Thế Giới Ngầm Của Giới Giàu

Chương 11: Bẫy chờ sẵn

Tuấn cảm thấy tim mình đập mạnh khi ánh đèn chớp tắt, cùng lúc đó, những tiếng cười nói huyên náo của bữa tiệc như dội vào tai anh. Anh quay lại tìm Bích Ngọc, nhưng cô đã biến mất trong đám đông. Cảm giác bất an bao trùm lấy anh, từng giây phút đều như kéo dài vô tận.

Đột nhiên, một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai: “Nguyễn Minh Tuấn.” Khải đứng trước mặt anh, nụ cười trên môi nhưng ánh mắt lại sắc lạnh như dao. “Tôi nghĩ chúng ta có chút việc cần bàn.”

Tuấn chậm rãi nuốt nước bọt, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. “Có chuyện gì không, Khải?”

“Đừng giả vờ ngây thơ,” Khải nói, tiến gần hơn, giọng điệu châm biếm. “Tôi biết anh đang tìm kiếm thông tin về chúng tôi. Nhưng anh nên nhớ, không phải mọi thứ đều diễn ra như anh mong muốn.”

“Như anh nói, chúng ta đều có lý do riêng,” Tuấn đáp, không để lộ sự lo lắng. Nhưng từng từ của Khải như những viên đạn, khiến lòng anh chùng xuống. “Tôi chỉ muốn làm rõ mọi chuyện.”

“Rất tốt,” Khải gật đầu, nhưng nụ cười của hắn không có chút chân thành nào. “Nhưng hãy cẩn thận. Thế giới này đầy rẫy bẫy, và anh có thể không biết mình đang bước vào đâu.”

Khải lùi lại, ánh mắt vẫn theo dõi Tuấn như một con sói rình mồi. Tuấn cảm thấy một nỗi sợ hãi dâng lên, nhưng anh không thể để mình bị khuất phục. Anh cần tìm Bích Ngọc và Huy, phải rời khỏi đây trước khi quá muộn.

Khi quay lại tìm kiếm, bầu không khí trong bữa tiệc bắt đầu trở nên căng thẳng. Những tiếng thì thầm, những ánh mắt lén lút, và sự lo lắng hiện rõ trên từng gương mặt. Tuấn nhanh chóng nhận ra rằng mọi người xung quanh đều đang theo dõi động tĩnh của nhau. Những âm mưu không chỉ diễn ra sau lưng mà còn ngay trước mắt.

“Tuấn!” Một giọng nói quen thuộc vang lên, và Tuấn quay lại thấy Bích Ngọc đứng ở một góc, ánh mắt đầy lo lắng. “Tôi đã thấy Khải. Hắn đang tìm kiếm thông tin về chúng ta.”

“Chúng ta cần phải rời khỏi đây,” Tuấn nói gấp gáp. “Nhưng trước tiên, hãy thu thập thêm thông tin về Khải và những mối quan hệ của hắn.”

Bích Ngọc gật đầu, đôi mắt cô sáng lên với quyết tâm. “Đúng. Nếu chúng ta có thể tìm hiểu kế hoạch của hắn, chúng ta có thể chuẩn bị tốt hơn.”

Cả hai bắt đầu quan sát xung quanh, tìm kiếm những người có thể cung cấp thông tin. Nhưng không khí như bị nén lại, khiến mỗi bước đi đều trở nên nặng nề. Tuấn cảm thấy tim mình đập nhanh hơn khi ánh mắt của Minh Châu chạm vào anh từ xa. Cô đứng cạnh một nhóm đàn ông, nụ cười kiêu ngạo trên môi, như thể đang điều khiển mọi thứ.

“Cẩn thận,” Bích Ngọc nhắc nhở. “Cô ta không phải là người dễ dàng.”

