Thiên Đường Đen

Chương 2: Những kẻ lạ mặt

Họ không kịp chuẩn bị cho điều gì sắp đến. Người đàn ông bí ẩn mỉm cười, ánh mắt như có ma lực hút chặt sự chú ý của cả ba. "Thiên đường đen không phải là nơi để các cậu chơi đùa. Nó là một thử thách, và không phải ai cũng vượt qua được."

"Chúng tôi không ngại!" Tuấn nói, giọng đầy quyết tâm. "Chúng tôi đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì."

Hân bên cạnh, vẫn hơi lo lắng, nhưng cô gật đầu tán đồng. "Đúng vậy! Chúng ta không thể lùi bước trước hiểm nguy."

Bảo thêm vào, "Mà này, ông có biết bức thư đó ở đâu không? Hay chỉ thích chơi trò đố chữ?"

Người đàn ông không trả lời ngay, mà chỉ cười nhẹ. "Các cậu thật sự muốn biết sao? Thế thì hãy theo tôi."

Hắn quay lưng và bắt đầu đi. Cả ba nhìn nhau, sự tò mò lẫn lo lắng hiện rõ trên nét mặt. "Đi thôi!" Tuấn nói và họ cùng nhau theo sau.

Họ đi qua những con hẻm tối tăm, tiếng bước chân vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Mỗi bước đi như kéo dài thêm sự hồi hộp. Trong đầu Hân hiện lên hình ảnh về những kẻ lạ mặt từ miền tối, những kẻ không từ thủ đoạn để đạt được mục đích.

"Ông có thể cho chúng tôi biết thêm về tổ chức này không?" Bảo hỏi, cố gắng giữ bình tĩnh.

"Chúng tôi là những người tìm kiếm sự thật." Người đàn ông đáp, không quay lại. "Nhưng sự thật có thể làm các cậu tổn thương."

"Chúng tôi đã chịu đủ tổn thương rồi!" Hân không nhịn được, giọng điệu quyết liệt. "Chúng tôi sẽ không chùn bước."

Họ dừng lại trước một cánh cửa cũ kỹ, mờ mịt trong bóng tối. "Đến đây rồi, hãy chuẩn bị tinh thần." Người đàn ông nói, giọng trầm xuống.

Cánh cửa mở ra, và họ bước vào một không gian rộng lớn, tối tăm với những bóng đen lướt qua. "Đây là nơi diễn ra những cuộc giao dịch bí mật," hắn nói, đôi mắt lấp lánh trong bóng tối. "Nơi mà bức thư của miền tối được cất giấu."

"Thế thì tìm thôi!" Tuấn hô lên, anh dẫn đầu. Hân và Bảo theo sát, ánh mắt chăm chú quét quanh để tìm kiếm dấu hiệu.

Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên, khiến cả ba giật mình. Từ trong bóng tối, một nhóm kẻ lạ mặt xuất hiện, mắt đỏ rực và nụ cười lạnh lẽo. "Chúng ta có khách không mời!" Một tên trong số đó lên tiếng, giọng cợt nhả.

"Hẳn là chúng ta đã tìm đúng chỗ!" Bảo nói, vẻ mặt không hề nao núng. "Chúng tôi đến để tìm bức thư!"

"Ha ha, thật ngây thơ!" Một kẻ khác cười lớn. "Đây không phải là chỗ cho những kẻ yếu đuối như các ngươi."

Hân nắm chặt tay, cảm nhận được sức mạnh của mình đang dâng trào. "Chúng tôi không yếu đuối! Hãy dừng lại nếu không muốn gặp rắc rối."

"Rắc rối?" Một tên khác cười khẩy. "Các ngươi có biết mình đang đứng ở đâu không?"

Tuấn không chần chừ, anh tiến lên trước. "Đủ rồi! Chúng tôi không đến đây để đàm phán. Nếu các người muốn đánh nhau, thì hãy bắt đầu đi!"Một trận chiến nổ ra. Kẻ lạ mặt lao vào, trong khi Tuấn nhanh chóng điều khiển ánh sáng, tạo ra các hình ảnh ảo để phân tán sự chú ý của đối thủ. Hân dùng sức mạnh chữa lành để bảo vệ Bảo, còn Bảo thì tạo ra các rào cản từ đất đá xung quanh, bảo vệ cả nhóm.

"Đánh mạnh lên! Đừng để họ chiếm ưu thế!" Hân hô to, đồng thời gửi một luồng năng lượng tích cực đến cho Bảo.

"Chúng ta cần tìm bức thư!" Bảo hét lên, tay không ngừng tạo ra các rào chắn.

Cuộc chiến diễn ra căng thẳng, từng cú đấm, cú đá vang lên trong không gian tối tăm. Những kẻ lạ mặt tỏ ra mạnh mẽ, nhưng với sự đoàn kết và sức mạnh của cả ba, họ không hề chùn bước.

Một tên lạ mặt đột ngột lao về phía Hân, nhưng Tuấn đã kịp thời tạo ra một hình ảnh ảo, khiến hắn lạc hướng. "Hân, cẩn thận!" Tuấn hét lên.

Hân nhanh chóng lùi lại, lấy đà rồi tung cú đá mạnh mẽ, khiến kẻ lạ mặt ngã xuống. "Chúng ta phải kết thúc nhanh chóng!" Cô thở hổn hển, cảm giác hồi hộp vẫn chưa nguôi.

Bảo và Tuấn đồng lòng, họ cùng nhau tấn công. Họ đã chiến đấu hết mình, nhưng vẫn chưa thấy dấu hiệu của bức thư.

Sau một hồi lâu, cuối cùng, những kẻ lạ mặt lùi lại, bỏ chạy. "Chúng ta sẽ gặp lại!" Một tên gào lên trước khi biến mất vào bóng tối.

"Chúng ta thắng rồi!" Bảo thở phào, nhưng không có thời gian để ăn mừng.

"Nhưng bức thư đâu?" Hân hỏi, ánh mắt lo lắng.

"Phải tìm thôi!" Tuấn đáp, ánh mắt quyết tâm. "Nó phải ở đây đâu đó."

Cả ba bắt đầu tìm kiếm trong không gian rộng lớn, ánh sáng từ Tuấn giúp họ dễ dàng nhận ra những dấu hiệu lạ. Họ lục tung từng ngóc ngách, mỗi tiếng động đều khiến họ hồi hộp.

"Bên này!" Hân kêu lên, chỉ vào một chiếc bàn lớn phủ bụi. Trên bàn, một cuốn sách cũ kỹ với dấu hiệu từ miền tối.

"Đó có thể là bức thư!" Bảo nói, chạy lại. "Mau xem nào!"

Tuấn mở cuốn sách ra, bên trong có những ký tự lạ và hình vẽ. "Đúng rồi! Đây là thông tin về tổ chức bí mật!" Anh nói, hào hứng.

Nhưng chưa kịp đọc hết, một tiếng động lớn vang lên. Cánh cửa nơi họ vừa bước vào đột ngột bị đóng sập lại, bóng tối dày đặc tràn vào.

"Chúng ta không thể ở đây lâu hơn!" Hân kêu lên, cảm giác sợ hãi dâng trào. "Chúng ta phải thoát ra ngay!"

Bảo nhanh chóng tạo ra một lối đi từ đất đá, trong khi Tuấn dùng sức mạnh của mình để tạo ánh sáng dẫn đường. Họ cùng nhau chạy, lòng đầy hồi hộp và lo lắng về những gì đang chờ đợi phía trước.

Trong lòng mỗi người đều thầm nghĩ: "Liệu họ có thể thoát khỏi thiên đường đen này không?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn