Thiên Kim Giả Gả Cho Thái Tử Thật

Chương 10

Một khúc vừa dứt, Chiêu Đế có lẽ đắm chìm trong hồi ức, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn lại.

Ngược lại Tống Viễn Thanh đứng dậy phá vỡ sự im lặng trước, giúp ta giải vây: "Nhiều năm không nghe, tiếng đàn của Trắc phi vẫn dễ nghe như thế, gọi là âm thanh quanh quẩn cũng chẳng quá."

Ta mỉm cười đáp lại, coi như là cảm ơn.

Xoay người lại, phát hiện ánh mắt Tiêu Dương ảm đạm: "So với nhạc sư đêm nay, thì kém hơn nhiều. Đợi đến khi kỹ nghệ tinh xảo rồi hãy ra tay, không được tiếp tục cậy mạnh mất mặt nữa."

Vốn là một câu nói miễn cho ta bị làm khó dễ sau này, nhưng dường như Tiêu Dương rất nghiêm túc.

"Thái t.ử nói sai rồi, tiếng đàn của Trắc phi tốt hơn nhạc sư trong cung nhiều."

Chiêu Đế nhìn ta, vẻ khinh thường trước đó đã tan biến hơn phân nửa, "Sau này thường xuyên vào cung đi, đã lâu rồi trẫm không nghe được tiếng đàn hay như thế."

Tiêu Dương nghe vậy ngước mắt, chạm ánh mắt với Chiêu Đế, như là im lặng từ chối.

"Trong cung ngự y đông đúc, nhất định sẽ không để t.h.a.i nhi trong bụng Trắc phi có chuyện gì, Thái t.ử có thể không cần lo lắng chuyện Trắc phi lao lực quá độ nữa."

Một câu như vậy, chính là cắt đứt cái cớ của Tiêu Dương.

Ánh mắt cả điện tụ hội trên người ta, không ngoài hai loại, hoặc là lo lắng, hoặc là ghen ghét.

9.

Cung yến sau đó, Tiêu Dương cực ít khi đến viện của ta, nhưng lại tăng cường thị vệ canh gác, hành động của ta nơi nơi đều bị hạn chế, duy chỉ có việc vào cung đ.á.n.h đàn là ngoại lệ.

"Nhi thần thỉnh an phụ hoàng."

"Ngươi nay đã có thai, những lễ nghi này cứ miễn đi."

Giọng Chiêu Đế có chút suy yếu, so với hôm cung yến dường như già đi không ít.

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

"Tạ phụ hoàng." Ta ngồi xuống trước đàn, vừa đưa tay chuẩn bị gảy dây đàn.

Khi tiếng đàn tuôn trào, Chiêu Đế mở miệng ngắt lời: "Nó vậy mà đưa chuỗi phật châu này cho ngươi."

Ta nghe vậy kinh ngạc, đầu ngón tay trượt đi, tiếng đàn rối loạn.

Chân mày Chiêu Đế cau lại, ánh mắt định trên chuỗi phật châu trên cổ tay ta.

"Đây là di vật của Mẫn Nhược, năm xưa Mẫn Nhược qua đời, thứ duy nhất nó mang đi chính là chuỗi phật châu này."

Chiêu Đế chìm vào hồi ức, cảm xúc khó phân.

Hai tay ta treo trên dây đàn, tiến thoái lưỡng nan.

"Thảo nào nó để ý ngươi như vậy, chỉ tiếc... gia thế ngươi không tốt."

Chiêu Đế thở dài, không biết là ghét bỏ hay là tiếc nuối thay ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Thôi vậy, thôi vậy." Ông ta phất phất tay, "Đàn lại khúc nhạc hôm cung yến lần nữa đi."

"Tuân lệnh."

Lưng ta đã sớm rịn một tầng mồ hôi lạnh, run run rẩy rẩy mà đàn.

Một khúc vừa dứt, lại thấy Chiêu Đế đã lệ nhòe ánh mắt.

