“Đừng căng thẳng, ta không tới g.i.ế.c cô.”
Người tới mặc một thân dạ hành, buông tay rồi lùi về sau một bước.
Hắc y nhân kéo khăn che mặt xuống, để lộ một gương mặt trẻ tuổi, ôn hòa.
Nhìn thế nào cũng không giống loại ác phỉ cùng hung cực ác dám xông vào sơn trại giữa đêm.
Ta thuận thế thu tay, lòng bàn tay lặng lẽ siết c.h.ặ.t chiếc trâm vừa nhân lúc hỗn loạn sờ được, lạnh giọng hỏi:
“Các hạ đêm khuya ghé thăm, có việc gì quan trọng?”
“Quả thật là có việc quan trọng.”
Thấy ta vẫn đầy cảnh giác, hắc y nhân vội giơ hai tay, lùi nửa bước.
“Cô đừng động nữa, cẩn thận vết thương nứt ra.”
“Còn nữa, hai quân giao chiến không c.h.é.m sứ giả, ta chỉ phụng mệnh tới đưa đồ thôi.”
Nói rồi, hắn lấy một phong mật thư đặt lên bàn, tự giác lùi lại hai bước.
Sau đó lại lấy từ trong n.g.ự.c một bình sứ trắng tinh xảo, ném lên bàn.
“Thuốc trị thương ngự dụng trong cung, tặng cô.”
Nhìn kiểu niêm sáp, lòng ta không khỏi căng thẳng.
Ta nhận lấy, mở ra xem một lượt, thần sắc hơi ngưng lại rồi ngẩng đầu nhìn hắn.
“Trần Châu có ý đ.á.n.h hạ sơn trại chúng ta?”
“Vì sao?”
“Thanh Phong trại sống ẩn mình kín tiếng, đâu có nổi bật.”
Hắc y nhân thuận thế ngồi bên bàn, tự rót cho mình một chén trà.
“Còn bảo không nổi bật?”
“Chỉ riêng trai tráng trong trại đã có mấy trăm người rồi chứ?”
“Thanh Phong trại dựng trên Thương Cát Sơn, vừa hay nằm giữa Trần Châu và Kiến Châu.”
“Hiện giờ Trần Châu và Kiến Châu thuộc hai thế lực khác nhau, bất kể binh mã bên nào muốn đi qua cũng phải ngay dưới mắt các người.”
“Nếu các người nảy ra chút tâm tư... một khi đã biết tới sự tồn tại của các người, chẳng bên nào có thể yên tâm.”
Nghe hắn phân tích cùng nội dung trong thư, lòng ta trĩu xuống.
Một khi Trần Châu và Kiến Châu khai chiến, Thanh Phong trại căn bản không thể đứng ngoài.
“Đa tạ tin tức của các hạ.”
Ta thu mật thư lại, bình tĩnh nói.
“Nhưng chuyện này liên quan đến tính mạng mấy trăm người trong trại, ta cần cân nhắc.”
Hắc y nhân nghe vậy cười khẽ, giọng mang chút trêu chọc.
“Nghe đồn Đại đương gia tương lai của Thanh Phong trại g.i.ế.c phạt quyết đoán, sao hôm nay bỗng trở nên do dự thế?”
“Chuyện lớn như vậy, tất nhiên phải bàn bạc với gia phụ và mấy vị đương gia.”
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn.
Thấy ta đã có ý tiễn khách, hắc y nhân cũng không giận, đứng dậy chỉnh lại tay áo.
Hắn nhướng mày, đột nhiên tiến gần nửa bước hỏi:
“Trạm gác nghiêm như vậy, có muốn biết ta lên đây bằng cách nào không?”
Ta lạnh lùng nhìn hắn.
“Bằng cách nào?”
Hắc y nhân cười hì hì.
“Lần sau ta tới, cô mời ta ăn cá nhỏ chiên lá tía tô, ta sẽ nói cho cô biết!”
Ta đè xuống cảm giác quái lạ trong lòng, dứt khoát đáp:
“Được.”
Thấy ta trả lời sảng khoái, hắn hạ giọng, thần thần bí bí nói:
“Trong trại các người có nội gián đấy.”
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Ta nhíu mày, chỉ cho rằng hắn đang trêu chọc, vừa định nổi giận, hắn đã như sớm đoán được, thân hình lóe lên lui đến bên cửa sổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Tin đã đưa tới, ta đi đây.”
