Thiên Đạo Vô Song

Chương 5: Lôi Ấn Khai Thế

Tiếng chuông báo động vừa dứt, bầu trời phía đông vụt tối sầm. Tầng mây vần vũ, lôi quang mờ nhạt xuyên qua kẽ mây, soi rọi xuống kinh thành đang chìm trong cảnh báo động. Ở góc thành phía nam, một đội thị vệ áo đen lặng lẽ xuất hiện, chia thành ba hướng chặn mọi ngả ra vào. Dưới chân tường, Tần Mặc Vũ đứng lặng, áo choàng tung bay, hai tay giấu trong tay áo, ánh mắt bình thản như tĩnh vật giữa cuồng phong.

Một bóng người quen thuộc lướt đến, hạ mình cạnh hắn. Lục Thanh Dương, gương mặt trẻ trung vẫn ánh lên nỗi căng thẳng.

– Tin tức vừa truyền về, cung nội hỗn loạn, Thập Phương Thiên Ấn đã xuất hiện ở quảng trường phía trước Kim Loan điện. Tần Thừa Minh thân chinh, dưới tay có ít nhất ba vị hộ pháp Thánh cảnh. Lối rút lui phía tây bị phong tỏa rồi.

Mặc Vũ không đáp, chỉ nhếch môi cười nhạt. Đôi mắt màu bạc lam đảo qua từng điểm canh gác, thần sắc lạnh như băng.

– Đã đến lúc không còn đường lui. Điểm hẹn ở đâu?

– Hẻm Hoa Lâm. Sư tỷ Triệu Tử Uyển đã sắp xếp người dẫn đường. Nhưng bên phía Âm La Ma Giáo có động tĩnh lạ, Độc Cơ Tĩnh chưa rõ ý định – Thanh Dương thấp giọng, đôi mắt ánh lên tia lo ngại – Có nên đổi kế hoạch?

– Không cần. Chỉ cần nhớ, nếu ta không ra hiệu, tuyệt đối không được hành động. Một khi Lôi Ấn khai thế, mọi thứ sẽ không còn như trước nữa.

Hắn quay người, sải bước về phía bóng tối, mỗi bước chân như đạp lên sóng lửa vô hình. Thanh Dương lặng lẽ đi sau, lòng dậy sóng. Hắn biết, đêm nay là ranh giới sinh tử, cũng là ván cờ quyết định vận mệnh của bao người.

*

Hẻm Hoa Lâm, giữa những dãy nhà gạch đá cũ kỹ, một bóng nữ tử đứng dựa vào cửa sổ gỗ, mái tóc đen xõa dài, ánh mắt lạnh lùng. Triệu Tử Uyển chờ đợi, bên cạnh là Khinh Tuyết, khuôn mặt băng giá càng thêm sắc lạnh dưới ánh sáng mờ nhạt. Một tiểu đồng áo lục thấp thỏm bên cạnh, thì thầm:

– Tông chủ, phía sau có động tĩnh. Hình như là người của Hoàng cung…

Khinh Tuyết liếc mắt, phất tay ra hiệu. Không khí dường như đông cứng lại. Tử Uyển không quay đầu, giọng khẽ vang:

– Không cần lo. Đêm nay, ai cũng là con cờ. Chỉ có điều, chưa biết ai sẽ là người lật bàn.

Cửa sổ chợt mở, một bóng người lướt vào, mang theo hơi lạnh và mùi máu nhè nhẹ. Lục Thanh Dương cúi đầu, thì thào:

– Đã chuẩn bị xong. Mặc Vũ đang tới.

Tử Uyển khép hờ đôi mi, gương mặt không biểu lộ gì. Trong lòng nàng, một dự cảm bất an trỗi dậy. Từ khi bước vào ván cờ này, chưa bao giờ nàng cảm thấy ranh giới sinh tử lại gần đến thế.