Tuấn biết rõ điều đó. Minh Châu không chỉ đẹp mà còn rất thông minh, có khả năng thao túng mọi người xung quanh. Anh cần phải tìm cách tiếp cận mà không để lộ ý đồ của mình.

“Chúng ta cần phải tìm Huy,” Tuấn nói, kéo Bích Ngọc đi về phía khác. “Nếu hắn biết được tình hình, chúng ta có thể có thêm kế hoạch.”Họ men theo lối đi giữa các bàn tiệc, những ánh đèn chói lòa khiến mọi thứ trở nên mờ ảo. Tuấn ngửi thấy mùi nước hoa nồng nàn, hòa lẫn với tiếng nhạc êm dịu, nhưng trong lòng anh chỉ có sự căng thẳng.

“Tuấn!” Một giọng nói vang lên, và Huy xuất hiện từ góc khuất. “Tôi đang tìm các bạn. Có chuyện gì không ổn à?”

“Chúng ta có thể đã bị phát hiện,” Tuấn đáp, ánh mắt không rời khỏi xung quanh. “Khải đang tìm kiếm thông tin về chúng ta.”

“Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng,” Huy nói, vẻ mặt nghiêm túc. “Tôi đã nghe thấy một số người bàn về kế hoạch của Khải, nhưng chưa rõ chi tiết.”

“Có thể hắn đã lên kế hoạch cho một cuộc tấn công,” Bích Ngọc nói, giọng điệu không thể dấu nổi sự lo lắng. “Chúng ta cần phải chuẩn bị.”

“Chúng ta không thể để mình bị dồn vào chân tường,” Tuấn khẳng định. “Hãy tìm hiểu tất cả những gì có thể. Nếu chúng ta có được thông tin, chúng ta sẽ có lợi thế.”

Cả ba bắt đầu phân tán, mỗi người một hướng, nhưng cảm giác hồi hộp vẫn bao trùm lấy họ. Tuấn tìm kiếm những người có thể cung cấp thông tin, những kẻ có thể đã nghe thấy điều gì đó.

Giữa đám đông, tiếng cười vẫn vang lên, nhưng giờ đây, mọi thứ đều trở nên mờ nhạt. Tuấn cảm thấy như mình đang ở giữa một trò chơi mạo hiểm, nơi mà mỗi bước đi đều có thể dẫn đến hiểm nguy.

Khi anh dừng lại bên một bàn tiệc, hai người đàn ông đang thì thầm với nhau. Anh lén lút lắng nghe, lòng đầy hy vọng. “Nghe nói Khải sắp có một động thái lớn để loại bỏ đối thủ,” một người nói, giọng điệu lo lắng.

“Thế giới này không thể tin tưởng được,” người còn lại đáp. “Họ sẽ không ngần ngại để lại xác chết trên đường đi.”

Tim Tuấn đập mạnh. Những thông tin này có thể là manh mối quan trọng. Anh cần phải tìm cách tiếp cận họ mà không để bị phát hiện.

Khi anh định tiến lại gần hơn, bỗng nhiên, một tiếng động lớn vang lên. Mọi người quay lại nhìn, và ánh đèn bỗng nhiên tối sầm. Từ bóng tối, một hình ảnh xuất hiện, và Tuấn nhận ra đó là một người đàn ông vạm vỡ, với vẻ ngoài đầy hung hãn.

“Ngừng lại!” Hắn gầm lên, ánh mắt như lửa đốt. “Ai dám phản bội gia tộc chúng ta?”

Mọi người trong bữa tiệc lập tức trở nên tĩnh lặng, như thể bị đông cứng lại. Tuấn cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng, và một cảm giác sợ hãi bao trùm lấy anh. Cuộc chiến không chỉ mới bắt đầu mà đã đến lúc bùng nổ.

“Chúng ta phải rời khỏi đây ngay!” Tuấn thì thầm với Bích Ngọc và Huy, khi mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía họ. Thời gian không còn nhiều, và những bẫy đang chờ đợi sẵn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn