Bóng tối phủ kín lối mòn bên sườn núi Hàn Lôi. Tiếng mưa đã lắng, chỉ còn rải rác từng vũng nước đọng in bóng trời xám xịt. Tần Mặc Vũ lảo đảo bước đi, từng bước như chạm vào vực sâu vô tận. Mỗi hơi thở là một lần lôi điện trong cơ thể gào thét, vừa như thiêu đốt, vừa như hun đúc xương cốt. Hắn không dừng lại. Phía sau, tiếng truy binh đã xa dần, nhưng sát khí vẫn bủa vây như sương độc.
Đột ngột, một tiếng huýt sáo nhẹ vang lên. Từ bụi cây bên đường, bóng người cao gầy lao vụt ra, động tác nhanh như gió cuốn. Chỉ thấy một tia lam quang lướt qua, rồi một bàn tay rắn chắc đã kịp đỡ lấy thân thể sắp gục ngã của Mặc Vũ.
– Ngươi lại để mình thành ra thế này? – Giọng nói vang lên khẽ khàng, có chút trách móc, nhưng ánh mắt lại đầy lo lắng chân thành.
Mặc Vũ nheo mắt nhìn. Trong màn sương mỏng, Lục Thanh Dương hiện ra, mái tóc đen rối nhẹ, mắt xanh sâu thẳm, nụ cười cợt nhả nhưng cũng không giấu nổi nét căng thẳng.
– Thanh Dương… Ngươi vẫn chưa bỏ thói đi rình mò người khác à? – Mặc Vũ đáp, giọng khàn đặc, khóe môi nhếch lên một nụ cười yếu ớt.
– Nếu không có ta, giờ này ngươi đã thành xác lạnh dưới vực rồi. – Lục Thanh Dương trề môi, tay vẫn giữ chặt lấy vai Mặc Vũ, truyền một tia linh lực thanh mát sang giúp hắn ổn định khí huyết. – Sao, dị tượng vừa rồi là do ngươi gây ra? Ta còn tưởng trời sập xuống nữa chứ!
Mặc Vũ không đáp, chỉ lắc đầu. Trán hắn lấm tấm mồ hôi, vết ấn lôi vân vẫn còn nhạt sáng, khí tức quanh thân không ngừng biến hóa.
Thanh Dương đảo mắt, giọng trầm xuống:
– Mặc Vũ, ngươi biết lần này triều đình đã động đến cả Huyền Linh vệ và sát thủ của Tần gia. Nếu không có ta bám theo, e là ngươi không thoát khỏi trấn này đâu.
– Ta chưa từng nghĩ sẽ chết dễ dàng như vậy. – Mặc Vũ cười nhạt, ánh mắt bạc lam ánh lên tia kiên định. – Nhưng ta không thể để bọn chúng thao túng hết mọi thứ. Thanh Dương, ta cần đến Thanh Vân Cốc.
– Ngươi muốn gặp Tử Uyển? – Thanh Dương chau mày, ý cười tan biến, ánh mắt trở nên sắc lạnh. – Đừng quên, Thanh Vân Tiên Cung giờ cũng không còn là nơi bình yên. Tông chủ vừa đăng vị, cung đình ngấm ngầm gây sức ép, nội bộ chia rẽ, chưa kể cái chết của Thánh Chủ đời trước vẫn còn chưa rõ trắng đen.
– Chính vì thế, ta càng phải đi. – Mặc Vũ siết chặt nắm tay, giọng trầm như sấm. – Ta nghi cái chết của mẫu thân Tử Uyển liên quan tới cùng một bàn tay đã diệt môn Tần gia ta. Nếu ta không tìm ra chân tướng, tất cả chỉ là nước đổ lá môn.
Thanh Dương im lặng, chỉ một thoáng sau, gã gật đầu:
– Được, huynh đi đâu, ta theo đó. Nhưng trước mắt, phải trị thương đã. Ngươi thử động thủ xem, ta cá là ngã lăn ra đất ngay lập tức!
