Thiên Tai Mạt Thế: Tích Trữ Hàng Chục Tỷ, Cả Nhà Cùng Làm Ác Nhân

Chương 111

"Ai đó?"

Chúc Hạ cất lời, khiến người nọ giật mình.

Người nọ hoảng hốt đứng dậy quay đầu, khi nhìn thấy người đang chất vấn mình là ai, không khỏi méo mó khuôn mặt, nghiến răng: "Chúc Hạ!"

Chúc Hạ nheo mắt, khoanh tay trước ngực: "Ồ, tôi còn tưởng là ai, hóa ra là Nhậm tiểu thư."

"Nhậm tiểu thư không yên phận ở trong phòng, lại chạy ra lén lút xem đồ ăn tối của mọi người, không biết đang làm gì. Điều này không phù hợp với thân phận tiểu thư của cô."

Nhậm Ngọc Nhi biện bạch: "Cái gì gọi là lén lút? Tôi chỉ là đói, ra sớm chờ bữa tối".

"Không ngờ bữa tối hôm nay lại phát sớm hơn mọi khi, tôi muốn chọn trước một phần ngon."

Chúc Hạ cười: "Nếu tôi nhớ không lầm, lúc đầu cô rất chê mấy thứ cháo đặc này mà?"

"Xem ra đói bụng có thể khiến người ta nhận rõ vị trí của mình, không còn ảo tưởng những thứ không đâu vào đâu nữa."

Lúc Nhậm Ngọc Nhi mới đến, cô ta còn ôm ảo tưởng về vị hôn phu của Chúc Hạ, Cận Luật.

Cô ta luôn cho rằng mình khác với người khác, Cận Luật sẽ sớm đến đón cô ta, đưa cô ta đến sống trong căn phòng sang trọng có máy lạnh, ăn những món ngon như trước.

Thế nhưng, ngày tháng trôi qua, cô ta đã lâu không liên lạc được với Cận Luật, đành phải thỏa hiệp ăn cháo đặc, nhưng tuyệt đối không chịu khuất phục.

Lời nói của Chúc Hạ lại khiến Nhậm Ngọc Nhi tan vỡ.

Cô ta gượng cười: "Chúc Hạ, bất kể thân phận của tôi có thay đổi thế nào, người lớn lên cùng Cận Luật là tôi, người được gọi là vị hôn thê từ nhỏ cũng là tôi."

"Đừng nói cô chưa được cha mẹ công nhận, cho dù cô có thực sự trở về Nhậm gia, đổi tên thành Nhậm Hạ, Cận Luật cũng sẽ không nhận cô làm vị hôn thê, trong lòng hắn chỉ có tôi!"

Chúc Hạ nhún vai, không để tâm: "Cô tưởng tôi rất quan tâm đến cái họ 'Nhậm' sao? Cô tưởng tôi rất quan tâm đến vị hôn phu của cô sao?"

"Người thiếu cái gì, mới khoe khoang cái đó.

Nhậm Ngọc Nhi, cô luôn nói như vậy, tôi sẽ nghi ngờ rốt cuộc cô có thật sự được cha mẹ yêu thương, được vị hôn phu quan tâm không?"

Nhậm Ngọc Nhi đỏ bừng mặt: "Tôi, tôi đương nhiên là được!"

Chúc Hạ bước tới, thu hết nụ cười, vẻ mặt lạnh nhạt: "Tôi nói với cô lần đầu, cũng là lần cuối.

Tôi không muốn tham gia vào cuộc sống hạnh phúc của ba người nhà cô, tôi đối với chuyện tình cảm của cô cũng không có hứng thú.

Cô đừng đến trước mặt tôi nhảy nhót, đừng chủ động trêu chọc tôi, tôi cũng sẽ không liếc nhìn cô một cái, chúng ta nước sông không phạm nước giếng.

Nhưng nếu cô cố tình đưa mặt tới để ôia đánh, cố tình sau lưng giở trò, vậy tôi cũng tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô."

Chúc Hạ và Nhậm gia không có mối thù sâu sắc, chỉ có sự ràng buộc về tình thân, đạo đức.

Cô bị bọn họ làm tổn thương, nhưng vết thương đó so với tai họa thiên tai tận thế, hoàn toàn không đáng kể, không xứng đáng để cô cứ thế ghi nhớ trong lòng.

Nghe Chúc Hạ nói, Nhậm Ngọc Nhi có chút chột dạ cúi đầu, miệng vẫn cứng rắn: "Cô nói quá buồn cười.

Tôi làm sao có thể đưa mặt tới để cô đánh? Tôi làm sao có thể sau lưng giở trò nhằm vào cô? Tôi mới không làm mấy chuyện nhàm chán đó.

Cận Luật gần đây có địa vị trong quân đội, sau này chúng ta hoàn toàn không cùng một thế giới.

Tôi cho dù muốn đối phó với ai, cũng là đối phó với người cùng đẳng cấp, sao lại đối phó với cô?"

Chúc Hạ nhướng mày: "Ồ? Vậy thì tốt, hy vọng cô nhớ lời mình đã nói."

Chúc Hạ và Nhậm Ngọc Nhi lướt qua nhau, xách một túi cháo đặc bỏ đi.

Cho đến khi cô đóng cửa phòng lại, Nhậm Ngọc Nhi mới ngẩng đầu, nhìn hành lang trống không.

Cô ta từ trong thùng giấy lấy ra một túi cháo đặc, lại nhìn những túi khác xếp chồng lên nhau, tìm đến chỗ Chúc Hạ vừa lấy đi.

Chúc Hạ thuần túy chỉ vì tiện lợi, không thèm chọn lựa, trực tiếp lấy túi cháo đặc trên cùng.