*

Trên nóc nhà đối diện, một bóng áo đen ngồi xổm, đôi mắt đen thẳm như vực sâu. Độc Cơ Tĩnh quan sát từng cử động trong hẻm, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.

– Tần Mặc Vũ, để xem ngươi xoay chuyển thế cục thế nào.

Phía sau, một người áo xám xuất hiện, cúi thấp giọng:

– Giáo chủ, người của Tần gia đã bố trí trận pháp vây khốn quanh Hoa Lâm. Có cần ra tay trước không?

– Không vội. Cái bẫy này chưa đủ sâu để chôn được ai cả. Đợi hắn khai lôi ấn, mọi bí mật mới thật sự lộ diện.

Nàng rút ra một viên ngọc đen, lăn nhẹ trong lòng bàn tay. Độc khí nhè nhẹ tỏa ra, nhưng chỉ mình nàng cảm nhận được.

*

Mặc Vũ bước tới đầu hẻm, ánh mắt quét qua bóng tối. Lôi Ấn Cổ Kính giấu trong tay áo, hơi lạnh tỏa ra khiến không gian xung quanh như bị áp chế. Hắn dừng lại, liếc nhìn phía sau, xác nhận không có truy binh, rồi mới bước vào.

Tử Uyển ngẩng đầu, ánh mắt hai người giao nhau. Trong phút chốc, bao nhiêu nghi ngờ, khúc mắc đều chìm lắng dưới lớp mặt nạ bình thản. Chỉ có một tia sát ý lạnh lẽo len lỏi trong ánh nhìn của nàng.

Mặc Vũ ngồi xuống, giọng trầm hẳn:

– Tình hình không còn thuận lợi. Lối ra phía tây đã bị phong tỏa. Trước mắt, chỉ còn một đường: trực diện phá trận, hoặc liều lĩnh đột phá từ dưới lòng đất.

Khinh Tuyết nheo mắt, giọng sắc như băng:

– Nếu chọn phá trận, cần có người dụ địch. Đột phá ngầm quá nguy hiểm, Âm La Ma Giáo đang rình rập bên ngoài.

Tử Uyển khẽ lắc đầu:

– Dù là đường nào, đều là một canh bạc. Ta chỉ hỏi ngươi – nàng nhìn thẳng vào Mặc Vũ – Nếu đêm nay chỉ một người có thể sống sót, ngươi sẽ chọn ai?

Mặc Vũ không chớp mắt. Hắn nhìn sâu vào mắt nàng, chậm rãi đáp:

– Ta chọn phá vòng xoáy này. Ai sống ai chết, không do số mệnh quyết định.

Lục Thanh Dương bỗng bật cười, giọng chua chát:

– Huynh luôn như thế. Lúc nào cũng muốn phá thiên mệnh, chẳng màng mạng sống ai. Nhưng lần này, huynh đừng quên phía sau còn rất nhiều người.

Mặc Vũ nhướng mày, ánh mắt sắc như dao:

– Nếu muốn an toàn, có thể rút lui ngay lúc này. Không ai trách ngươi.

Thanh Dương siết chặt nắm tay, cuối cùng cúi đầu im lặng.

Tử Uyển khép mắt, một nụ cười nhạt thoáng qua môi:

– Được, vậy ta sẽ theo ngươi một lần. Chỉ mong, ngươi không để chúng ta thất vọng.

Khinh Tuyết gật đầu, ánh mắt lóe lên tia quyết tuyệt.

Bên ngoài, tiếng bước chân dồn dập vang lên, trận pháp bắt đầu vận chuyển. Tầng khí tức áp bức từ bốn phía ập đến, không khí trong hẻm nặng nề đến nghẹt thở.

*

Trên bầu trời, từng đạo lôi quang mỏng như tơ nhện giăng khắp không gian. Tần Thừa Minh đứng trên tháp cao, áo bào vàng rực, ánh mắt lạnh lẽo nhìn xuống hẻm nhỏ. Bên cạnh hắn, một lão giả râu bạc cung kính:

– Đại trưởng lão, trận pháp đã khởi động, chỉ cần hắn lộ diện, Thập Phương Thiên Ấn sẽ lập tức trấn áp.

