Mấy thúc bá vốn đang trêu chuyện định hôn đều sững sờ, tiếng cười nói trên sân phơi thóc lập tức nhỏ xuống.
Uất Trì Phong càng trợn lớn mắt không thể tin nổi, sắc mặt trắng bệch trong nháy mắt.
“Tư Tư, nàng nói linh tinh gì vậy...”
Hắn hoảng hốt, há miệng định phản bác, càng muốn tiến lên kéo tay ta.
Nhưng hắn vừa bước nửa bước, phụ thân ta đã sải chân tới, giữ c.h.ặ.t vai hắn, bàn tay lớn vỗ mạnh lên lưng.
Phụ thân nước mắt lưng tròng, vẻ mặt đầy vui mừng.
“Hảo hài t.ử!”
“Sau này ta cũng coi như không phụ người cha đã mất của con!”
Bị phụ thân giữ c.h.ặ.t, yết hầu Uất Trì Phong chuyển động, trong mắt đầy không cam lòng và khó tin.
Giữa đông người, hắn không thể trở mặt với phụ thân ta ngay tại chỗ.
Chỉ còn đôi mắt đỏ hoe nhìn ta, cuộn trào hoảng hốt và lửa giận bị đè nén.
Dưới đài ban đầu còn có tiếng bàn tán nghi hoặc, nhưng trong trại xưa nay phụ thân nói một là một.
Rất nhanh, tiếng bát rượu va nhau lại vang khắp sân, mọi người lần lượt lớn tiếng chúc mừng.
“Chúc mừng lão trại chủ!”
“Chúc mừng Đại đương gia, có thêm một vị huynh trưởng tốt!”
Nghi thức kết thúc trong bầu không khí tưởng như vui vẻ.
Ta không ở lại sân phơi thóc lâu, cố chống cơ thể chưa khỏi hẳn, vội vã về phòng.
“Tư Tư! Nàng nghe ta giải thích!”
“Không phải như nàng nghĩ đâu!”
Sau lưng truyền tới tiếng Uất Trì Phong gọi.
Hắn xông tới chặn đường ta, lời nói vừa gấp vừa dữ.
“Tư Tư, ta sai rồi, ta biết sai rồi...”
“Nàng cầu lão trại chủ thu hồi danh phận nghĩa t.ử được không?”
“Ta là người muốn cưới nàng mà!”
“Ta liều mạng đi săn sói cũng là vì nàng!”
“Ta là Nhị đương gia tương lai, sao lại biến thành ca ca rồi!”
Hai mắt hắn đỏ ngầu, trong giọng mơ hồ có vài phần ép buộc.
Nhưng ta còn chưa mở miệng, cách đó không xa Giả Loan vịn vách đá bên đường gọi hắn:
“Phong ca... chiếc nanh sói huynh cho ta hình như bị rơi rồi.”
“Ta sợ lắm, huynh có thể đi tìm cùng ta không...”
Nghe hai chữ “nanh sói”, người Uất Trì Phong cứng đờ.
“Cút đi!”
Uất Trì Phong quay đầu gầm với Giả Loan.
“Ta bảo ngươi ở trong phòng, ai cho ngươi ra đây!”
Giả Loan bị hắn quát đến lùi một bước, nước mắt lập tức trào ra, yếu ớt như sắp ngã.
Người trong trại nghe động tĩnh đều quay đầu nhìn, thấy vậy liền bắt đầu chỉ trỏ Uất Trì Phong.
Ta cúi đầu, từng chút một gỡ bàn tay hắn đang siết cổ tay ta.
“Uất Trì Phong, mọi người đều đang nhìn.”
Ta kéo khóe môi, thu tay vào tay áo, trong mắt không che giấu vẻ chán ghét.
“Giả cô nương là do ngươi cứu về, lại rất dựa dẫm vào ngươi.”
“Bây giờ ngươi đối xử với nàng ta như vậy, muốn người khác nghĩ người Thanh Phong trại chúng ta đều là hạng bạc tình vô nghĩa sao?”
“Đi đi, chăm sóc cô nương tốt của ngươi cho chu đáo.”
Nói xong, ta không thèm để lại cho hắn một ánh nhìn, đi thẳng qua người hắn.
“Vệ Tư! Nàng—”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Phong ca...”
Tiếng nói dần xa, lọt vào tai ta chỉ còn lại sự nực cười.
