Thiên Kim Thiên Hộ

Chương 2

“Uất Trì Phong, ai cho ngươi lá gan lấy sạch t.h.u.ố.c trong trại?!”

Hắn bị tiếng khóc của Giả Loan làm rối trí, nhưng ta thì không.

“Trong trại chỉ có một mình Giả Loan là người sao?”

“Những huynh đệ tỷ muội bị thương trong trận tập kích đêm đó, bọn họ không cần sống nữa à?!”

Có lẽ đây là lần đầu Uất Trì Phong bị ta nghiêm giọng chất vấn như vậy, sắc mặt càng thêm khó coi.

Giả Loan thấy chúng ta cãi nhau, vẻ hưng phấn trong mắt gần như không che giấu nổi.

Nàng ta chủ động kéo tay áo Uất Trì Phong, ra hiệu hắn đừng nói nữa.

Động tác này ngược lại càng cho Uất Trì Phong thêm can đảm, hắn nghển cổ cãi:

“Số t.h.u.ố.c ta lấy... ta sẽ nghĩ cách bù lại!”

“Nhưng chuyện nào ra chuyện đó, nàng không nên đối xử với A Loan như vậy, hôm nay nàng nhất định phải xin lỗi nàng ấy!”

Giả Loan lập tức chen đúng lúc, dịu giọng khuyên:

“Phong ca, huynh đừng hung dữ với Tư Tư tỷ.”

“Tỷ ấy trọng thương chưa lành, tâm trạng bất ổn cũng là chuyện phải thôi.”

“Đều là lỗi của ta, ta không nên tùy tiện mang t.h.u.ố.c tới khiến tỷ tỷ không vui.”

Giọng nói mềm yếu, pha tiếng khóc, thật khiến người ta thương tiếc.

“Tư Tư tỷ sau này là người sẽ chấp chưởng cả sơn trại.”

“Mạng ta là do sơn trại cứu, để tỷ ấy trút chút giận lên ta cũng chẳng sao.”

Nàng ta không khuyên thì còn đỡ, vừa khuyên xong Uất Trì Phong càng cảm thấy mình có lý, trợn lớn mắt chỉ trích ta dữ hơn.

“Không được!”

“Cho dù là lão trại chủ cũng phải lấy lý phục người!”

“Huống hồ nàng còn chưa làm Đại đương gia, làm sai thì phải xin lỗi.”

“Mau, xin lỗi A Loan!”

Ta không nói một lời, cứ dựa đầu giường, lạnh lùng nhìn hắn.

Thấy ta mãi không chịu cúi đầu, hắn có chút mất mặt, nghiến răng, làm bộ muốn tiến lên kéo ta bằng được.

Nhưng hắn còn chưa chạm tới chăn của ta, một cây gậy gỗ đen bỗng bay tới, “bốp” một tiếng nện lên mu bàn tay hắn.

“Thằng nhóc thối! Muốn c.h.ế.t hả!”

Tưởng lão, trại y của chúng ta, đạp cửa xông vào, khập khiễng đi tới, tức đến ria mép run bần bật, bổ đầu bổ mặt mắng Uất Trì Phong:

“Tư Tư nếu không phải thay ngươi trám vào vị trí thì sao bị thương được!”

“Bị thương nặng như vậy, ngồi dậy được đã chẳng dễ dàng gì!”

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

“Thằng khốn nhà ngươi còn định động tay kéo con bé!”

Đêm bị tập kích ấy, sau khi tín hiệu khẩn cấp phát ra, Uất Trì Phong vốn phải tới tiền tuyến chủ trì, nhưng mãi không xuất hiện.

Mắt thấy mấy thúc bá ở tuyến trước sắp không chống nổi, còn bị thương, ta đành c.ắ.n răng lấy thương đổi thương, liều mạng giải quyết đám sơn phỉ đang quấn lấy mình rồi mới lấp vào chỗ trống của hắn.

Nghĩ đến đây, ánh mắt ta nhìn Uất Trì Phong hoàn toàn lạnh xuống.

Gậy của Tưởng lão lại nện mạnh xuống đất, ông chỉ vào mũi Uất Trì Phong tiếp tục mắng:

“Còn nữa, ta vừa xuống núi hái t.h.u.ố.c, chân trước mới đi, chân sau ngươi đã cuốn sạch t.h.u.ố.c trong kho của ta!”

“A Lập nói nó cản cũng cản không nổi!”

“Thuốc của ta, lập tức mang hết về đây!”

