Cố Tâm bước đến, vẫn là nụ cười giả tạo mang tính thương hiệu.
Trên con đường nhỏ chỉ có hai chúng tôi, cô ta hoàn toàn không che giấu sự chán ghét trong mắt.
Tôi gật đầu, hỏi một câu chẳng liên quan:
“Bữa trưa ăn ngon chứ?”
Cô ta ngẩn ra, rồi cười khẽ:
“Tất nhiên là ngon, còn ngon hơn ở nhà họ Phó nữa.”
“Tốt là được rồi.”
Tôi bước qua cô ta, tiếp tục đi về phía trước — chiều nay còn phải đến khu giải trí nhận bảng vào cổng.
“Phó Vi.”
Tôi quay đầu: “Gì vậy?”
Bóng người trước mắt bỗng lảo đảo, ngã phịch xuống đất, chiếc váy trắng tinh dính đầy bùn đất.
“Phó Vi! Cô bị điên à?!”
Một cơn gió xẹt qua bên cạnh tôi, là tiếng hét giận dữ của Phó Dực.
Trong mắt Cố Tâm thoáng qua một tia đắc ý.
Tôi đỡ trán — không thể cứ nhè một người mà nhổ mãi được.
“Xin lỗi Vi Vi, tôi chỉ là có lòng tốt…” Cố Tâm lại bắt đầu bày ra vẻ yếu đuối, giọng nghẹn ngào.
Phó Dực có lẽ tức đến phát điên, ánh mắt nhìn tôi như muốn xé xác tôi ra:
“Phó Vi, cô quá đáng vừa thôi! Đừng tưởng anh cả với anh hai cưng chiều cô thì cô có thể muốn làm gì thì làm!”
Tôi dở khóc dở cười, chỉ tay về góc tường:
“Cố Tâm, ở đó có camera giám sát, loại 360° không góc c.h.ế.t đấy.”
Không khí bỗng khựng lại một chút. Biểu cảm Cố Tâm cứng đờ.
Phó Dực lập tức bừng bừng khí thế, bế Cố Tâm dậy:
“Được, đi trích xuất camera.”
“Không… phải…”
Tất nhiên, cả Phó Dực lẫn tôi đều không thèm để ý tới lời giãy giụa của Cố Tâm, cùng nhau đi về phía trạm dịch vụ.
Bên cạnh trạm dịch vụ là quầy cà phê ngoài trời. Vài ba nhóm người đang tụ tập trò chuyện hoặc chơi boardgame, trong đó dĩ nhiên cũng có người quen.
Triệu Mạt nhướng mày, nhìn Cố Tâm:
Cam Không Chua
“Ồ? Nữ chính Mary Sue vấp ngã giữa đất à?”
“Cố Tâm nói tôi xô cô ta, để rửa oan tôi tới trích xuất camera.” Tôi nhún vai.
Phó Dực hừ lạnh:
“Có chứng cứ rồi, cô nhất định phải xin lỗi Tâm Tâm!”
Cố Tâm kéo tay áo Phó Dực, nhỏ giọng:
“Hay là thôi đi, camera chắc cũng khó trích lắm…”
“Sao mà thôi được?” Tôi cong môi, b.úng tay một cái: “Tuyệt đối không thể để tiểu thư Cố chịu oan, đúng không?”
“Phó tổng.”
Từ tòa nhà văn phòng bên cạnh trạm dịch vụ, một người đàn ông mặc vest bảnh bao bước ra — là người tôi sắp xếp phụ trách nơi này.
Anh ta ôm theo một tập hồ sơ màu xanh, cung kính bước đến:
“Xin hỏi có chỉ thị gì?”
“Tua lại đoạn camera ở đường nhỏ trong rừng trúc vừa rồi, cho vị Phó tiên sinh này xem.” Tôi ngồi xuống ghế mây bên cạnh, chỉ vào khoảng trống trước mặt: “À, nhớ mang cả màn hình lớn ra, phát lặp đi lặp lại.”
“Vâng ạ.”
Xung quanh im phăng phắc. Đến cả Phó Dực đang la hét cũng im bặt.
