Thiên Kim Thật Trở Về, Thiên Kim Giả “Trà Xanh” Bị Đá Khỏi Nhà
Chương 131: Bị ép đến đường cùng
Chỉ trong thời gian ngắn, dư luận trên Weibo đã hoàn toàn đảo chiều.
Toàn bộ cư dân mạng đều đang gửi lời chúc phúc đến Sở Tiêu Tiêu.
Sở Tiêu Tiêu nhìn thấy cha mẹ và các anh trai vì mình mà làm biết bao điều, trong lòng vô cùng xúc động.
Thậm chí cô còn thoáng nghĩ: Kiếp trước mình chịu nhiều đau khổ như vậy, có lẽ chính là để kiếp này được gặp lại họ, được nhận về gia đình thật sự.
Kiếp trước, cô bị những kẻ mà cô tin là “người thân” hại đến thê thảm.
Từ đó, Sở Tiêu Tiêu chẳng còn tha thiết gì với hai chữ “thân tình”.
Vậy mà bây giờ lại được Quý gia nâng niu trong lòng bàn tay mà cưng chiều.
Cô bỗng trở nên có chút yếu lòng, nhịn không được mở miệng hỏi:
“Nếu như… năm đó em không gặp được Phó Diệc Thần, chỉ lớn lên ở một ngôi làng nhỏ, không có năng lực gì cả… các anh, ba mẹ, vẫn sẽ thương em chứ?”
Tống Mạn Mạn tiến lên, ôm cô vào lòng, giọng nói nhẹ nhàng:
“Ngốc ạ, con là con của mẹ, tất nhiên chúng ta sẽ thương con rồi. Dù con nghèo hay giàu, khỏe mạnh hay bệnh tật, xuất sắc hay bình thường… chúng ta đều thương con.”
Phó Diệc Thần đứng bên cạnh: “…”
Đây chẳng phải lời mẹ chồng nói với con dâu trong lễ cưới sao…?
Sở Tiêu Tiêu mắt đỏ hoe, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Cô nghẹn ngào nói: “Mẹ… cảm ơn mẹ.”
Quý Phi Hằng cũng tiến tới, ôm cả hai mẹ con vào lòng.
“Tiêu Tiêu… là chúng ta phải cảm ơn con mới đúng.”
Cả nhà họ tiếc nuối lớn nhất, chính là đã không thể bảo vệ cô suốt những năm tháng tuổi thơ.
Bây giờ có cơ hội bù đắp, sao có thể không biết ơn?
Trái ngược với bầu không khí đầm ấm bên Quý gia, phía Giang gia đang lâm vào khủng hoảng thực sự.
Cả nhà họ về đến nhà trong bộ dạng vô cùng thê thảm.
Căn nhà nhỏ hẹp, lạnh lẽo khiến lòng họ thêm tuyệt vọng.
Giang Thành Vinh nhìn thấy bình luận trên mạng, tức đến mức n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
Tại sao Sở Tiêu Tiêu lại có thể may mắn đến thế?
Giận thì giận… nhưng cơm vẫn phải ăn.
Có điều, trong nhà gần như chẳng còn đồ ăn gì.
Hay nói đúng hơn là đời sống của họ đã xuống dốc không phanh từ lâu rồi.
Cả nhà nhìn mâm cơm đạm bạc mà càng thêm chán nản, không ai nuốt nổi.
Cố Mạn Nhân đập mạnh đôi đũa xuống bàn, giọng đầy căm hận:
“Chúng ta đã bị hại thảm đến thế này, tại sao Sở Tiêu Tiêu — một đứa ác độc như vậy — lại có thể sống tốt đến mức ấy?!”
Ông trời đúng là không có mắt.
“Chúng ta còn làm gì được nữa? Hôm nay vừa ra tay, Sở Tiêu Tiêu đã khiến cả nhà mình tan nát như vậy rồi.”
Nghĩ đến chuyện xảy ra trên tàu điện ngầm hôm nay, Giang Thanh Tước cảm thấy chưa bao giờ mất mặt như vậy trong đời.
“Chẳng lẽ cứ thế mà bỏ qua sao?” – Cố Mạn Nhân gằn từng chữ.
“Đành phải chịu thôi, đừng gây thêm chuyện nữa. Chờ Thành Vinh thi đại học xong, chúng ta sẽ rời khỏi thành phố A này.” – ông ta nói.
Giang Thành Vinh nhún vai.
Hắn không cam tâm buông tha cho Sở Tiêu Tiêu, nhưng lại chẳng có bất kỳ cách nào để phản kháng.
Cả nhà lặng thinh ăn cơm, nhưng bữa cơm đêm đó đặc biệt đắng nghẹn.
Họ nghĩ, chỉ cần không gây thêm chuyện, thì mối ân oán với Sở Tiêu Tiêu sẽ dừng lại.
Nhưng ngày hôm sau, Giang Thành Vinh trên đường đi thi đại học thì bị xe tông.
Hắn được đưa vào bệnh viện.
Chân bị gãy nghiêm trọng, không thể tham dự kỳ thi.
Gia đình vốn đã tàn tạ lại thêm họa vô đơn chí.
Tin bác sĩ báo như tiếng sét giữa trời quang:
“Sau này, đi lại có thể bị ảnh hưởng. Có thể đi được, nhưng sẽ bị thọt.”
Giang Thành Vinh không thể chấp nhận sự thật này.
Thế giới như đang giễu cợt hắn.