Hắn xoay người bước lên bậu cửa, động tác gọn gàng tiêu sái.
Ngay trước khi nhảy ra ngoài, hắn dừng lại, quay đầu cười.
“Nhớ dùng t.h.u.ố.c đấy!”
“Còn nữa, nhớ cô đang nợ ta món cá nhỏ chiên lá tía tô.”
Lời vừa dứt, bóng hắn đã hòa vào màn đêm, không để lại chút dấu vết.
Mật thư và phân tích thế cục do hắc y nhân mang tới như thanh kiếm treo trên đầu, liên quan đến tính mạng và cơ nghiệp của cả sơn trại.
Đêm hôm sau, ta liền tìm phụ thân cùng mấy vị thúc bá thẩm thẩm trong trại tới bàn bạc.
Mọi người đang thắp đèn thương nghị chi tiết thì bị một trận ồn ào bất ngờ cắt ngang.
Sơn trại vốn đã chìm vào yên tĩnh lần lượt sáng lên những ngọn đuốc.
Giữa tiếng chân hỗn loạn, còn có người hét lớn:
“Có ma!”
Lòng ta giật thót, lập tức nhớ tới câu hắc y nhân để lại trước khi đi:
“Trong trại các người có nội gián đấy.”
Ta và phụ thân nhìn nhau, rồi mỗi người chạy tới một nơi trọng yếu trong trại.
Hai nơi trọng yếu của Thanh Phong trại đều nằm ở hậu sơn.
Một bên là kho cất đao thương cung nỏ, bên còn lại là kho lương của toàn trại.
Người đêm nay bị dọa đến mất hồn là Thuận Tử, người trông kho lương.
Khi mọi người chạy tới, Thuận T.ử vẫn còn run lẩy bẩy, mặt trắng bệch, trên người còn tỏa ra một mùi khó tả.
“Thuận Tử, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
“Nói cho rõ!”
Răng Thuận T.ử va vào nhau, hắn run rẩy mở miệng:
“Ta... nửa đêm đi nhà xí, bỗng cảm thấy có thứ gì lạnh ngắt, c.h.ế.t lặng sờ lên cổ ta!”
“Ta sợ đến đầu óc trống rỗng, ngã thẳng xuống hố phân rồi ngất đi...”
Hắn nuốt nước bọt, vẫn còn kinh hồn.
“Sau đó ta bị mùi thối làm tỉnh lại.”
“Đợi ta luống cuống bò khỏi hố phân rồi đuổi ra ngoài thì nhìn thấy một bóng trắng chập chờn bay về phía rừng!”
Kho lương liên quan đến sống còn của cả trại, không được phép sơ suất nửa phần.
Phụ thân lập tức ra lệnh điều toàn bộ đội tuần tra tới, lục tung kho lương và khu rừng hậu sơn.
Nhưng giày vò suốt một đêm, ngay cả nửa dấu chân khả nghi cũng không tìm thấy.
Đúng lúc tất cả mọi người đều không tìm được manh mối, Giả Loan phát sốt.
Nói là bị ma dọa.
Theo lời mấy thẩm thẩm từng tới thăm, đêm qua Giả Loan bị dọa ngất, tới sáng lại sốt cao không lui, trong miệng cứ lặp đi lặp lại hai chữ “có ma”.
Uất Trì Phong đau lòng không thôi, canh trước giường nàng ta một bước cũng chẳng rời.
Ta không tin trên đời này có ma, càng không tin mọi chuyện lại trùng hợp đến thế.
Khi ta tới thăm, Uất Trì Phong đang định đi hái hoa cho nàng ta.
Thấy ta, hắn lập tức ấp úng giải thích:
“Cái đó... Tư Tư, ta... ta...”
“Đi đi, tâm trạng tốt thì bệnh cũng mau khỏi hơn.”
Giả Loan tựa trên giường, sắc mặt nhợt nhạt, môi khô nứt.
Xem ra quả thật đã bệnh.
Hỏi han mấy câu, ta đi thẳng vào vấn đề.
“Nghe nói Giả cô nương bị dọa, có nhìn rõ thứ kia trông như thế nào không?”
Giả Loan lắc đầu, ngước mắt nhìn ta.
“Tư Tư tỷ, tỷ sắp chính thức định hôn với Phong ca rồi phải không?”