Uất Trì Phong ôm mu bàn tay, không còn chút khí thế nào, lắp bắp:

“Đều... đều bị con ăn rồi.”

“Đánh rắm!”

Tưởng lão lập tức nổi giận, nện gậy xuống đất.

“Ngươi tưởng đó là củ cải dưa muối sao!”

“Một bọc lớn như vậy, lợn rừng ăn vào cũng phải chảy m.á.u thất khiếu!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Mau giao ra đây!”

“Đừng tưởng cha ngươi mất sớm thì trong trại không còn ai dạy dỗ được thằng nhóc thối nhà ngươi!”

Tưởng lão chẳng nói thêm, túm lấy tai Uất Trì Phong, vừa mắng vừa kéo hắn ra ngoài, ép hắn đi tìm lại d.ư.ợ.c liệu.

Uất Trì Phong bị kéo đau đến nhe răng, liên tục xin tha, tiếng càng lúc càng xa.

Giả Loan bị bỏ lại tại chỗ, sắc mặt trắng đi.

Nàng ta đứng bên cửa, nhìn ta một cái đầy thâm ý.

Vẻ điềm đạm đáng thương lúc nãy bớt đi vài phần, thay vào đó là sự dò xét khó hiểu, tối tăm sâu kín.

Sau đó nàng ta cúi người hành lễ với ta, cúi đầu rồi cũng vội vàng đi ra ngoài.

Buổi tối, trong phòng không thắp đèn, ánh trăng xuyên qua cửa sổ trúc rải một lớp sáng lạnh đầy đất.

Trong tĩnh lặng, song cửa bỗng phát ra một tiếng động cực khẽ.

Ngay sau đó, một bóng người cao lớn tránh đội tuần tra bên ngoài, lặng lẽ lẻn vào phòng ta.

Bản năng khiến ta lập tức tỉnh táo, ta rút trường kiếm bên cạnh, xoay tay chống mũi kiếm lên l.ồ.ng n.g.ự.c kẻ đang định tiến tới.

Uất Trì Phong không nói gì, như làm ảo thuật lấy ra một gói giấy dầu, lắc lắc trước mắt ta.

“Mơ muối.”

“Chính là mơ chua tẩm đường của tiệm nổi tiếng dưới trấn, món nàng thích nhất.”

Mũi kiếm tiến thêm nửa tấc, chọc lõm một chỗ nhỏ trên lớp vải áo hắn.

“Ngươi xuống núi rồi?”

Thảo nào mấy ngày nay Giả Loan cũng yên phận hơn hẳn.

“Ừ, đi mua bù d.ư.ợ.c liệu... Tưởng lão giục gấp.”

“Đã mua đủ chưa?”

“Còn thiếu mấy vị, A Lập thúc bọn họ đi phủ thành mua rồi.”

“Ta mua mơ xong liền về trước để thăm nàng.”

Ta thản nhiên liếc gói mứt lớn kia.

“Cả gói này đều cho ta?”

“Không mang một ít cho Giả cô nương sao?”

“Đã mang rồi, nàng ấy chê chua—”

Uất Trì Phong buột miệng nói ra.

Lời vừa dứt, dường như hắn mới nhận ra không ổn, lập tức im bặt, sắc mặt lúng túng nhìn ta.

Ta như không nghe thấy, bình tĩnh thu kiếm lại, đưa tay nhận gói giấy dầu.

Dưới ánh mắt bối rối của Uất Trì Phong, ta thong thả nhón một quả, ném vào miệng.

Chua sao?

Ta nhai quả mơ, thịt dày hạt nhỏ.

Chỉ là hơi đắng.

Đắng đến mức cả cuống lưỡi tê dại, tim cũng từng cơn thắt lại, trào lên vị đắng chát.

Hơn mười năm trước, chư vương các nơi lần lượt khởi binh.

Phụ thân ta và những người khác không muốn bị trưng binh, bèn kéo cả nhà già trẻ chạy nạn vào núi sâu.

Cha của Uất Trì Phong cũng là huynh đệ từng cùng phụ thân ta vào sinh ra t.ử.

Dọc đường quanh co trắc trở, họ tụ tập thêm không ít người, rồi định cư trong núi.

Lên núi chưa được hai năm, cha Uất Trì Phong bệnh mất, chỉ còn một mình hắn bơ vơ không nơi nương tựa.

Phụ thân ta liền đón hắn về nhà, nuôi như con ruột.

Chúng ta có tình nghĩa lớn lên bên nhau từ nhỏ.

Mấy năm nay sức khỏe phụ thân ta ngày một kém, đã nảy ý muốn lui xuống.