Trở về phòng, ta đẩy cửa bước vào, bên trong không thắp đèn.
Nhưng vừa liếc mắt, ta đã nhìn thấy trên bàn đặt một gói mơ xanh ngâm mật đã mở.
“Chậc, vở diễn ở Thanh Phong trại các người đúng là đặc sắc.”
“Vị hôn phu chớp mắt biến thành ca ca, cuộc sống của Đại đương gia phong phú thật đấy.”
Hắc y nhân nhiều ngày không gặp lúc này đang nằm chẳng ra dáng trên nhuyễn tháp của ta, chân bắt chéo.
Hắn nhón một quả mơ ném vào miệng, giây sau bị chua đến nhăn nhúm cả mặt, nhưng vẫn cố nhai không chịu nhổ ra.
Ta đóng cửa phòng, đi tới bàn ngồi xuống.
Hắc y nhân khó khăn lắm mới nuốt được quả mơ chua, lúc này mới thu vẻ cợt nhả, xoay người ngồi thẳng.
“Cô không gấp, nhưng ta gấp.”
“Hơn nữa, ta thấy bên Trần Châu cũng khá gấp.”
Trần Châu.
Nơi đó có ba nghìn tinh binh của Thụy Vương đóng giữ.
Cũng là nơi mật thư Giả Loan gửi ra cuối cùng được chuyển tới.
Đúng vậy, “con ma” đêm đó chính là Giả Loan.
Đêm ấy không bắt được nàng ta, nhưng nàng ta mặc kệ cơn sốt vừa khỏi, sống c.h.ế.t đòi Uất Trì Phong dẫn xuống núi mua son phấn.
Điều này hoàn toàn không giống dáng vẻ thường ngày chịu chút khổ đã khóc nửa ngày của nàng ta.
Nàng ta chân trước bước vào tiệm son phấn, chân sau đã có tiểu nhị trong cửa hàng chạy tới Trần Châu.
Mấy vị thúc theo dõi phải mệt mỏi suốt hai ngày mới trở về báo tin.
Trần Châu cách Thanh Phong trại chẳng qua trăm dặm.
Nếu kỵ binh tập kích, chỉ một ngày một đêm là có thể bao vây kín hậu sơn liên miên này.
Ta tiện tay ném chiếc nanh sói bằng gỗ sang một bên, lấy lá thư đã viết sẵn đưa cho hắn.
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
“Về đi.”
“Cứ làm theo những gì đã nói trước đó.”
Ta lau tay, lấy một quả mơ bỏ vào miệng, chua đến rùng mình.
“Chua thế này, sau đừng mua nữa.”
“Chua không phải mơ xanh của ta, mà là thanh mai của tên ngốc Uất Trì Phong kia.”
Cái miệng vẫn độc như trước.
“Ngươi lấy đâu ra thanh mai?”
“Đừng giả vờ nữa, ta nhận ra ngươi rồi.”
“Ngụy Tế Chi!”
“Ta sao lại không có thanh mai!”
“Thanh mai của ta còn từng bắt cá cho ta ăn đấy!”
Hơn mười năm trước chư vương khắp nơi làm loạn, phụ thân ta kéo cả nhà già trẻ chạy vào núi sâu.
Tuy tụ được không ít người, cuộc sống vẫn khốn khó.
Một ngày tuyết lớn, ta theo phụ thân đi kiểm tra bẫy xem có bắt được con mồi nào không.
Không ngờ lại bắt trúng hai mẹ con, chính là Ngụy Tế Chi và mẫu thân hắn, Phương Âm.
Sau này mới biết Phương Âm là muội muội ruột của tiên hoàng hậu, cũng là tiểu di của tiên thái t.ử và trưởng công chúa.
Để tránh phản quân, trên đường về quê họ không may lưu lạc tới nơi này.
Sau khi thế cục ổn định, phụ thân ta lặng lẽ đưa hai mẹ con họ trở về.
Khi được cứu, Ngụy Tế Chi đang sốt cao, sau đó khỏi bệnh thì cả người giống như b.úp bê sứ, yếu đến mức chẳng chịu nổi gió.
Ta liền dẫn hắn đi khắp núi tìm đồ ăn.
Ta dẫn hắn trèo cây móc trứng chim, xuống sông bắt cua, ngay cả thứ trong miệng chim bay ngang qua cũng hận không thể moi ra cho hắn nếm thử.