Mặc Vũ khẽ bật cười, trong lòng ấm lên chút ít. Hai người rảo bước, lặng lẽ hòa vào màn đêm, men theo lối mòn dẫn về phía Thanh Vân Cốc.
***
Trời vừa sáng, sương còn bảng lảng phủ lên những bậc đá cổ dẫn vào rừng trúc Thanh Vân. Mặc Vũ và Thanh Dương chưa kịp nghỉ chân, phía trước đã vang lên tiếng tranh cãi khe khẽ, xen lẫn tiếng đàn đứt quãng như sóng nước chạm đá.
Một thiếu nữ áo lụa trắng, mái tóc dài xõa trên vai, lưng quay về phía họ, đang tra hỏi một lão nhân áo xám rách rưới. Nét mặt cô nghiêm nghị, ánh mắt tím sâu như hồ nước đầu xuân.
– Ngươi nói lại lần nữa: Người đàn bà bị sát hại đêm đó, thực sự có liên quan tới Âm La Ma Giáo?
Lão nhân run rẩy, cúi đầu:
– Tiểu thư, lão chỉ là người quét dọn, đêm ấy chỉ nghe tiếng sáo quỷ dị, rồi thấy một nữ tử áo đen như bóng ma lướt qua. Mẫu thân của người, chính là bị độc sát mà chết, trên thi thể có vết ấn hình ngọc bội quỷ dị, thuộc về bọn ma giáo…
Thiếu nữ siết chặt bàn tay. Khí tức quanh thân nàng bỗng dâng lên, từng cánh hoa ảo ảnh chớp lóe, phủ lấy lão nhân, như muốn bóp nghẹt từng hơi thở.
Mặc Vũ thoáng chần chừ, cuối cùng lên tiếng:
– Triệu Tử Uyển, dọa chết người già thì có ích gì? Nếu muốn tìm hung thủ, nên hỏi về động cơ hơn là thủ đoạn.
Thiếu nữ quay lại, ánh mắt tím ánh lên chút ngạc nhiên. Giữa hai hàng lông mày, nét lãnh đạm kiêu ngạo thoáng hiện, nhưng giọng nói vẫn nhẹ như gió:
– Tần Mặc Vũ, ngươi cũng đến rồi sao? Còn tưởng ngươi đã chết trong loạn lôi đêm qua.
– Cái chết chưa đủ để khiến ta lùi bước. – Mặc Vũ bước lên, ánh mắt nhìn sâu vào mắt nàng, không giấu được tia dịu dàng trong thoáng chốc. – Ta đến để cùng nàng tìm ra chân tướng.
Thanh Dương đứng phía sau, nhướng mày, cười khẽ:
– Gặp nhau giữa đường, quả là hữu duyên. Hay là, ba người chúng ta cùng thành lập một liên minh, vừa đối đầu truy binh triều đình, vừa điều tra vụ án mẫu thân Tử Uyển?
Tử Uyển thu lại khí tức, ánh mắt lướt qua hai nam tử, đôi môi mím chặt, hồi lâu mới khẽ gật đầu:
– Tốt. Nhưng các ngươi phải hiểu, từ giờ trở đi, mỗi bước đều là vực sâu. Không chỉ triều đình, cả Thanh Vân Tiên Cung, thậm chí Âm La Ma Giáo cũng muốn lấy mạng chúng ta.
Mặc Vũ nở nụ cười, ánh mắt bạc lam ánh lên tia sáng lạnh:
– Ta chỉ sợ không đủ kẻ thù, chứ không sợ nhiều thêm vài địch nhân. Vận mệnh đã cuốn chúng ta vào chung một dòng chảy, có trốn cũng chẳng thoát.
Lão nhân áo xám nhân cơ hội cúi đầu lẩn đi mất. Ba người đứng lại, bốn bề chỉ còn tiếng gió thổi qua rừng trúc, mang theo mùi hương thanh lạnh và một nỗi bất an lẩn khuất.
