Thiên Kim Giả Nhà Hào Môn Là Thiên Kiêm Thật Nhà Đại Boss
Chương 1
Sau khi cô con gái ruột chính thức được nhận về gia tộc, tôi — đứa con gái giả trong giới hào môn — rất tự giác kéo vali trở lại căn nhà quê đơn sơ.
Ban đầu tôi cứ tưởng mình sẽ phải đối mặt với một gia đình toàn người già yếu bệnh tật, cộng thêm vài con dê trong chuồng.
Ai ngờ, anh cả lại là đại luật sư lừng danh? Anh hai là ngôi sao mới của giới y khoa? Anh ba là trùm trường nổi tiếng ngang ngược?
Khoan đã, ngọn núi kia cùng đàn dê trên đó… cũng thuộc nhà tôi sao?
1
Tôi là giả, giả đến mức không thể cãi.
Thật ra từ nhỏ tôi đã từng nhắc ông cụ nhà họ Cố rằng tôi chẳng giống ông ấy chút nào.
Nhưng ông chỉ cho rằng đó là do di truyền không tốt, hoàn toàn không nghĩ tới khả năng bế nhầm con.
Giờ phút này, tôi đứng nhìn cô con gái ruột đang cúi đầu khóc thút thít, ông cụ Cố thì vẻ mặt khó xử, còn cậu thiếu gia nhỏ nhà họ Cố lại có ánh mắt phức tạp… tôi bắt đầu âm thầm tính toán cuộc sống sau khi trở về nhà họ Phó.
“Tâm Tâm, trước mắt con cứ ở lại đây, thiếu gì thì bảo dì Trương.” Ông cụ Cố chỉ nói vài câu đã sắp xếp xong chỗ ở cho cô con gái thật, sau đó quay sang nhìn tôi.
Tôi gật đầu: “Con biết rồi, con đi dọn đồ, chuẩn bị tự cuốn đi.”
“Ta không có ý đó.” Ông cụ Cố cau mày thở dài, “Ta đã tìm hiểu qua tình hình bên nhà con. Trên con còn có ba người anh trai, điều kiện trong nhà lại chẳng tốt, về đó nhất định sẽ chịu khổ… Vi Vi à, hay là con cứ ở lại đây cùng—”
“Không cần đâu ạ.” Tôi mỉm cười lắc đầu, “Con muốn về nhà.”
Nói trắng ra, giữa tôi và ông cụ Cố vốn chẳng có thứ tình cảm sâu đậm gì. Mẹ mất từ sớm, còn ông thì ngày nào cũng bận rộn với công ty, hiếm khi về nhà. Về phần người em trai Cố Từ An…
Tôi nhìn sang cậu ta, nhưng ánh mắt cậu ta lại rơi ở nơi khác, không biết đang nghĩ gì.
Tôi nhún vai. Dù sao chúng tôi vừa mới đ.á.n.h nhau một trận, có lẽ cậu ta vẫn còn giận, nên lần này rời đi, cũng chẳng có gì đáng lưu luyến.
Ông cụ Cố nhìn tôi thật lâu: “Con đã quyết rồi?”
Tôi gật đầu không hề do dự.
2
Tôi tên là Cố Vi, à không đúng, bây giờ nên gọi là Phó Vi.
Hiện tại tôi đang trên đường về nhà.
Nói thật lòng, sống đến từng này tuổi, tôi chưa từng ngồi xe buýt bao giờ.
Nhưng tôi biết chữ, nên vừa thấy tuyến 168 đến là lập tức kéo vali lên xe.
“Quẹt thẻ hay bỏ xu đều được.” Bác tài thấy tôi đứng yên một lúc, tốt bụng nhắc nhở.
Tôi gật đầu, mở ví tìm tiền.
Lục mãi một hồi, tôi ngẩng đầu: “Xin lỗi, quẹt thẻ ngân hàng được không ạ?”