Tần Thừa Minh gật đầu, khóe môi nhếch lên đầy ngạo mạn:

– Thiên Đạo Dị Cốt, hôm nay sẽ chôn xác ở đây. Lôi Ấn Cổ Kính? Để ta xem ngươi có thể chống lại bao lâu.

Hắn giơ tay, một đạo kim ấn khổng lồ từ trên trời giáng xuống, trấn áp toàn bộ khu vực Hoa Lâm. Không gian rung chuyển, mọi lối thoát đều bị khóa chặt.

*

Trong hẻm, không khí đột nhiên đông cứng. Mặc Vũ đứng dậy, sắc mặt không đổi. Hắn đưa tay phải ra, vết lôi vân trên trán bỗng sáng rực, lôi khí trào ra như sóng cuộn. Lôi Ấn Cổ Kính hiện hình, ánh sáng bạc lam phủ lên khắp người hắn, từng tia điện quấn quanh cánh tay.

Khinh Tuyết lập tức dựng lên một tầng băng chắn, bảo vệ Tử Uyển và Thanh Dương. Tử Uyển nhẹ nhàng lùi về phía sau, ngón tay lướt trên dây đàn, ảo ảnh hoa lan lượn quanh không gian, che mắt kẻ địch.

Mặc Vũ nhắm mắt, ngón tay chạm vào trung tâm Lôi Ấn. Một luồng lực lượng khổng lồ bùng nổ, xuyên thẳng qua cơ thể hắn. Trong khoảnh khắc, ý thức hắn như bị hút vào vực sâu vô tận.

*

Tất cả âm thanh ngoài thực tại biến mất. Trước mắt hắn là một vùng hỗn mang, lôi quang chằng chịt, từng tia điện như những con rắn bạc vờn quanh. Ở giữa, một người mặc áo bào cổ xưa ngồi xếp bằng, vầng trán cũng mang dấu ấn lôi vân. Khí tức của người này vừa cổ xưa vừa hùng vĩ, uy nghiêm đến mức khiến hồn phách run rẩy.

– Ngươi… là ai?

Âm thanh như vọng lên từ cõi hỗn nguyên, nặng nề và dội vào tận xương tủy.

Mặc Vũ nhận ra, đây không phải là giấc mộng, mà là ký ức bị phong ấn trong Lôi Ấn Cổ Kính. Hắn cúi đầu, đáp bằng giọng trầm:

– Tần Mặc Vũ, kẻ mang Dị Cốt. Ta đến để phá vòng xoáy thiên mệnh này.

Người kia bật cười, tiếng cười như sấm động:

– Dị Cốt? Ngươi chỉ là một quân cờ trong trò chơi kéo dài vạn năm của Thiên Đình. Ngươi muốn phá vòng xoáy, nhưng có biết vì sao nó tồn tại?

Mặc Vũ siết chặt nắm tay:

– Ta không quan tâm ai bày ra trò chơi này. Chỉ cần biết, mỗi đời đều có kẻ bị đẩy vào đường chết, chỉ để duy trì trật tự mục nát. Ta không cam tâm làm vật hiến tế.

Người áo cổ xưa chậm rãi đứng dậy, đôi mắt như vực sâu nhìn xoáy vào Mặc Vũ:

– Thiên Đạo Hồi Luân, mỗi nghìn năm chọn một Thiên Mệnh Chi Tử. Nhưng ngươi có biết, Thiên Đình chỉ là kẻ lợi dụng luật trời, biến các đời Dị Cốt thành tế phẩm, hấp thu linh khí hồi nguyên, kéo dài quyền lực của chính mình. Tần Thừa Minh, Hoàng đế Trác Long, thậm chí cả Độc Cơ Tĩnh, đều chỉ là những quân cờ lớn nhỏ trong một bàn cờ không ai kiểm soát nổi.