Tử Uyển cất giọng trầm tĩnh:
– Ta vừa phát hiện một đầu mối. Kẻ đã hạ sát mẫu thân ta từng liên hệ mật thiết với một sát thủ do Tần Thừa Minh cài vào Thanh Vân Tiên Cung. Hắn tên là Hứa Vô Ngân, ẩn th*n d*** danh nghĩa khách khanh, giỏi dùng ám khí lẫn độc thuật. Nếu tìm được hắn, mọi bí mật sẽ lộ ra.
Mặc Vũ gật đầu, ánh mắt tối lại:
– Hứa Vô Ngân từng là sát thủ của Tần gia, chuyên ám sát nội bộ để thủ tiêu chứng cứ. Hắn xuất hiện ở Thanh Vân, chứng tỏ Tần Thừa Minh đã sớm nhúng tay vào nơi này.
Thanh Dương cười nhạt:
– Càng nhiều bí mật, càng nhiều máu đổ. Nhưng Hứa Vô Ngân không dễ truy ra. Trong cung, hắn như cái bóng, ngay cả nội gián cũng không dám nhắc tên.
Tử Uyển khoanh tay, ánh mắt sắc lạnh:
– Ta sẽ dụ hắn xuất đầu lộ diện. Đêm nay, tại Hàn Liên Đài, sẽ có hội nghị các trưởng lão. Hứa Vô Ngân chắc chắn sẽ tìm cách ám sát một người giữ bí mật năm xưa. Chúng ta chỉ cần ẩn thân, chờ hắn tự chui đầu vào lưới.
Mặc Vũ trầm ngâm giây lát, rồi hỏi:
– Nàng có chắc hội nghị này không bị lộ? Nếu Tần Thừa Minh biết, sẽ có sát thủ thứ hai, thậm chí thứ ba cùng ra tay.
– Chính vì thế, ta cần hai người hỗ trợ. – Tử Uyển ngước mắt, ánh tím sáng lên nét kiên cường. – Ta sẽ dùng Cửu Hoa Vân Cầm tạo ảo cảnh, khiến sát thủ lầm tưởng mọi người đều rơi vào mê trận. Thanh Dương, ngươi dùng Thanh Vân Huyễn Bộ ẩn mình, tìm cách truy tung từ ngoài vào trong. Mặc Vũ, ngươi bảo vệ ta, đề phòng biến cố.Thanh Dương nhún vai:
– Dễ như trở bàn tay. Nhưng nếu gặp phải đối thủ ngang cơ, đừng trách ta chạy trước!
Mặc Vũ liếc mắt, nở nụ cười khó đoán:
– Nếu ngươi chạy, ta sẽ kéo về bằng dây xích.
Tử Uyển khẽ bật cười, tiếng cười nhẹ như gió thoảng, nhưng trong mắt lại ánh lên tia dịu dàng hiếm thấy.
– Được, đêm nay gặp lại ở Hàn Liên Đài. Trước đó, mỗi người tự chuẩn bị. Bắt đầu từ hôm nay, ba người chúng ta là đồng minh, là sinh tử chi giao.
Ánh mắt ba người giao nhau, giữa rừng trúc chỉ còn lại tiếng gió và cảm giác vận mệnh vừa chuyển mình thêm một lần nữa.
***
Đêm buông xuống, Hàn Liên Đài chìm trong ánh đèn lồng phảng phất, mùi hương trầm len lỏi giữa những dãy đá tạc hoa văn cổ xưa. Trên đài, các trưởng lão Thanh Vân Tiên Cung tụ họp, ai cũng mang vẻ mặt nghiêm nghị, bàn tay không rời pháp bảo.
Tử Uyển khoác áo bào trắng, ngồi ngay ngắn bên bàn cờ. Cửu Hoa Vân Cầm đặt trước mặt, ngón tay khẽ lướt trên dây đàn. Giai điệu đầu tiên vang lên, không khí bỗng trở nên mơ hồ, bóng người trên đài như nhòe đi, mọi âm thanh như chìm trong làn sương ảo ảnh.
Bên ngoài, Thanh Dương hóa thành một cơn gió nhẹ, lướt qua từng tán cây, dò xét từng ngóc ngách. Pháp bảo Tàng Phong Ngọc Phiến giấu thân ảnh hắn vào màn đêm, chỉ để lại tiếng lá xào xạc lẫn trong gió. Gã đảo mắt, thần thức quét qua, phát hiện một bóng đen lẩn khuất bên hành lang đá phía tây.