Người tới mặc một thân dạ hành, buông tay rồi lùi về sau một bước.
Hắc y nhân kéo khăn che mặt xuống, để lộ một gương mặt trẻ tuổi, ôn hòa.
Nhìn thế nào cũng không giống loại ác phỉ cùng hung cực ác dám xông vào sơn trại giữa đêm.
Ta thuận thế thu tay, lòng bàn tay lặng lẽ siết c.h.ặ.t chiếc trâm vừa nhân lúc hỗn loạn sờ được, lạnh giọng hỏi:
“Các hạ đêm khuya ghé thăm, có việc gì quan trọng?”
“Quả thật là có việc quan trọng.”
Thấy ta vẫn đầy cảnh giác, hắc y nhân vội giơ hai tay, lùi nửa bước.
“Cô đừng động nữa, cẩn thận vết thương nứt ra.”
“Còn nữa, hai quân giao chiến không c.h.é.m sứ giả, ta chỉ phụng mệnh tới đưa đồ thôi.”
Nói rồi, hắn lấy một phong mật thư đặt lên bàn, tự giác lùi lại hai bước.
Sau đó lại lấy từ trong n.g.ự.c một bình sứ trắng tinh xảo, ném lên bàn.
“Thuốc trị thương ngự dụng trong cung, tặng cô.”
Nhìn kiểu niêm sáp, lòng ta không khỏi căng thẳng.
Ta nhận lấy, mở ra xem một lượt, thần sắc hơi ngưng lại rồi ngẩng đầu nhìn hắn.
“Trần Châu có ý đ.á.n.h hạ sơn trại chúng ta?”
“Vì sao?”
“Thanh Phong trại sống ẩn mình kín tiếng, đâu có nổi bật.”
Hắc y nhân thuận thế ngồi bên bàn, tự rót cho mình một chén trà.
“Còn bảo không nổi bật?”
“Chỉ riêng trai tráng trong trại đã có mấy trăm người rồi chứ?”
“Thanh Phong trại dựng trên Thương Cát Sơn, vừa hay nằm giữa Trần Châu và Kiến Châu.”
“Hiện giờ Trần Châu và Kiến Châu thuộc hai thế lực khác nhau, bất kể binh mã bên nào muốn đi qua cũng phải ngay dưới mắt các người.”
“Nếu các người nảy ra chút tâm tư... một khi đã biết tới sự tồn tại của các người, chẳng bên nào có thể yên tâm.”
Nghe hắn phân tích cùng nội dung trong thư, lòng ta trĩu xuống.
Một khi Trần Châu và Kiến Châu khai chiến, Thanh Phong trại căn bản không thể đứng ngoài.
“Đa tạ tin tức của các hạ.”
Ta thu mật thư lại, bình tĩnh nói.
“Nhưng chuyện này liên quan đến tính mạng mấy trăm người trong trại, ta cần cân nhắc.”
Hắc y nhân nghe vậy cười khẽ, giọng mang chút trêu chọc.
“Nghe đồn Đại đương gia tương lai của Thanh Phong trại g.i.ế.c phạt quyết đoán, sao hôm nay bỗng trở nên do dự thế?”
“Chuyện lớn như vậy, tất nhiên phải bàn bạc với gia phụ và mấy vị đương gia.”
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn.
Thấy ta đã có ý tiễn khách, hắc y nhân cũng không giận, đứng dậy chỉnh lại tay áo.
Hắn nhướng mày, đột nhiên tiến gần nửa bước hỏi:
“Trạm gác nghiêm như vậy, có muốn biết ta lên đây bằng cách nào không?”
Ta lạnh lùng nhìn hắn.
“Bằng cách nào?”
Hắc y nhân cười hì hì.
“Lần sau ta tới, cô mời ta ăn cá nhỏ chiên lá tía tô, ta sẽ nói cho cô biết!”
Ta đè xuống cảm giác quái lạ trong lòng, dứt khoát đáp:
“Được.”
Thấy ta trả lời sảng khoái, hắn hạ giọng, thần thần bí bí nói:
“Trong trại các người có nội gián đấy.”
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Ta nhíu mày, chỉ cho rằng hắn đang trêu chọc, vừa định nổi giận, hắn đã như sớm đoán được, thân hình lóe lên lui đến bên cửa sổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Tin đã đưa tới, ta đi đây.”