Mặc Vũ cười lạnh:

– Nếu tất cả đều là cờ, vậy ai là người đánh cờ?

Ký ức bỗng vỡ vụn, lôi quang cuộn trào nhấn chìm mọi thứ. Một mảnh ký ức khác lóe lên: Thánh Nhân khai thiên, thân mang Dị Cốt, bị Thiên Đình phong ấn, linh hồn tan rã, chỉ còn lại một ý niệm truyền lại cho người có duyên. Lôi Ấn Cổ Kính chính là chìa khóa mở ra vòng xoáy này.

– Muốn phá vòng luân, phải nghịch chuyển lôi ấn, khiến thiên địa đảo điên. Nhưng cái giá là… – Âm thanh vụt tắt, lôi quang đột ngột rút xuống, ý thức Mặc Vũ bị đẩy văng trở lại thực tại.

*

Bên ngoài, cả hẻm Hoa Lâm đã thành biển lửa trận pháp. Tần Thừa Minh đứng trên tháp, ánh mắt lóe lên tia kinh ngạc khi lôi quang bạc lam bùng nổ từ vị trí của Mặc Vũ. Thập Phương Thiên Ấn rung lên dữ dội, từng lớp ấn văn như bị xé rách.

Mặc Vũ mở mắt, khí tức toàn thân biến đổi dữ dội. Vết lôi vân trên trán sáng rực, lôi khí từ Lôi Ấn Cổ Kính trào ra cuồn cuộn, áp chế tất cả pháp trận quanh hẻm. Hắn giơ tay, điểm thẳng về phía trước. Một đạo lôi đình khổng lồ giáng xuống, xé toang bầu trời, cắt đứt mọi phong ấn.

Khinh Tuyết lập tức mở băng trận, kéo Tử Uyển và Thanh Dương lao ra. Bên ngoài, vô số thị vệ áo đen tràn tới, nhưng tất cả đều bị lôi khí quét ngã, không kịp kêu lên tiếng nào.

Tần Thừa Minh gầm lên, thúc động Thập Phương Thiên Ấn. Một luồng kim quang khổng lồ giáng xuống, muốn trấn áp toàn bộ Hoa Lâm. Nhưng lôi quang của Mặc Vũ chặn đứng, hai luồng sức mạnh va chạm khiến không gian rung chuyển, từng mảng đất đá bị xé toạc.

Đúng lúc ấy, từ trong đám khói lửa, Độc Cơ Tĩnh xuất hiện. Áo đen tung bay, nàng lướt đến cạnh Mặc Vũ, ánh mắt sâu thẳm, khóe môi nhếch lên:

– Ngươi đã thấy gì trong lôi ấn?

Mặc Vũ không đáp, chỉ nhìn nàng, trong mắt lộ vẻ lạnh lùng:

– Ta thấy tất cả chúng ta đều là quân cờ. Bao gồm cả ngươi.

Độc Cơ Tĩnh bật cười, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng:– Nếu biết mình là cờ, vậy ngươi định làm gì? Phá bàn cờ, hay trở thành người đánh cờ?

Mặc Vũ giơ Lôi Ấn lên, lôi quang xoáy tròn trong lòng bàn tay:

– Ta sẽ phá vỡ nó. Cho dù phải trả giá bằng tất cả.

Độc Cơ Tĩnh nhìn hắn, ánh mắt chợt lóe sát ý, nhưng lại nhanh chóng che giấu:

– Vậy cứ để ta xem, ngươi có đủ bản lĩnh hay không.

Nàng lùi lại, hắc khí lượn quanh thân, chuẩn bị cho một biến cố lớn.