Uất Trì Phong càng trợn lớn mắt không thể tin nổi, sắc mặt trắng bệch trong nháy mắt.
“Tư Tư, nàng nói linh tinh gì vậy...”
Hắn hoảng hốt, há miệng định phản bác, càng muốn tiến lên kéo tay ta.
Nhưng hắn vừa bước nửa bước, phụ thân ta đã sải chân tới, giữ c.h.ặ.t vai hắn, bàn tay lớn vỗ mạnh lên lưng.
Phụ thân nước mắt lưng tròng, vẻ mặt đầy vui mừng.
“Hảo hài t.ử!”
“Sau này ta cũng coi như không phụ người cha đã mất của con!”
Bị phụ thân giữ c.h.ặ.t, yết hầu Uất Trì Phong chuyển động, trong mắt đầy không cam lòng và khó tin.
Giữa đông người, hắn không thể trở mặt với phụ thân ta ngay tại chỗ.
Chỉ còn đôi mắt đỏ hoe nhìn ta, cuộn trào hoảng hốt và lửa giận bị đè nén.
Dưới đài ban đầu còn có tiếng bàn tán nghi hoặc, nhưng trong trại xưa nay phụ thân nói một là một.
Rất nhanh, tiếng bát rượu va nhau lại vang khắp sân, mọi người lần lượt lớn tiếng chúc mừng.
“Chúc mừng lão trại chủ!”
“Chúc mừng Đại đương gia, có thêm một vị huynh trưởng tốt!”
Nghi thức kết thúc trong bầu không khí tưởng như vui vẻ.
Ta không ở lại sân phơi thóc lâu, cố chống cơ thể chưa khỏi hẳn, vội vã về phòng.
“Tư Tư! Nàng nghe ta giải thích!”
“Không phải như nàng nghĩ đâu!”
Sau lưng truyền tới tiếng Uất Trì Phong gọi.
Hắn xông tới chặn đường ta, lời nói vừa gấp vừa dữ.
“Tư Tư, ta sai rồi, ta biết sai rồi...”
“Nàng cầu lão trại chủ thu hồi danh phận nghĩa t.ử được không?”
“Ta là người muốn cưới nàng mà!”
“Ta liều mạng đi săn sói cũng là vì nàng!”
“Ta là Nhị đương gia tương lai, sao lại biến thành ca ca rồi!”
Hai mắt hắn đỏ ngầu, trong giọng mơ hồ có vài phần ép buộc.
Nhưng ta còn chưa mở miệng, cách đó không xa Giả Loan vịn vách đá bên đường gọi hắn:
“Phong ca... chiếc nanh sói huynh cho ta hình như bị rơi rồi.”
“Ta sợ lắm, huynh có thể đi tìm cùng ta không...”
Nghe hai chữ “nanh sói”, người Uất Trì Phong cứng đờ.
“Cút đi!”
Uất Trì Phong quay đầu gầm với Giả Loan.
“Ta bảo ngươi ở trong phòng, ai cho ngươi ra đây!”
Giả Loan bị hắn quát đến lùi một bước, nước mắt lập tức trào ra, yếu ớt như sắp ngã.
Người trong trại nghe động tĩnh đều quay đầu nhìn, thấy vậy liền bắt đầu chỉ trỏ Uất Trì Phong.
Ta cúi đầu, từng chút một gỡ bàn tay hắn đang siết cổ tay ta.
“Uất Trì Phong, mọi người đều đang nhìn.”
Ta kéo khóe môi, thu tay vào tay áo, trong mắt không che giấu vẻ chán ghét.
“Giả cô nương là do ngươi cứu về, lại rất dựa dẫm vào ngươi.”
“Bây giờ ngươi đối xử với nàng ta như vậy, muốn người khác nghĩ người Thanh Phong trại chúng ta đều là hạng bạc tình vô nghĩa sao?”
“Đi đi, chăm sóc cô nương tốt của ngươi cho chu đáo.”
Nói xong, ta không thèm để lại cho hắn một ánh nhìn, đi thẳng qua người hắn.
“Vệ Tư! Nàng—”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Phong ca...”
Tiếng nói dần xa, lọt vào tai ta chỉ còn lại sự nực cười.
Trở về phòng, ta đẩy cửa bước vào, bên trong không thắp đèn.