Trong đại điện, Mặc Vũ đứng cạnh Tử Uyển, ánh mắt không rời khỏi những bóng người khả nghi. Khí tức lôi đình trong cơ thể hắn lặng lẽ luân chuyển, sẵn sàng bùng phát bất cứ lúc nào.
Tiếng đàn của Tử Uyển mỗi lúc một dồn dập, tạo ra từng lớp ảo cảnh đan xen như mê cung. Các trưởng lão dần chìm vào trạng thái mê man, chỉ còn hai bóng người lặng lẽ di chuyển: một là Hứa Vô Ngân, gương mặt gầy gò, mắt rắn lạnh, lưng đeo hộp ám khí; một là nội gián đội lốt thị nữ, lén lút tiến gần về phía lão trưởng lão giữ bí mật năm xưa.
Thanh Dương lướt tới, khẽ vung quạt, một luồng gió lạnh cuốn lấy thị nữ, khiến ả ngã xuống bất tỉnh. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, Hứa Vô Ngân đã hành động. Hắn rút ra một cây kim độc dài như tơ nhện, phi thẳng về phía lão trưởng lão.
Mặc Vũ động thân, vết ấn lôi vân giữa trán lóe sáng, chỉ một chớp mắt đã xuất hiện trước mặt Hứa Vô Ngân. Một tia lôi quang b*n r* từ lòng bàn tay, chặn đứng cây kim độc giữa không trung.
Hứa Vô Ngân cười nhạt, thân hình như hóa thành bóng đen, thoắt ẩn thoắt hiện. Hắn rút ra ba ngọn phi đao phủ độc, mỗi ngọn nhắm vào một điểm yếu trên thân thể Mặc Vũ.
Tử Uyển khẽ gảy đàn, một màn hoa ảo ảnh phủ xuống, khiến bóng đen của Hứa Vô Ngân chao đảo, động tác chậm lại nửa nhịp. Thanh Dương nhân cơ hội, xuất hiện phía sau, quạt gió cuốn lấy hộp ám khí, khiến độc dược văng tung tóe.
– Các ngươi tưởng chỉ dựa vào một chút ảo thuật và tốc độ là bắt được ta? – Hứa Vô Ngân cười gằn, hai mắt đỏ ngầu như rắn độc. – Tần Thừa Minh đã sớm đoán được nước cờ này, các ngươi chỉ là quân cờ trong tay người khác!
Mặc Vũ không đáp, bàn tay lóe lên ánh lôi quang, chém thẳng vào hộp ám khí. Lôi điện xé toang kết giới độc, khiến Hứa Vô Ngân bật ngửa, mặt mũi tím tái.
Tử Uyển tiến lên, ánh mắt lạnh băng:
– Ngươi muốn sống, hãy nói ra toàn bộ sự thật. Kẻ đứng sau cái chết của mẫu thân ta là ai? Âm La Ma Giáo có liên quan gì đến Tần gia?
Hứa Vô Ngân ho sặc, máu đen trào ra khóe môi. Hắn cười khẩy, giọng rít qua kẽ răng:
– Các ngươi nghĩ ta sợ chết? Kẻ như ta, chết là giải thoát! Nhưng ta cũng không muốn chết dưới tay lũ ngụy quân tử các ngươi.
Nói rồi, hắn bất ngờ tự cắn lưỡi, kích phát bí thuật cấm kỵ. Khí đen bốc lên, thân thể hắn co giật dữ dội, rồi nổ tung thành một làn khói độc lan tỏa khắp đại điện.
Mặc Vũ vung tay, lôi quang tạo thành kết giới ngăn làn khói độc. Thanh Dương kéo Tử Uyển lùi lại, mặt tái đi vì khiếp sợ.
– Hắn đã tự hủy linh hồn, không để lại chút dấu vết nào. – Thanh Dương lẩm bẩm, ánh mắt tối lại.