*

Ở một góc khác, Phượng Dao đứng trước cửa sổ cao của cung điện, mái tóc đỏ buông dài, ánh mắt lấp lánh như lửa. Nàng nhìn về phía Hoa Lâm, môi khẽ nhếch:

– Dị tượng lôi đình, lôi ấn khai thế… Ván cờ cuối cùng cũng bắt đầu rồi.

Bên cạnh, một cung nữ cúi đầu:

– Hoàng hậu, Tần Thừa Minh đã hạ lệnh phong tỏa toàn thành. Các đội thị vệ đều đã rút khỏi hậu cung, chỉ còn lại người của chúng ta.

Phượng Dao cười khẽ, giọng như nhung lụa:

– Tốt. Hãy để bọn họ tự tàn sát nhau trước. Đợi thời cơ đến, một mồi lửa nhỏ cũng đủ thiêu rụi cả kinh thành này.

Nàng quay đi, ánh mắt xa xăm. Trong tâm tưởng, một tia ký ức thượng cổ bỗng trỗi dậy – dòng máu Phượng tộc ẩn sâu trong huyết quản, chìa khóa mở ra cánh cửa phi thăng, và là nguyên nhân khiến tất cả quyền lực trên đại lục này phải run sợ.

*

Ở phía tây thành, đội quân áo đen lặng lẽ rút lui. Hoàng đế Trác Long đứng trong đại điện, tay siết chặt Thần Long Ấn, gương mặt lạnh băng. Bên cạnh, Phượng Dao tiến lại gần, nhẹ nhàng đặt tay lên vai ông:

– Bệ hạ, dị tượng đã xuất hiện. Nếu không dứt khoát, e rằng đại cục khó giữ.

Trác Long nheo mắt, giọng trầm:

– Lôi ấn khai thế, thiên mệnh đã động. Chỉ cần Tần Mặc Vũ còn sống, vương triều này không một ngày yên ổn.

Phượng Dao mỉm cười, ánh mắt lấp lánh:

– Kẻ như hắn, dù có thiên mệnh, cũng không thể vượt qua quyền lực của bệ hạ. Chỉ cần một quyết định, tất cả sẽ được định đoạt.

Trác Long gật đầu, phất tay:

– Truyền lệnh, toàn bộ quân đội phong tỏa kinh thành. Ai tiếp xúc với Tần Mặc Vũ, giết không tha. Lôi ấn hay thiên mệnh, đều phải chôn xác dưới chân rồng.

*

Trong biển lôi quang, Mặc Vũ chống lại sức ép của Thập Phương Thiên Ấn. Khí lực của hắn đã vượt qua giới hạn con người, lôi quang rực rỡ như muốn xé nát trời đất. Nhưng trong lòng hắn, một nỗi nghi hoặc lớn dần.

Ký ức của Thánh Nhân khai thiên không chỉ là cảnh tượng bị phong ấn, mà còn là những mảnh ghép vụn vỡ: các đời Dị Cốt trước đều bị dẫn dụ xuất thế, cuối cùng bị Thiên Đình hiến tế, linh lực bị hút sạch để kéo dài sự tồn tại của ba tầng Thiên Đình. Tần Thừa Minh, kẻ đứng sau diệt môn, thực chất chỉ là một mắt xích nhỏ trong âm mưu kéo dài mấy vạn năm.

Lôi Ấn Cổ Kính không chỉ là pháp bảo, mà còn là một chiếc chìa khóa giam giữ ý chí của Thánh Nhân. Muốn giải phóng ký ức, phải kích phát lôi ấn đến cực hạn, đồng nghĩa với việc tự đẩy mình vào vòng xoáy hủy diệt.

Tiếng động bên ngoài kéo hắn trở lại thực tại. Thanh Dương quát lớn:

– Huynh! Không thể cầm cự lâu hơn! Trận pháp sắp đóng lại!

Mặc Vũ hít sâu, nhắm mắt lần nữa. Lôi khí trong cơ thể hắn trào lên dữ dội, từng mạch máu như bị điện giật cháy rực. Hắn thét lên một tiếng, lôi ấn bùng nổ, hóa thành cột sáng khổng lồ xuyên lên trời cao.

