Không gian xung quanh đột nhiên im bặt.
14.
Phương Di giả vờ "kinh ngạc" bịt miệng: "Niệm Niệm, em đánh nhau với người ta sao?"
"Không có." Tôi bình thản nói, "Chỉ là trò chuyện thôi."
"Trò chuyện mà trò chuyện người ta vào tận phòng y tế à?" Nam sinh tóc xanh cười khẩy, "Lý Hạo bị trật khớp cổ tay, mặt mũi thì bầm tím. Bạn mới à, ra tay cũng ác đấy."
Bắt đầu có những ánh mắt đổ dồn về phía này.
Phương Di vẻ mặt đau lòng: "Niệm Niệm, sao em có thể làm thế? Bố đưa em đến trường là để học tập, không phải để em gây sự!"
"Tôi không có..."
"Còn bảo không có?" Phương Di cao giọng, "Lý Hạo kể hết với chị rồi! Cậu ấy nói em chủ động khiêu khích, còn đánh bị thương mấy người bọn họ!"
Trong đại sảnh, ngày càng có nhiều khách khứa nhìn về phía này.
Xem ra Phương Di định lật bài ngửa ngay tại đây rồi.
Bà Phương và ông Phương cũng đi tới: "Có chuyện gì thế?"
"Mẹ, Niệm Niệm đánh nhau ở trường, làm người ta bị thương." Phương Di đỏ hoe mắt, "Đều tại con không tốt, không chăm sóc tốt cho em ấy..."
Sắc mặt ông Phương trầm xuống: "Niệm Niệm, chuyện này là sao?"
Tôi nhìn ông ấy rồi lại nhìn Phương Di, cuối cùng nhìn sang nam sinh tóc xanh: "Lý Hạo nói tôi đánh cậu ta?"
"Chứ còn gì nữa?"
"Vậy cậu ta có nói tại sao tôi lại đánh cậu ta không?"
Nam sinh tóc xanh ngẩn người.
"Nhưng những gì tôi biết lại là cậu ta nói Phương Di bảo cậu ta cho tôi một bài học." Giọng tôi không lớn, nhưng đủ rõ ràng, "Cậu ta nói Phương Di đã đưa ảnh của tôi cho cậu ta, bảo cậu ta đăng bài bôi nhọ tôi trên diễn đàn. Lại còn nói, nước ớt cũng là do Phương Di chuẩn bị."
Sắc mặt Phương Di lập tức trắng bệch: "Cô nói bậy bạ gì đó?"
"Có nói bậy hay không, cứ kiểm tra địa chỉ IP đăng bài trên diễn đàn là biết ngay." Tôi nhìn chằm chằm cô ta, "Hoặc là, cứ hỏi Lý Hạo đang ở phòng y tế ấy, chắc giờ cậu ta vẫn chưa đi đâu."
Bà Phương chấn kinh nhìn Phương Di: "Di Di, con..."
"Con không có!" Nước mắt Phương Di trào ra, "Niệm Niệm, chị biết em không thích chị, nhưng em không thể vu khống chị như vậy! Chị là chị gái của em mà!"
"Đủ rồi." Ông Phương ngắt lời, giọng trầm xuống, "Có chuyện gì về nhà nói."
Nhưng đã muộn mất rồi.
Các vị khách xung quanh đang xì xào bàn tán, ánh mắt họ đảo qua đảo lại giữa tôi và Phương Di.
"Không ngờ cô con gái giả lại thâm độc như thế..."
"Thật đáng thương, vừa mới về nhà đã bị chị gái bắt nạt."
"Nghe nói con gái giả sợ con gái thật tranh giành gia sản đấy..."
Những lời bàn tán không lớn nhưng đủ để lọt vào tai, vô cùng c.h.ói tai.
Phương Di đứng không vững, bà Phương vội vàng đỡ lấy cô ta.
Đúng lúc này, một giọng nói vang lên chen ngang.
"Phương Niệm."
Tôi quay đầu lại.
Là anh Tần kia.
Anh ta đã đi đến từ lúc nào không hay, đôi mắt bình lặng không chút gợn sóng.
"Anh Tần?" Ông Phương lập tức đổi sang vẻ mặt cung kính, "Anh quen biết con gái tôi sao?"
"Cũng không hẳn là quen biết," Tần Dự nói, ánh mắt đặt lên người tôi, "Nhưng tôi đã từng xem tranh của cô ấy."
Tất cả mọi người đều sững sờ.
"Tranh?" Ông Phương ngơ ngác.
Tần Dự từ túi trong của áo vest lấy ra điện thoại, mở một bức ảnh đưa cho ông Phương xem.
15.
Trên màn hình là một bức vẽ graffiti đường phố.