Hắn xoay người bước lên bậu cửa, động tác gọn gàng tiêu sái.
Ngay trước khi nhảy ra ngoài, hắn dừng lại, quay đầu cười.
“Nhớ dùng t.h.u.ố.c đấy!”
“Còn nữa, nhớ cô đang nợ ta món cá nhỏ chiên lá tía tô.”
Lời vừa dứt, bóng hắn đã hòa vào màn đêm, không để lại chút dấu vết.
Mật thư và phân tích thế cục do hắc y nhân mang tới như thanh kiếm treo trên đầu, liên quan đến tính mạng và cơ nghiệp của cả sơn trại.
Đêm hôm sau, ta liền tìm phụ thân cùng mấy vị thúc bá thẩm thẩm trong trại tới bàn bạc.
Mọi người đang thắp đèn thương nghị chi tiết thì bị một trận ồn ào bất ngờ cắt ngang.
Sơn trại vốn đã chìm vào yên tĩnh lần lượt sáng lên những ngọn đuốc.
Giữa tiếng chân hỗn loạn, còn có người hét lớn:
“Có ma!”
Lòng ta giật thót, lập tức nhớ tới câu hắc y nhân để lại trước khi đi:
“Trong trại các người có nội gián đấy.”
Ta và phụ thân nhìn nhau, rồi mỗi người chạy tới một nơi trọng yếu trong trại.
Hai nơi trọng yếu của Thanh Phong trại đều nằm ở hậu sơn.
Một bên là kho cất đao thương cung nỏ, bên còn lại là kho lương của toàn trại.
Người đêm nay bị dọa đến mất hồn là Thuận Tử, người trông kho lương.
Khi mọi người chạy tới, Thuận T.ử vẫn còn run lẩy bẩy, mặt trắng bệch, trên người còn tỏa ra một mùi khó tả.
“Thuận Tử, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
“Nói cho rõ!”
Răng Thuận T.ử va vào nhau, hắn run rẩy mở miệng:
“Ta... nửa đêm đi nhà xí, bỗng cảm thấy có thứ gì lạnh ngắt, c.h.ế.t lặng sờ lên cổ ta!”
“Ta sợ đến đầu óc trống rỗng, ngã thẳng xuống hố phân rồi ngất đi...”
Hắn nuốt nước bọt, vẫn còn kinh hồn.
“Sau đó ta bị mùi thối làm tỉnh lại.”
“Đợi ta luống cuống bò khỏi hố phân rồi đuổi ra ngoài thì nhìn thấy một bóng trắng chập chờn bay về phía rừng!”
Kho lương liên quan đến sống còn của cả trại, không được phép sơ suất nửa phần.
Phụ thân lập tức ra lệnh điều toàn bộ đội tuần tra tới, lục tung kho lương và khu rừng hậu sơn.
Nhưng giày vò suốt một đêm, ngay cả nửa dấu chân khả nghi cũng không tìm thấy.
Đúng lúc tất cả mọi người đều không tìm được manh mối, Giả Loan phát sốt.
Nói là bị ma dọa.
Theo lời mấy thẩm thẩm từng tới thăm, đêm qua Giả Loan bị dọa ngất, tới sáng lại sốt cao không lui, trong miệng cứ lặp đi lặp lại hai chữ “có ma”.
Uất Trì Phong đau lòng không thôi, canh trước giường nàng ta một bước cũng chẳng rời.
Ta không tin trên đời này có ma, càng không tin mọi chuyện lại trùng hợp đến thế.
Khi ta tới thăm, Uất Trì Phong đang định đi hái hoa cho nàng ta.
Thấy ta, hắn lập tức ấp úng giải thích:
“Cái đó... Tư Tư, ta... ta...”
“Đi đi, tâm trạng tốt thì bệnh cũng mau khỏi hơn.”
Giả Loan tựa trên giường, sắc mặt nhợt nhạt, môi khô nứt.
Xem ra quả thật đã bệnh.
Hỏi han mấy câu, ta đi thẳng vào vấn đề.
“Nghe nói Giả cô nương bị dọa, có nhìn rõ thứ kia trông như thế nào không?”
Giả Loan lắc đầu, ngước mắt nhìn ta.
“Tư Tư tỷ, tỷ sắp chính thức định hôn với Phong ca rồi phải không?”