*

Trên tháp cao, Tần Thừa Minh biến sắc, hét lớn:

– Dừng lại! Hắn muốn dẫn động dị tượng thiên địa!

Lão giơ Thập Phương Thiên Ấn lên, kim quang ngưng tụ thành một màn chắn khổng lồ. Nhưng lôi quang của Mặc Vũ đã xuyên thủng tầng tầng phòng ngự, giáng thẳng vào trung tâm trận pháp.

Toàn bộ kinh thành rung chuyển, mặt đất nứt toác, từng tia lôi đình giáng xuống như mưa. Trong chớp mắt, trận pháp bị xé toạc, các thị vệ áo đen bỏ chạy tán loạn.

Tử Uyển kéo Khinh Tuyết và Thanh Dương lao về phía bắc, còn Mặc Vũ đứng lại, ánh mắt lấp lánh sát khí. Hắn biết, chỉ cần bước tiếp, mọi đường lui đều bị cắt đứt.

Một bóng áo đen lao tới, Độc Cơ Tĩnh đứng chắn trước mặt hắn, ánh mắt sâu không đáy:

– Ngươi đã nhìn thấy kết cục của mình chưa?

Mặc Vũ cười nhạt:

– Nếu tất cả đều phải chết, thì ta sẽ là người chọn cách chết cho mình.

Độc Cơ Tĩnh khẽ nhíu mày, rồi lùi lại, hòa vào bóng tối.

*

Phía xa, Tần Thừa Minh gào lên, lao thẳng về phía Mặc Vũ. Kim quang rực rỡ như mặt trời, Thập Phương Thiên Ấn xoáy tròn trên đỉnh đầu, khí thế cuồn cuộn.

– Dị Cốt! Hôm nay ngươi phải chết!

Mặc Vũ không lùi, lôi quang trong mắt bùng lên dữ dội. Hắn giơ Lôi Ấn lên, hét lớn:

– Thiên đạo bất công, lôi đình diệt thế!

Một luồng lôi quang khổng lồ b*n r*, va chạm trực diện với kim quang của Thập Phương Thiên Ấn. Không gian vặn vẹo, cả bầu trời như bị xé rách. Tầng tầng sóng khí cuốn phăng mọi thứ xung quanh, đất đá bay tán loạn, âm thanh nổ vang rền.

Trong khoảnh khắc, ý thức của Mặc Vũ lại bị kéo vào vực sâu lôi đình. Lần này, ký ức của Thánh Nhân hiện lên rõ nét: tiếng gào khóc của các đời Dị Cốt trước khi bị hiến tế, tiếng cười lạnh của Thiên Đình, và một câu nói khắc sâu vào tâm khảm: “Muốn phá vòng xoáy, phải nghịch chuyển lôi ấn, lấy mạng mình làm vật dẫn, mới có thể đảo ngược thiên đạo.”

Mặc Vũ choàng tỉnh, cả người run rẩy. Hắn biết, chỉ cần tiến thêm một bước, sẽ không còn đường lui.

*

Trong biển lửa và lôi quang, Tử Uyển cùng Khinh Tuyết, Thanh Dương vừa thoát khỏi vòng vây. Nhìn lại phía sau, chỉ thấy bóng Mặc Vũ đứng đơn độc giữa mưa lôi đình và kim quang, dáng người ngạo nghễ không lùi bước.

Tử Uyển khẽ cắn môi, nước mắt long lanh trong mắt. Nàng thì thầm:

– Đừng chết. Đừng để ta trở thành kẻ cuối cùng còn tin ngươi.

Khinh Tuyết siết chặt tay nàng, ánh mắt lạnh như băng:

– Nếu hắn có thể phá vòng xoáy này, thì dù phải trả giá bằng cả Thanh Vân Tiên Cung, ta cũng không nuối tiếc.