Nhưng vừa liếc mắt, ta đã nhìn thấy trên bàn đặt một gói mơ xanh ngâm mật đã mở.
“Chậc, vở diễn ở Thanh Phong trại các người đúng là đặc sắc.”
“Vị hôn phu chớp mắt biến thành ca ca, cuộc sống của Đại đương gia phong phú thật đấy.”
Hắc y nhân nhiều ngày không gặp lúc này đang nằm chẳng ra dáng trên nhuyễn tháp của ta, chân bắt chéo.
Hắn nhón một quả mơ ném vào miệng, giây sau bị chua đến nhăn nhúm cả mặt, nhưng vẫn cố nhai không chịu nhổ ra.
Ta đóng cửa phòng, đi tới bàn ngồi xuống.
Hắc y nhân khó khăn lắm mới nuốt được quả mơ chua, lúc này mới thu vẻ cợt nhả, xoay người ngồi thẳng.
“Cô không gấp, nhưng ta gấp.”
“Hơn nữa, ta thấy bên Trần Châu cũng khá gấp.”
Trần Châu.
Nơi đó có ba nghìn tinh binh của Thụy Vương đóng giữ.
Cũng là nơi mật thư Giả Loan gửi ra cuối cùng được chuyển tới.
Đúng vậy, “con ma” đêm đó chính là Giả Loan.
Đêm ấy không bắt được nàng ta, nhưng nàng ta mặc kệ cơn sốt vừa khỏi, sống c.h.ế.t đòi Uất Trì Phong dẫn xuống núi mua son phấn.
Điều này hoàn toàn không giống dáng vẻ thường ngày chịu chút khổ đã khóc nửa ngày của nàng ta.
Nàng ta chân trước bước vào tiệm son phấn, chân sau đã có tiểu nhị trong cửa hàng chạy tới Trần Châu.
Mấy vị thúc theo dõi phải mệt mỏi suốt hai ngày mới trở về báo tin.
Trần Châu cách Thanh Phong trại chẳng qua trăm dặm.
Nếu kỵ binh tập kích, chỉ một ngày một đêm là có thể bao vây kín hậu sơn liên miên này.
Ta tiện tay ném chiếc nanh sói bằng gỗ sang một bên, lấy lá thư đã viết sẵn đưa cho hắn.
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
“Về đi.”
“Cứ làm theo những gì đã nói trước đó.”
Ta lau tay, lấy một quả mơ bỏ vào miệng, chua đến rùng mình.
“Chua thế này, sau đừng mua nữa.”
“Chua không phải mơ xanh của ta, mà là thanh mai của tên ngốc Uất Trì Phong kia.”
Cái miệng vẫn độc như trước.
“Ngươi lấy đâu ra thanh mai?”
“Đừng giả vờ nữa, ta nhận ra ngươi rồi.”
“Ngụy Tế Chi!”
“Ta sao lại không có thanh mai!”
“Thanh mai của ta còn từng bắt cá cho ta ăn đấy!”
Hơn mười năm trước chư vương khắp nơi làm loạn, phụ thân ta kéo cả nhà già trẻ chạy vào núi sâu.
Tuy tụ được không ít người, cuộc sống vẫn khốn khó.
Một ngày tuyết lớn, ta theo phụ thân đi kiểm tra bẫy xem có bắt được con mồi nào không.
Không ngờ lại bắt trúng hai mẹ con, chính là Ngụy Tế Chi và mẫu thân hắn, Phương Âm.
Sau này mới biết Phương Âm là muội muội ruột của tiên hoàng hậu, cũng là tiểu di của tiên thái t.ử và trưởng công chúa.
Để tránh phản quân, trên đường về quê họ không may lưu lạc tới nơi này.
Sau khi thế cục ổn định, phụ thân ta lặng lẽ đưa hai mẹ con họ trở về.
Khi được cứu, Ngụy Tế Chi đang sốt cao, sau đó khỏi bệnh thì cả người giống như b.úp bê sứ, yếu đến mức chẳng chịu nổi gió.
Ta liền dẫn hắn đi khắp núi tìm đồ ăn.
Ta dẫn hắn trèo cây móc trứng chim, xuống sông bắt cua, ngay cả thứ trong miệng chim bay ngang qua cũng hận không thể moi ra cho hắn nếm thử.