Thích Đùa Không

Chương 6

Trước

8.

 

Thọ yến đó trở thành trò cười lớn nhất trong năm ở kinh thành.

 

Liễu Nhược Khê uống hết ba bát nước củ cải, dưới sự chứng kiến của bao người mà "bài tiết" không ngừng, cuối cùng cảm thấy nhục nhã tột độ, nửa đêm gói ghém hành lý định bỏ trốn, liền bị người của ta bắt lại, tiếp tục nhốt ở Tây viện giặt quần áo.

 

Sau khi tỉnh lại, Tống Yến cả người trông u ám hơn nhiều.

 

Hắn không còn ầm ĩ nữa, nhưng ánh mắt nhìn ta lại chứa đầy oán độc.

 

Ta biết, c.h.ó cùng rứt giậu, người bị dồn vào đường cùng thì chuyện gì cũng làm ra được.

 

Vài ngày sau, là buổi Thu săn thường niên.

 

Hoàng thượng sẽ mang theo văn võ bá quan đến bãi săn, đây là cơ hội tốt để thể hiện trước mặt ngự tiền.

 

Tống Yến dù là kẻ vô dụng, nhưng hắn thừa kế tước vị nên bắt buộc phải tham dự.

 

Đêm trước khi xuất phát, Tống Yến phá lệ đến viện của ta, tay cầm theo một bình rượu.

 

"Thẩm Thanh, trước kia là ta sai rồi."

 

Hắn cúi đầu, giọng điệu chân thành: "Ta đã nghĩ thông suốt rồi, ta không đấu lại nàng đâu. Đợt Thu săn này, ta muốn biểu hiện thật tốt, tranh thủ giành được một chức quan, sau này lo liệu cho gia đình."

 

"Chén rượu này, coi như là ta xin lỗi nàng."

 

Ta nhìn chén rượu hắn đưa tới, nơi miệng chén thoang thoảng mùi độc dược vụng về.

 

Thủ đoạn này, thật ấu trĩ đến mức buồn cười.

 

Ta nhận lấy chén rượu nhưng không uống, chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt nửa đùa nửa thật:

 

"Hầu gia thật sự nghĩ thông rồi sao?"

 

"Thật mà!" Trong mắt Tống Yến lóe lên tia khẩn trương, "Nàng uống chén rượu này, ân oán cũ giữa chúng ta coi như xóa bỏ!"

 

 

 

]

 

"Được, xóa bỏ."

 

Ta cổ tay xoay chuyển, hất thẳng chén rượu xuống đất.

 

Xèo xèo--

 

Những viên gạch xanh dưới đất lập tức sủi bọt trắng, bốc lên một làn khói độc nồng nặc.

 

Tống Yến kinh hoàng biến sắc, xoay người định bỏ chạy.

 

Đám thị vệ đã phục sẵn sau bình phong xông ra, đè chặt hắn xuống đất.

 

Ta ngồi xổm xuống, nhìn gương mặt đầy sợ hãi của hắn:

 

"Hầu gia, mưu hại chính thê, đây là tội chếc. Nhưng ta tạm thời không giếc ngươi, vì có hình phạt lớn hơn đang chờ ngươi."

 

Ta móc từ trong lòng ra một bức thư, quơ quơ trước mặt hắn.

 

"Đêm qua, ta đã bắt được một bức thư Liễu Nhược Khê viết cho Nhị hoàng tử. Trong thư viết, Vĩnh Ninh Hầu Tống Yến vì muốn đầu hàng, nguyện dâng lên bản đồ bố phòng biên ải của Thẩm gia quân."

 

"Mà ngươi, vì muốn lấy được tấm bản đồ này, tối nay đặc biệt tới độc sát ta, hòng đoạt lấy mật chìa trong tay ta."

 

Đồng tử Tống Yến co rút dữ dội: "Ngươi... ngươi làm sao biết? Không! Ta không có! Đó là do con tiện nhân Liễu Nhược Khê viết, ta không hề hay biết!"

 

Ta đứng dậy, lạnh lùng nhìn hắn:

 

"Ngươi có biết hay không chẳng quan trọng, quan trọng là bức thư này hiện đang nằm trong tay ta."

 

"Đi thôi, chúng ta vào diện kiến Bệ hạ, cùng ngài ấy nói chuyện thật kỹ về việc ngươi định b*n n**c cầu vinh như thế nào."

 

"Không--!! Thẩm Thanh! Ta là phu quân của nàng! Chúng ta sẽ bị tru di cửu tộc đấy! Nàng cũng sẽ chếc!" Tống Yến gào thét đến xé lòng.

 

Ta phủi nhẹ tay áo, ánh mắt bình thản như nước:

 

"Quên nói cho ngươi biết, từ nửa canh giờ trước, ta đã cầm tờ hưu thư của ngươi, đi quan phủ làm xong thủ tục hòa ly rồi."

 

"Còn về tờ hưu thư đó... là lúc ngươi uống say, ta đã bắt tay ngươi ấn dấu vân tay đấy."

 

"Giờ đây, ta là Thẩm gia nữ, còn ngươi là Tống nghịch tặc."

 

"Người đâu, bắt tên nghịch tặc này lại, theo ta vào cung diện thánh!"

 

......

 

Sau khi diện thánh.

 

Tống Yến và Liễu Nhược Khê thông đồng với địch, phản quốc, bằng chứng đanh thép.

 

Liễu Nhược Khê vì muốn tự bảo toàn tính mạng, ở trong ngục đã khai ra mọi tội ác của Tống Yến, thậm chí còn tố cáo chuyện Lão phu nhân năm xưa vì muốn giành tước vị cho con trai mà hạ độc sát hại Tiên Hầu gia.

 

C.h.ó cắn c.h.ó, một miệng lông.

 

Cuối cùng, Vĩnh Ninh Hầu phủ bị tịch biên, cả tộc trảm lập quyết, bao gồm cả ả thông phòng Liễu thị đã có tư tình với hắn.

 

Ngày hành hình, ta đứng trên thành lầu, nhìn Tống Yến và Liễu Nhược Khê trong xe tù.

 

Họ mặc đồ tù rách nát, trên người đầy lá rau thối và trứng thối.

 

Tống Yến thấy ta, liều mạng thò đầu ra khỏi cũi tù, gào lớn:

 

"Thẩm Thanh! Thẩm Thanh! Ta chỉ đùa thôi! Ta thật sự chỉ là đùa thôi! Hãy cứu ta!"

 

Ta quét mắt nhìn hắn một cái lạnh nhạt.

 

Giờ đây hắn nên biết, đùa cợt linh tinh là sẽ mất mạng .

 

Mà có một cái mạng cũng sắp mất rồi, thôi thì kệ hắn đi!!!!

 

 

 

HẾT