Thanh Dương ngẩng đầu nhìn trời, lòng dậy sóng: “Huynh, lần này, huynh nhất định phải sống sót trở về.”

*

Trên nóc nhà cao nhất, Độc Cơ Tĩnh khoanh tay, mắt nhìn về phía trung tâm trận chiến. Ánh mắt nàng vừa lạnh lẽo vừa dửng dưng. Bên cạnh, một thuộc hạ áo xám thì thầm:

– Giáo chủ, có cần ra tay không?

Nàng lắc đầu:

– Cứ để hắn tự quyết định vận mệnh của mình. Nếu hắn thành công, tất cả ván cờ sẽ bị lật. Nếu thất bại… – nàng mỉm cười, ánh mắt lóe tia lạnh giá – … sẽ có người khác thay thế.

*

Ở trung tâm trận chiến, Mặc Vũ và Tần Thừa Minh giằng co, lôi quang và kim quang đan xen, không ai chịu nhường ai. Nhưng trong tâm trí Mặc Vũ, một ý niệm đã rõ ràng: hắn không còn là quân cờ, mà sẽ trở thành người lật bàn cờ.

Hắn hét lớn, vận toàn bộ linh lực vào Lôi Ấn. Vết lôi vân trên trán bừng sáng, lôi khí cuồn cuộn tụ lại thành hình một con giao long bạc lam, gầm vang giữa trời đất.

Tần Thừa Minh biến sắc, dốc hết sức mạnh vào Thập Phương Thiên Ấn. Kim quang và lôi quang va chạm, bầu trời nứt toác, lôi đình giáng xuống như tận thế.

Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên. Sóng khí bùng phát, cuốn phăng tất cả mọi thứ trong phạm vi mấy dặm. Khi bụi mù tan dần, chỉ còn lại một bóng người đứng vững giữa hoang tàn – Tần Mặc Vũ, toàn thân phủ đầy lôi quang, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía tây.

*

Xa xa, Phượng Dao đứng trên lầu cao, ánh mắt lấp lánh thích thú. Nàng thì thầm:

– Lôi ấn khai thế, vòng luân đã động. Để xem ai mới là kẻ cuối cùng đứng trên đỉnh.

Bên ngoài, tiếng chuông báo động lại vang lên, kinh thành chìm trong hỗn loạn.

*

Trong lòng Mặc Vũ, lôi khí vẫn cuộn trào không dứt. Hắn biết, bí mật Thiên Đạo Hồi Luân đã sáng tỏ, nhưng phía trước còn vô số cạm bẫy chưa lộ diện. Tần Thừa Minh vẫn chưa chết, Thiên Đình vẫn còn trên cao, và Phượng Dao, Độc Cơ Tĩnh, Hoàng đế Trác Long – mỗi người đều ẩn giấu một con bài chưa lật.

Hắn siết chặt Lôi Ấn Cổ Kính, ánh mắt lóe lên tia quyết tuyệt.

Ván cờ chưa kết thúc, nhưng từ giây phút này, người đặt luật chơi đã không còn là Thiên Đình.

Bầu trời phía đông bỗng lóe lên một tia sáng lạ thường, lôi đình chưa kịp tan, báo hiệu một dị tượng mới sắp xuất hiện.

Mặc Vũ ngẩng đầu, gương mặt rắn rỏi không chút sợ hãi. Đôi mắt bạc lam sáng rực, phản chiếu cả biển lửa và lôi quang phía sau lưng.

Phía xa, bóng Triệu Tử Uyển khuất dần trong màn đêm, nhưng một sợi tơ vô hình vẫn nối liền vận mệnh hai người, như một lời nguyền chưa thể cắt đứt.

Bóng tối chưa tan, nhưng ánh sáng đã bắt đầu le lói.

Một trận gió lạ cuốn qua kinh thành, mang theo mùi máu, mùi khói, và cả hơi thở của vận mệnh mới đang dần hình thành.