Bảo hắn có gan thì lăn ra đây, đừng phái người khác đến thăm dò tôi!”

Hành động đột ngột của Dịch Hàn khiến y tá sợ hãi, cũng làm Dư Lỵ kinh ngạc.

Dư Lỵ vội vàng tiến lên khuyên can, Chúc Hạ cũng từ bên ngoài đi vào.

Cô đi đến bên Dịch Hàn, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay hắn, “Dịch Hàn, Dịch Hàn, cậu bình tĩnh lại."

"Hai người này là chị mang đến, chị quen biết họ, họ không có ác ý với cậu.”

Sự tức giận của Dịch Hàn dần lắng xuống, hắn buông y tá ra, được Chúc Hạ dắt ra ngoài.

Y tá đã sợ đến rơi nước mắt, nhào vào lòng Dư Lỵ khóc nức nở, “Chủ nhiệm, tôi, tôi chỉ là thấy hắn đẹp trai nên mới, mới cứ nhìn hắn, tôi hoàn toàn không quen biết người hắn nói đến…”

Tâm trạng của Dịch Hàn cũng không tốt, sau khi hắn ra ngoài, Chúc Hạ không hỏi hắn ‘Hoắc Thiên Đạt’ là ai.

Nhưng Chúc Hạ là người thông minh, cô sẽ đoán.

Cô đoán, chân Dịch Hàn bị gãy, Dịch Hàn sẽ c.h.ế.t trong tuyết mà không có ý chí sinh tồn, có lẽ đều liên quan đến người tên ‘Hoắc Thiên Đạt’ này.

Dịch Hàn thất thần ngồi trên ghế, ngồi suốt nửa tiếng.

Chúc Hạ tranh thủ thời gian này hâm nóng thang t.h.u.ố.c đông y giảm đau cô đã sắc sẵn ở nhà, đưa cho Dịch Hàn uống.

Nửa tiếng sau, phòng tối đã khử trùng xong, phần dưới thân của Dịch Hàn cũng mất cảm giác, phẫu thuật có thể bắt đầu bất cứ lúc nào.

Chúc Hạ cõng Dịch Hàn vào phòng tối, đặt hắn lên chiếc bàn dài, Dịch Hàn nắm lấy vạt áo cô không cho cô đi.

Chúc Hạ vỗ nhẹ lên mu bàn tay hắn, cười nhạt nói: “Cậu yên tâm, chị sẽ ở đây cùng cậu suốt quá trình, chị sẽ không để bất kỳ ai làm hại cậu.”

Hai tiếng phẫu thuật, Chúc Hạ giữ lời hứa, cứ thế ở bên cạnh Dịch Hàn.

Dịch Hàn cảm thấy an toàn vô cùng, cuối cùng ngủ thiếp đi.

Khi hắn tỉnh lại, hắn đang nằm trên giường trong phòng làm việc, còn Chúc Hạ đang ngồi bên đống lửa, nấu thứ gì đó.

“Cậu tỉnh rồi?” Chúc Hạ nhanh chóng múc ra bát, đưa đến trước mặt Dịch Hàn.

Dịch Hàn lúc này mới nhìn thấy, đó là một bát cháo trắng sánh đặc.

Dịch Hàn không có yêu cầu gì về thức ăn, chỉ cần no bụng là hắn ăn tất cả.

Nhưng lúc này, đối mặt với bát cháo trắng này, hắn lại không nhịn được mà ch** n**c miếng vì thèm.

“Muốn ăn đúng không? Dư chủ nhiệm nói,cậu bây giờ khá yếu, lại đang trong thời kỳ hồi phục, tốt nhất là ăn thức ăn lỏng.” Chúc Hạ vừa nói, vừa dùng thìa đút cho Dịch Hàn.

Dịch Hàn thụ sủng nhược kinh, chỉ ngây ngốc nhìn cô, quên cả há miệng.

Chúc Hạ lại hiểu lầm ý hắn, giải thích: “Cậu không cần áp lực, gạo này chị giữ lại một phần, phần còn lại mới cho cậu.”

Dịch Hàn lúc này mới hoàn hồn, há miệng nuốt một ngụm cháo.

Chúc Hạ vẫn đang tìm chuyện nói với hắn, hắn liếc nhìn bát cháo trắng, rồi nhìn sang chân bó bột của mình.

Sau đó, hắn lại một lần nữa lựa chọn hiến dâng sự chân thành của mình.

Hắn quyết định hoàn toàn tin tưởng Chúc Hạ, hắn muốn trung thành với Chúc Hạ.

Trừ khi Chúc Hạ bỏ rơi hắn, bằng không hắn nguyện làm người em và đồng đội trung thành nhất của Chúc Hạ.

Chúc Hạ không thể cứ ở lại đây chăm sóc Dịch Hàn, trước khi đi, Dịch Hàn nói với Chúc Hạ cửa chống đạn và kính đã làm xong, vì quá lớn nên để ở nơi khác, bảo cô đi lấy.

Chúc Hạ đến lấy chúng cất vào không gian, sau đó mới xuống lầu tìm Dư Lỵ và y tá, đưa họ về căn cứ nhỏ.

Trên đường đi, tâm trạng y tá không tốt, cô ta thậm chí còn vì chuyện của Dịch Hàn mà trút giận lên Chúc Hạ, mấy lần lén lườm Chúc Hạ.

Chúc Hạ nhìn thấy nhưng không để tâm, cô chưa nhỏ nhen đến vậy.

Gần đến căn cứ nhỏ, Chúc Hạ từ từ dừng xe trượt tuyết, nói với Dư Lỵ chuẩn bị giấu nó đi.

Dư Lỵ đột nhiên hít hít mũi, cau mày nói: “Mùi ở đây không đúng lắm, hình như có mùi t.h.i t.h.ể bị đốt.”

Chúc Hạ nhìn xem, quả thật là gần chỗ cô đốt t.h.i t.h.ể hôm qua.

Cô vừa định nói không sao thì nghe thấy tiếng hét của một người đàn ông: “Mau chạy!”