Mà túi cháo đặc trên cùng, là thứ tiếp xúc với nước bọt của cô ta nhiều nhất.

Nhậm Ngọc Nhi nhếch mày, vui vẻ trở về phòng.

Cô ta đương nhiên không phải vì chọn cháo ngon nhất mà đến sớm, cô ta là nhổ nước bọt lên cháo đặc, cô ta đang trả thù xã hội.

Tại sao chỉ có mình cô ta bị bệnh? Tại sao chỉ có mình cô ta chịu khổ?

Tuyền Lê

Tuy mấy ngày nay cô ta giấu rất kỹ, nhưng ngày nào cũng lo lắng sợ bị phát hiện.

Cô ta cho rằng, mình một mình bị bệnh chắc chắn sẽ bị đuổi ra ngoài, nhưng nếu một đám người bị bệnh thì sao? Cả tòa nhà đều bị bệnh thì sao?

Chính quyền làm sao có thể bỏ mặc cả tòa nhà?

Dù sao cũng sẽ tìm cách chữa trị.

Nhậm Ngọc Nhi nghĩ đến Chúc Hạ lấy đi túi cháo đặc dính nước bọt của mình nhiều nhất, trong lòng vui mừng khôn xiết, không nhịn được cười thành tiếng.

Chúc Hạ mau ăn đi, ăn xong sẽ nhanh chóng bị bệnh giống như cô ta, thì sẽ không còn kiêu ngạo được nữa.

Nhậm Ngọc Nhi ngồi trên giường đung đưa chân, vừa ăn cháo đặc vừa khinh bỉ.

Cô ta ngược lại muốn xem, đến lúc đó, Chúc Hạ bị bệnh sẽ làm sao "tuyệt đối không bỏ qua" cho cô ta?

Ngày hôm sau, khoảng bốn giờ sáng, Nhậm Ngọc Nhi bị lạnh tỉnh.

Cô ta run rẩy không ngừng, dạ dày muốn nôn mửa.

Cô ta quấn chặt chăn và quần áo, cố gắng nhịn cơn buồn nôn.

Cô ta run rẩy kéo rèm cửa, lúc này mặt trời vẫn chưa ló dạng, cô ta không thể dựa vào ánh nắng để tăng nhiệt độ cơ thể, chỉ có thể run rẩy, trán túa mồ hôi lạnh.

Khoảng năm giờ, mặt trời dần mọc, ánh nắng chói chang chiếu lên người Nhậm Ngọc Nhi, lại là vật giữ ấm tốt nhất.

Khoảng sáu giờ, Nhậm Ngọc Nhi chỉ còn hơi run rẩy, cô ta lấy đồ trang điểm ra, soi gương bắt đầu trang điểm.

Chẳng mấy chốc sẽ tiến hành kiểm tra sức khỏe buổi sáng thường lệ, chỉ phơi nắng tăng nhiệt độ cơ thể là chưa đủ, cô ta còn cần dùng mỹ phẩm để làm hồng hào khuôn mặt.

Bảy giờ, quân nhân đến nhà đo nhiệt độ cho mọi người.

Khi s.ú.n.g đo nhiệt độ quét qua trán Nhậm Ngọc Nhi, đó là khoảnh khắc căng thẳng nhất trong ngày của cô ta.

"38 độ, bình thường." Nghe đến con số này, Nhậm Ngọc Nhi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Thấy người sắp đi, cô ta vội nói: "Chờ đã, lần trước tôi nhờ anh giúp tôi liên lạc với Cận Luật, có tin tức gì chưa?"

Người quân nhân vốn có vẻ mặt công vụ, khi nghe đến tên Cận Luật, thần sắc dịu đi một chút.

"Nhậm tiểu thư, rất xin lỗi, Cận tiên sinh gần đây rất bận, có việc rất quan trọng cần làm.

Hắn nói cô tạm thời chịu đựng một thời gian, cùng mọi người ở trong khu chung cư cách ly, đợi kế hoạch di chuyển về phương Bắc chính thức bắt đầu, hắn sẽ liên lạc với cô.

Cô có cần gì, có thể nói với tôi, hoặc bất kỳ quân nhân nào, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức đáp ứng cho cô."

Nhậm Ngọc Nhi mấp máy môi, ngàn vạn lời nói hóa thành hai chữ: "Cảm ơn."

Người quân nhân rời đi, cô ta vô lực nằm trên giường.

Cần gì? Cô ta bây giờ cần nhất là thuốc, nhưng cô ta không dám nói.

Cô ta cũng cần thức ăn bình thường, nhưng cô ta cũng không dám nói, cô ta sợ làm phiền Cận Luật.

Quan hệ giữa cô ta và Cận Luật rất phức tạp, căn bản không tốt đẹp như cô ta khoe khoang với Chúc Hạ, bằng không cô ta đã không cần kiêng kị nhiều như vậy.

Trường hợp tốt nhất là, cô ta ở bên cạnh Cận Luật, không cần lên tiếng cũng có thể hưởng thụ đãi ngộ tốt nhất.

Thế nhưng Cận Luật bao giờ mới đến đón cô ta?

Nhậm Ngọc Nhi cảm thấy bực bội, trên mặt cũng vì trang điểm mà trở nên nhờn rít.

Cô ta đi lấy cháo đặc bữa sáng, rồi quay về rửa mặt.

Sau khi rửa mặt, cô ta không biết đã nằm trên giường bao lâu, đột nhiên, cửa phòng bị gõ vang.

"Ai?" Cô ta không kiên nhẫn nói.

Ngoài cửa vang lên một giọng nói mà cô ta không ngờ tới: "Tôi là Chúc Hạ."