Cả khoang xe lập tức im phăng phắc. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi, bác tài cũng ngạc nhiên nhìn tôi chằm chằm.
Được rồi, tôi hiểu rồi, mình vừa hỏi một câu ngu ngốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi rút ra một tờ Mao gia gia đỏ rực, định nhét vào khe bỏ tiền.
Đúng lúc đó, một bàn tay với khớp xương rõ ràng vươn tới trước mặt tôi, thả hai đồng xu vào thùng, phát ra tiếng leng keng trong trẻo.
Tôi khựng lại, ngẩng đầu nhìn.
Áo thun trắng sạch sẽ, đường nét cơ bắp hiện rõ, trời ơi, là trai đẹp!
Người đối diện quét mắt nhìn tôi từ đầu tới chân, sau đó nhếch môi cười lạnh: “Tôi trả rồi, tiền cô tự giữ đi.”
Tôi chớp mắt vài cái, còn đối phương thì chẳng thèm để ý nữa, đút tay vào túi quần, thong thả đi về cuối xe.
Tôi kéo vali loạng choạng đuổi theo: “Ờm… cảm ơn anh nhé…”
“Không cần trả, cũng khỏi thêm WeChat.” Anh chàng áo trắng phẩy tay, ngồi xuống chiếc ghế trong cùng.
Đẹp trai mà kiêu như vậy, mất hứng thật. Tôi cũng tiện tay chọn một chỗ gần đó ngồi xuống, bắt đầu nhắn tin cho người anh vừa mới kết bạn.
3
Trung tâm thành phố Kinh Hoa phồn hoa náo nhiệt, phía nam là sân golf rộng lớn, phía tây có khu biệt thự tựa núi kề hồ, phía đông thì được bao quanh bởi các khu du lịch đã quy hoạch.
Chỉ riêng vùng ngoại ô phía bắc là hoang vắng. Chính phủ không quy hoạch khu thương mại ở đây, mấy ông chủ đầu tư cũng chẳng buồn bén mảng tới.
Tôi chống cằm nhìn con đường càng lúc càng xóc nảy, hai bên là cây cối mọc um tùm, trong lòng không khỏi cảm thán — một thành phố tấc đất tấc vàng thế này mà vẫn còn nơi hoang sơ như vậy sao?
Vậy chẳng phải tôi có thể sống cuộc đời nghỉ hưu giữa vườn hoa và cỏ dại rồi ư?
Tuyệt vời, cứ thế phó mặc số phận thôi.
“Bến cuối rồi, không xuống à?” Giọng nói vang lên từ phía sau, là anh chàng đẹp trai chảnh chọe ban nãy.
Cam Không Chua
Tôi hơi ngẩn ra, kéo vali xuống xe.
“Cô theo tôi đấy à?” Anh ta khoanh tay trước n.g.ự.c, lông mày nhíu lại đầy bất mãn.
“Tôi không theo anh, tôi về nhà.”
“Về nhà?” Anh ta lại cười khẩy, “Chỗ này hẻo lánh như vậy, một tiểu thư toàn thân hàng hiệu như cô chạy tới đây để trải nghiệm cuộc sống à?”
Tôi nghiêm túc đáp: “Không phải trải nghiệm, mà là sau này tôi sẽ sống ở đây thật.”
“Là Vi Vi đấy à?”
Một giọng nói dễ nghe từ xa truyền tới, tôi quay đầu nhìn sang.
Hai bóng người đang đi về phía này, một người mặc vest đen, người còn lại mặc sơ mi trắng.
Nếu tôi đoán không nhầm, người mặc vest đen, đeo kính gọng vàng, khóe môi mang nụ cười nhẹ kia chính là anh cả — luật sư Phó.
Còn người mặc sơ mi trắng, cổ tay áo cài kín, khí chất lạnh nhạt kia chắc chắn là anh hai — bác sĩ Phó.
Toàn là trai đẹp cấp đỉnh, gen nhà họ Phó đúng là quá đỉnh!