Tử Uyển nghiến răng, giọng run lên vì tức giận:
– Chúng ta lại mất một đầu mối. Nhưng ít nhất đã xác nhận: Tần Thừa Minh và Âm La Ma Giáo có liên hệ. Kẻ đứng sau cái chết của mẫu thân ta, cũng là kẻ đã diệt môn Tần gia.
Mặc Vũ đặt tay lên vai nàng, ánh mắt sâu thẳm:
– Chỉ cần còn một tia hy vọng, ta sẽ không để nàng đơn độc đối mặt. Liên minh của chúng ta không phải vì thù hận, mà là vì công lý và tương lai của cả Cửu Châu.
Thanh Dương gượng cười, ánh mắt sắc lạnh:
– Công lý? Ở cái thế gian này, công lý luôn đi sau mưu mô một bước. Nhưng nếu muốn lật lại ván cờ, chỉ có thể đánh đổi bằng máu và trí tuệ.
Tử Uyển nhìn cả hai, trong mắt ánh lên một tia quyết tuyệt:
– Ta không sợ trả giá. Dù là máu, là nước mắt, thậm chí là mạng sống, chỉ cần chân tướng được phơi bày, ta sẽ đi đến cùng.
Bên ngoài đại điện, bóng tối càng dày đặc. Trong lòng ba người, một sợi dây vô hình đã nối liền vận mệnh. Không ai nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn về phía xa, nơi bầu trời đã rực lên ánh chớp báo hiệu một cơn giông mới sắp kéo đến.
***
Nửa đêm, khi mọi sự tưởng đã lắng xuống, một bóng người áo đen xuất hiện ở rìa rừng trúc, quan sát Hàn Liên Đài từ xa. Trên môi kẻ đó, một nụ cười lạnh lẽo nở ra, ánh mắt lóe lên tia sáng tà dị. Độc Cơ Tĩnh lặng lẽ ghi nhận từng động thái của ba người trẻ tuổi, trong lòng khẽ thì thầm: “Thiên Mệnh Chi Tử… Liên minh này, sẽ làm rung chuyển cả đại cục.”
Ở nơi khác, trong hoàng cung, Phượng Dao nhận được tin báo về cái chết của Hứa Vô Ngân. Nàng ngồi trước gương, chải mái tóc đỏ rực, khóe môi nhếch lên đầy ẩn ý:
– Mọi quân cờ đã bắt đầu chuyển động. Chỉ cần một mắt xích sụp đổ, cả bàn cờ sẽ nhuốm máu.
Phía sau tấm bình phong, Hoàng Đế Trác Long cầm Thần Long Ấn, ánh mắt như muốn xuyên thấu cửu thiên:
– Truy bắt Tần Mặc Vũ, không tiếc bất cứ giá nào. Liên minh Thanh Vân, phải diệt trừ trước khi thành hình.
Trên trời, lôi vân tụ hội, tiếng sấm rền vang. Dưới đất, ba người trẻ tuổi lặng lẽ rời khỏi Hàn Liên Đài, mỗi người đều ôm trong lòng một nỗi riêng: hận thù, khát vọng, và niềm tin vào tương lai chưa từng thấy rõ.
Bước chân họ hòa vào màn đêm, nhưng mỗi bước lại dấy lên những đợt sóng ngầm mới, đẩy Cửu Châu tiến gần thêm một bước tới vận mệnh đổi thay.
Chẳng ai biết, trong rừng trúc phía xa, một đôi mắt tím hoa lan đang dõi theo họ. Ánh mắt ấy, vừa dịu dàng, vừa bi thương, vừa kiên cường như muốn xuyên thấu mọi bí mật của trời đất.
Tiếng sấm vang lên lần nữa, ánh chớp chiếu sáng vết ấn lôi vân trên trán Mặc Vũ. Liên minh vừa thành lập, nhưng cũng vừa đánh động tới sát cơ lớn nhất đời mình. Trong gió đêm, mùi máu, mùi âm mưu, và mùi hy vọng hòa quyện, mở ra một chương mới giữa vòng xoáy quyền mưu chưa từng có hồi kết.