Bức tranh được vẽ trên tường của một công xưởng bỏ hoang với màu sắc nồng đậm và hoang dại: Một cô gái ngồi xổm bên thùng rác, tay cầm nửa cái màn thầu, nhưng đôi mắt lại đang ngước nhìn bầu trời.
Bầu trời được vẽ như một vòng xoáy khổng lồ.
Bên trong là những tòa nhà cao tầng, logo các thương hiệu nổi tiếng, và cả những khuôn mặt người vặn vẹo.
Góc dưới bên phải bức tranh có một chữ ký nhỏ: Niệm.
Ông Phương ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt phức tạp: "Đây là con vẽ sao?"
Tôi im lặng.
"Bức tranh này đã được trưng bày tại Triển lãm Nghệ thuật Thanh niên vào tháng trước." Tần Dự cất điện thoại đi, "Dưới hình thức ẩn danh, nhưng ban giám khảo đã trao giải vàng. Rất nhiều nhà sưu tầm đang tìm kiếm xem tác giả 'Niệm' này là ai."
Đại sảnh yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng thở.
Sắc mặt Phương Di lúc này không còn là trắng bệch nữa, mà đã xám xịt như tro tàn.
Tần Dự nhìn tôi, khóe miệng khẽ nhếch lên một độ cong cực nhạt: "Cô Phương, có hứng thú trò chuyện một chút về nghệ thuật không?"
Tôi đón lấy ánh mắt của anh ta: "Ngay bây giờ?"
"Ngay bây giờ."
Tôi quay sang nói với ông bà Phương: "Bố mẹ, con xin phép một lát."
Rồi tôi đi theo Tần Dự , dưới ánh mắt dõi theo của tất cả mọi người, ra ban công bên ngoài sảnh tiệc.
Gió đêm thổi tới, mang theo hương thơm của hoa hồng trong vườn.
Tần Dự dựa vào lan can, châm một điếu thuốc: "Giả vờ tốt đấy."
"Gì cơ?"
"Giả ngoan." Anh nhả ra một làn khói, "Nhưng sự hoang dã trong mắt cô không thể che giấu được."
Tôi im lặng.
"Chuyện của Lý Hạo , xử lý cũng tạm." Anh nói tiếp, "Nhưng không đủ sạch sẽ. Bài đăng trên diễn đàn vẫn còn, ảnh vẫn còn. Phương Di ngày mai có thể cắn ngược lại cô, nói cô tự biên tự diễn để vu khống cô ta."
"Tôi biết."
"Vậy mà cô vẫn để lại sơ hở?"
Tôi nhìn anh: " Tần tiên sinh vì sao lại muốn giúp tôi?"
Anh cười, lần đầu tiên cười thật sự, khóe mắt xuất hiện nếp nhăn nhỏ: "Tôi không giúp cô. Tôi chỉ là ghét xem người khác diễn kịch."
"Vậy còn tin nhắn đó..."
"Tình cờ thấy." Anh nói, "Tôi có một studio ở tầng trên của phòng gym đó, vừa vặn nhìn thấy Phương Di đưa bình xịt hơi cay cho Lý Hạo ."
"Sao lại nói cho tôi?"
"Tò mò." Anh dụi tắt thuốc, "Tò mò một cô gái lớn lên ở đường phố, khi bước vào hào môn sẽ sống sót như thế nào."
Tôi dời tầm mắt, nhìn những bóng cây lay động trong vườn.
"Đương nhiên là cố mà sống qua ngày rồi."
"Không giống." Anh đánh giá, "Cú vừa nãy của cô rất hiểm, Phương Di đêm nay mất ngủ rồi."
Tiếng nhạc vang lên từ đại sảnh, buổi tiệc tối chính thức bắt đầu.
Qua cửa kính, có thể thấy Phương Di đang gượng cười nói chuyện với khách khứa, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía này.
"Cô ta sẽ ra tay lần nữa." Tần Dự nói, "Lần sau sẽ kín đáo hơn, tàn nhẫn hơn."
"Tôi biết."
"Cần giúp đỡ không?"
Tôi quay đầu nhìn anh: "Cái giá là gì?"
Anh lại cười: "Thông minh. Cái giá là bức tranh tiếp theo của cô, tôi muốn quyền ưu tiên mua."
"Chỉ thế thôi?"
"Chỉ thế."
Tôi suy nghĩ ba giây: " Thành giao ."
Anh đưa tay ra: " Tần Dự ."
Tôi bắt lấy: " Phương Niệm ."
"Câu hỏi cuối cùng." Tôi nói, "Sao anh nhận ra tôi? Bức tranh đó tôi ký bằng nghệ danh."
Tần Dự buông tay, mở điện thoại tìm ra một bức ảnh khác.
Là tôi.