"Trẫm nhớ năm xưa, Mẫn Nhược thành thân với trẫm xong, cũng thích nhất khúc nhạc này, ngày ngày ngâm nga. Nhưng sau khi trẫm đăng cơ, nàng ấy không hát nữa, nàng ấy nói hậu cung tần phi đa tài đa nghệ, luôn có phi t.ử hát hay hơn nàng ấy."

"Nàng ấy lòng dạ sắt đá, trước khi c.h.ế.t cũng không chịu ngâm nga cho trẫm nửa câu."

"Trẫm hiểu, nó đang oán trẫm, oán trẫm bỏ rơi nàng ấy..."

Chiêu Đế nói, khóe mắt lệ quang lấp lánh, dần dần biến thành màu đỏ tươi tràn ra.

Ta kinh ngạc kêu lên, vội vã chạy lên trước: "Phụ hoàng! Phụ hoàng có phải thân thể không khỏe? Người đâu..."

Lời còn chưa nói hết, đã bị Chiêu Đế đưa tay điểm huyệt.

Ta kinh hoàng nhìn ông ta, xoay người muốn chạy, lại phát hiện ta không phải bị điểm á huyệt, mà là toàn thân đều không thể cử động.

Khóe miệng Chiêu Đế nở một nụ cười nhạt, màu đỏ tươi thấm ra từ khóe miệng.

"Nhưng trẫm lại sai ở đâu?" Chiêu Đế nhìn chằm chằm ta, tự mình tiếp tục nói, "Trẫm cũng là bị ép bất đắc dĩ, hy sinh nàng ấy, mới có thể bảo toàn Thái t.ử."

"Cũng như hôm nay hy sinh trẫm và ngươi, mới có thể trừ khử Cao gia." Ông ta run rẩy đưa tay lau nước mắt trên mặt ta, "Nó không chịu ra tay thì để trẫm làm thay vậy."

Máu tươi nóng hổi tuôn trào, b.ắ.n lên mặt ta, loang lổ trên bộ y phục màu trắng như tuyết, giống như hoa Mạn Đà La đang nở rộ.

Ta nhìn Chiêu Đế trút hơi thở cuối cùng trước mặt ta, ông ta an tường nhắm mắt lại, dường như t.h.u.ố.c độc không hề mang lại cho ông ta bất kỳ sự đau đớn nào.

Không biết qua bao lâu, cửa mở rồi, là tâm phúc Trịnh Nam Thái của Chiêu Đế.

Ông ta sắc mặt đau thương thăm dò mạch đập của Chiêu Đế, dường như đối với tất cả những chuyện này cũng không thấy ngạc nhiên.

Ngay khoảnh khắc thay ta giải khai huyệt đạo, ông ta hét lớn: "Người đâu! Hoàng thượng bị ám sát băng hà!"

Giọng nói ch.ói tai khiến hai tai ta ù đi, xoay người lại, chỉ thấy xung quanh có thêm rất nhiều thị vệ.

Ngước mắt đối diện với đầu ngón tay Trịnh Nam Thái: "Là Thái t.ử Trắc phi đầu độc Hoàng thượng, mau ch.óng bắt lại cho ta!"

Một nữ nhân yếu đuối đang m.a.n.g t.h.a.i như ta căn bản không phải là đối thủ của đông đảo thị vệ thân thủ nhanh nhẹn, chỉ đành mặc cho bọn họ tống ta vào ngục.

Chiêu Đế đột ngột băng hà, chắc hẳn kinh thành đã loạn thành một đoàn, mà Tiêu Dương lúc này chắc hẳn đang chủ trì đại cục, không rảnh đoái hoài đến ta, bởi vì cho đến tận đêm tối, hắn vẫn chưa xuất hiện.

Ngay lúc ta dựa vào tường sắp chìm vào giấc ngủ, Trịnh Nam Thái xuất hiện, sau lưng ông ta còn đi theo hai ma ma. Bọn họ không nói hai lời liền áp giải ta ra ngoài, siết c.h.ặ.t hai cánh tay ta, khiến ta không thể cử động.