Hắn vốn đã hai bàn tay trắng, giờ ngay cả đôi chân cũng không giữ được. Trong đầu hắn lập tức nghĩ đến chuyện xảy ra ngày hôm qua, rồi kết luận ngay: là Sở Tiêu Tiêu trả thù hắn.
Giang Thành Vinh lập tức gọi cho cô, nhưng đã sớm bị cô chặn số. Hắn nằm trong bệnh viện mà toàn thân bất lực.
Tâm trạng hắn như tro tàn. Cố Mạn Nhân mỗi ngày đều khóc đến sưng cả mắt.
Sau kỳ thi đại học, một số bạn học cũ đến thăm hắn.
Những người này… đều là nạn nhân năm xưa từng bị hắn bắt nạt.
Ánh mắt họ đầy sự hả hê và châm chọc.
Giang Thành Vinh ném cả gối vào họ, gào lên:
“Đứa nào cho tụi mày tới?! Biến hết đi! CÚT HẾT CHO TAO!!”
Ngay lúc đó, Sở Tiêu Tiêu mỉm cười bước vào.
“Lớp trưởng Giang, đừng kích động quá, chỉ là chân bị thọt thôi mà, còn chưa phải phải ngồi xe lăn, so với nhiều người thì cậu vẫn còn may mắn lắm. Phải giữ vững tinh thần chứ, không thì sống sao nổi cuộc đời về sau?”
Giang Thành Vinh trợn mắt nhìn cô, nghiến răng nghiến lợi:
“Sở Tiêu Tiêu! Là mày hại tao đúng không?!”
Sở Tiêu Tiêu vô tội nhìn hắn: “Cậu sao lại nói thế chứ? Tất nhiên là không phải tôi rồi.”
Trước mặt nhiều người, cô đương nhiên không thể ngông cuồng mà thừa nhận.
Cô mỉm cười bổ sung:
“Chắc là… ông trời có mắt thôi.”
Giang Thành Vinh lập tức hiểu ra — cô đang nói đến đoạn video hôm qua.
Hắn hận đến nghiến răng ken két, hận đến tột độ.
Hắn không thể cam tâm từ bỏ.
Cả đời hắn đã bị hủy hoại, nếu phải đồng quy vu tận với cô, hắn cũng không tiếc!
Cùng lúc đó.
Hot search về Sở Tiêu Tiêu và Quý gia bắt đầu hạ nhiệt.
Nhưng bất ngờ, một video ghi lại hình ảnh trên tàu điện ngầm lại bất ngờ leo top.
Giang Thanh Tước – cha nuôi của Sở Tiêu Tiêu – bị lộ clip xem video đồi trụy ngay trên tàu điện ngầm.
Một người đàn ông lớn tuổi, lại xem mấy thứ đồi bại nơi công cộng.
Bình luận trên mạng không thể nào khó nghe hơn được nữa.
Chỉ cần có ai đó dẫn dắt dư luận, Giang gia sẽ lần nữa bị ném vào tâm bão.
Ngay khi tin tức nổ ra, Giang Thanh Tước không dám bước ra khỏi cửa.
Hàng xóm, người quen đi ngang nhà cũng khinh thường nhổ nước miếng.
Bình luận dậy sóng:
【 Trời ơi, đúng là b*nh h**n. Một ông già, ở nơi công cộng mà dám xem mấy thứ đó? Không biết còn có trẻ em ở đó à?! 】
【 Chắc chắn là b**n th**. Bình thường người ta còn giấu giếm, ông này lại dám công khai trước mặt bao người. 】
【 Quá đáng sợ. Nếu tôi mà đi cùng chuyến tàu với loại người đó, tôi sẽ sợ c.h.ế.t khiếp. 】
【 Ở gần người như vậy phải cẩn thận, nhất là bảo vệ con gái mình. Nếu có điều kiện, nên dọn đi thì hơn. Thật kinh khủng. 】
【 Đúng rồi, nhìn cái cách ông ta lấy điện thoại ra, mặt thì đờ đẫn… trông chẳng khác gì bị tâm thần. Tâm thần mà lại b**n th** thì đúng là khó kiểm soát, nghĩ thôi đã thấy rùng mình. 】
Hiện nay, mạng xã hội đầy rẫy sát khí.
Chỉ cần có người châm ngòi, hậu quả liền bùng nổ.
Cả nhà cuối cùng cũng bị chủ nhà đuổi khỏi nhà trọ. Không ai dám tiếp tục cho họ thuê nữa, dù họ có giải thích thế nào, cũng chẳng ai tin.
Không còn cách nào, cả nhà phải xách hành lý đi tìm nơi ở mới, nhưng thành phố A rộng lớn thế này, dường như không còn chỗ cho họ dung thân.
Không nơi nào dám chứa chấp họ.
Cuối cùng, họ đành tìm một nhà trọ giá rẻ. Nhưng tiền bạc trong tay đã chẳng còn bao nhiêu, dù là nhà trọ rẻ tiền cũng trở nên đắt đỏ vô cùng.
Giang Thanh Tước vừa mệt mỏi về thể xác, vừa rối loạn tinh thần. Ông ta chỉ muốn chờ con trai thi xong đại học rồi cả nhà rời khỏi thành phố này.
Nhưng Sở Tiêu Tiêu — tại sao cứ nhất định không buông tha cho họ?
Cô ta đúng là muốn ép họ đến c.h.ế.t mà!
Ánh mắt Giang Thanh Tước trở nên u ám và độc địa.
Ông ta biết, không thể cứ ngồi yên chờ chết.
Dù có phải c.h.ế.t cùng — cũng phải kéo Sở Tiêu Tiêu c.h.ế.t theo!