Akira và Mei đứng trong căn nhà bỏ hoang, hơi thở dồn dập, như thể không khí xung quanh cũng đang nín thở. Ánh sáng le lói từ những khe cửa sổ bẩn thỉu chiếu vào, tạo nên những mảng tối chập chờn. Akira cảm nhận được sự căng thẳng trong không gian, như một sợi dây đàn đang bị kéo căng đến mức báo động.
“Chúng ta phải tìm Riku,” Akira nói, ánh mắt nheo lại khi cố gắng định hình lại kế hoạch. “Hắn là người duy nhất có thể giúp chúng ta đối phó với Haruto.”
Mei gật đầu, nhưng ánh mắt cô vẫn lo lắng. “Liệu hắn có đồng ý hợp tác không? Hắn là con trai của Haruto, có thể hắn sẽ không muốn chống lại cha mình.”
“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác,” Akira đáp, giọng kiên quyết. “Nếu không, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn.”
Họ lặng lẽ ra khỏi căn nhà, từng bước chân nhẹ nhàng như những bóng ma. Akira dẫn đầu, cảm giác như mọi giác quan của anh đều được nâng cao, sẵn sàng cho bất kỳ bất ngờ nào. Không khí lạnh lẽo khiến anh cảm thấy như có ai đó đang theo dõi.
Khi họ đến gần khu vực Riku thường lui tới, Akira dừng lại, nhắm mắt để cảm nhận xung quanh. Một luồng năng lượng mạnh mẽ xộc thẳng vào người anh. “Hướng này,” anh chỉ tay về phía trước.
Mei theo sát, nhưng ánh mắt cô không rời khỏi Akira. “Anh có chắc không?” cô hỏi, giọng đầy lo lắng.
“Chắc chắn,” anh khẳng định. “Chúng ta cần phải tin tưởng vào nhau.”
Họ nhanh chóng đến một khu vực bỏ hoang, nơi Riku thường tập trung nghiên cứu. Cửa chính đã bị hỏng, chỉ còn lại những mảnh gỗ mục nát. Akira đẩy cửa, tiếng kêu kẽo kẹt vang lên như một lời kêu gọi.
“Riku!” Akira gọi lớn, nhưng không có ai đáp lại. Chỉ có tiếng vọng lặng lẽ của chính họ.
“Có lẽ hắn không ở đây,” Mei nói, vẻ mặt thất vọng.
“Không, tôi cảm thấy hắn gần đây,” Akira nhấn mạnh, lòng tin của anh không hề giảm sút. Anh bước vào trong, cảm nhận sự hiện diện của Riku.
Đột nhiên, một bóng dáng xuất hiện từ bóng tối. Riku đứng đó, vẻ mặt lạnh lùng, đôi mắt xám như thể đang đánh giá tình hình.
“Akira, Mei,” hắn nói, giọng điềm tĩnh nhưng có phần nghi ngờ. “Các người tìm tôi có việc gì?”
“Chúng ta cần hợp tác,” Akira nói thẳng, không vòng vo. “Haruto đang chế tạo một vũ khí có thể tiêu diệt cả Người Bảo Hộ lẫn Người Mất Tích. Chúng ta phải ngăn cản hắn.”Riku nhíu mày, vẻ mặt không thay đổi. “Tôi không biết liệu mình có thể tin các người hay không. Cha tôi không phải là kẻ dễ đối phó.”
“Nhưng hắn là cha của anh!” Mei thốt lên, sự bức xúc hiện rõ trong ánh mắt. “Hắn không thể là người mà anh muốn theo đuổi mãi mãi!”
Riku im lặng một lúc, như thể đang đấu tranh với chính mình. Akira thấy sự do dự trong ánh mắt hắn, nhưng cũng nhận ra rằng Riku đang ở giữa một cuộc chiến nội tâm.
“Tôi không muốn làm theo ý cha,” Riku cuối cùng nói, giọng hắn nhẹ nhàng hơn. “Nhưng tôi cũng không thể bỏ rơi những gì đã xảy ra.”
“Vậy thì hãy đứng về phía chúng tôi,” Akira thuyết phục. “Hãy giúp chúng tôi ngăn chặn Haruto. Cùng nhau, chúng ta có thể thay đổi mọi thứ.”
Riku gật đầu, nhưng ánh mắt hắn vẫn đầy lo lắng. “Được rồi, tôi sẽ giúp. Nhưng chúng ta cần phải hành động nhanh chóng. Haruto không bao giờ để chúng ta yên.”
Họ lập tức bắt tay vào việc lên kế hoạch. Ba người họ ngồi quanh một chiếc bàn cũ, với những bản đồ và ghi chú rải rác khắp nơi. Akira cảm thấy sự căng thẳng trong không khí, nhưng cũng cảm nhận được sự quyết tâm từ từng người.
“Chúng ta cần phải thâm nhập vào căn cứ của Haruto,” Akira bắt đầu. “Tôi sẽ tạo ra một lá chắn để bảo vệ cho chúng ta, nhưng sẽ cần thời gian.”
“Trong khi đó, tôi có thể dùng nước để tạo ra những ảo ảnh,” Mei góp ý. “Nó sẽ giúp chúng ta dễ dàng tiếp cận.”
“Còn tôi sẽ lo phần bóng tối,” Riku thêm vào, giọng hắn đầy tự tin hơn. “Tôi có thể tạo ra những ảo ảnh làm phân tâm kẻ thù.”
Kế hoạch được hình thành, nhưng cảm giác hồi hộp vẫn đè nặng lên họ. Akira biết rằng họ đang đứng trước một cuộc chiến không chỉ chống lại Haruto, mà còn chống lại chính những nỗi sợ hãi bên trong. Họ cần phải tin tưởng lẫn nhau, nếu không, mọi thứ sẽ tan vỡ.
“Chúng ta sẽ thành công,” Akira tự nhủ, quyết tâm trong ánh mắt. “Chúng ta phải làm điều này cho những người đã mất.”
Khi họ chuẩn bị rời khỏi nơi ẩn náu, một cảm giác bất an len lỏi vào lòng. Akira cảm thấy như có ai đó đang dõi theo họ từ bóng tối. Một dự cảm xấu, như một cơn gió lạnh lẽo thổi qua.
“Đi thôi,” Riku nói, dẫn đầu. “Chúng ta không còn thời gian.”
Họ lặng lẽ tiến ra ngoài, nhưng trong lòng mỗi người đều chất chứa nỗi lo lắng về những gì sắp xảy ra. Cuộc chiến đã bắt đầu, và không ai biết tương lai sẽ dẫn họ đến đâu.