“Cậu… cậu là tổng giám đốc của khu này?!” Triệu Mạt nhìn tôi như không thể tin nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi chớp mắt vô tội:
“Tôi nói với cậu từ sớm rồi mà, cậu không tin.”
Cố Tâm quay sang nhìn tôi đầy nghi hoặc, lẩm bẩm:
“Sao có thể như vậy…”
“Ơ, cô không biết thật à?” Tôi giả vờ kinh ngạc che miệng: “Dãy núi này là của nhà tôi cả đấy, cả đàn cừu trên núi nữa. Nhiều năm như vậy mà cô vẫn không biết sao?”
Cố Tâm nhìn theo hướng tay tôi chỉ. Cảnh tượng xanh trắng xen lẫn trải dài khắp sườn núi, vô cùng hùng vĩ.
Môi cô ta khẽ run.
Phó Dực cau mày:
“Phó Vi!”
Triệu Mạt còn kích động hơn anh ta, kéo tay tôi:
“Là Phó thị truyền thuyết? Tập đoàn gia tộc siêu giàu, chuỗi ngành nghề siêu hoàn chỉnh? Thì ra trụ sở lại ở phía Bắc à?”
Tôi gật đầu.
Không khí xung quanh lập tức tĩnh lặng. Vô số ánh mắt nhìn sang — đầy chấn động và khó hiểu.
So với họ, Cố Từ An lại rất bình tĩnh, nhìn màn kịch đang diễn trước mặt, khẽ bật cười:
“Có camera rồi, vậy cùng xem thôi.”
Nhân viên đã khiêng ra một màn hình cực lớn, cắm điện xong. Mọi người xung quanh lục tục kéo lại gần, bắt đầu rì rầm bàn tán.
“Không, không cần đâu…”
Cố Tâm mặt mày trắng bệch, vùng khỏi tay Phó Dực, run rẩy đẩy anh ta ra rồi chạy trốn theo con đường nhỏ bên cạnh.
“Tâm Tâm…” Phó Dực gọi đầy lo lắng.
“Lòng có tật giật mình?” Triệu Mạt khoanh tay hừ lạnh.
Phó Dực trừng mắt liếc một cái, gào lên với những người đang dòm ngó:
“Nhìn cái gì mà nhìn!”
Ánh mắt tò mò lập tức rút về.
Tôi cong môi, thấy thời gian cũng vừa vặn, liền vỗ tay một cái:
“Hôm nay tâm trạng vui vẻ, mời mọi người chơi thỏa thích ở khu giải trí nhé.”
17
Vào lúc chạng vạng, trời đã bắt đầu nhá nhem. Sau khi chúng tôi chơi vui vẻ và quay về nhà nghỉ, người phụ trách đến báo một tin không mấy tốt lành.
Cố Tâm mất tích rồi.
Tôi nhíu mày:
“Đã kiểm tra camera chưa?”
“Đã tìm hết rồi, từ phía sau rừng trúc là không thấy người nữa. Bên đó vẫn chưa khai phá, là một sườn đồi nhỏ. Bọn tôi đã cử người đi tìm rồi.”
“Biến mất bao lâu rồi?”
“Phải hơn ba tiếng.”
Trong lòng dâng lên một cơn bực bội, tôi đứng dậy:
“Chuẩn bị thêm bộ đàm, gọi thêm người tìm, tôi cũng đi xem.”
Triệu Mạt ngăn tôi lại:
“Quan tâm cô ta làm gì? Một lát nữa tự cô ta sẽ quay về thôi.”
“C.h.ế.t ở đâu cũng được, miễn đừng c.h.ế.t ở chỗ tôi. Vẫn phải đi tìm.”
Triệu Mạt: “…”
Buổi chiều có rất nhiều bạn học tham gia trò chơi, giờ cũng có vài nam sinh tình nguyện cùng đi tìm.
Nhìn gương mặt nhiệt tình của họ, tôi bất giác nhớ lại những lời mỉa mai lạnh lùng trước đây — hóa ra, đứng càng cao thì càng nhận được nhiều thiện ý sao?
Phía sau rừng trúc, nói là sườn đồi, nhưng thực chất khá rộng và khó tìm.