Riku Sato ngồi trong phòng làm việc của cha, ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào, nhưng không đủ để xua tan bầu không khí nặng nề. Haruto Fujimoto đứng trước bàn làm việc, vẻ mặt nghiêm túc, đôi mắt sắc lạnh như những mũi dao, không cho phép bất kỳ cảm xúc nào len lỏi vào.
“Riku,” ông bắt đầu, giọng trầm và đầy uy quyền, “ta cần phải nói về kế hoạch của ta.”
“Cha, con...” Riku do dự, lòng tràn ngập sự lo lắng. “Con không chắc mình muốn tham gia vào việc này.”
“Ngươi không có lựa chọn.” Haruto tiến lại gần, ánh mắt không rời khỏi con trai. “Thế giới này cần sức mạnh. Ngươi là một Người Bảo Hộ, và ta cần ngươi trong kế hoạch xây dựng vũ khí.”
“Vũ khí?” Riku hỏi, giọng anh run lên, “Cha định làm gì?”
“Ngươi sẽ hiểu,” Haruto lạnh lùng đáp. “Đó là cách duy nhất để bảo vệ những gì chúng ta có. Một vũ khí đủ mạnh để tiêu diệt kẻ thù, những kẻ đang cố gắng phá hoại những gì ta đã xây dựng.”
“Nhưng... con không muốn trở thành kẻ tàn nhẫn như vậy,” Riku phản kháng, sự bất an trong lòng gia tăng. “Con không muốn phải giết chóc.”
“Đó là những gì cần thiết.” Haruto nghiến răng. “Ngươi không thể sống trong sự yếu đuối. Hãy nhớ rằng, trong cuộc chiến này, chỉ có kẻ mạnh mới sống sót.”
Riku cảm thấy sự áp lực từ cha, từng lời nói như những nhát dao cắt vào lòng anh. Anh không thể chấp nhận được điều này, nhưng cũng không thể từ chối cha. “Con... sẽ suy nghĩ thêm.”
“Không có thời gian để suy nghĩ.” Haruto quát, ánh mắt ông trở nên sắc bén hơn. “Ngươi phải đưa ra quyết định ngay bây giờ. Bắt đầu từ hôm nay, ngươi sẽ tham gia vào quá trình xây dựng vũ khí.”
Riku cúi đầu, mồ hôi lưng chảy xuống. Trong lòng anh, những ký ức về cuộc sống bình yên, về những ngày tháng không bị áp lực đè nặng, bỗng ùa về. “Con không muốn trở thành người như cha.”
“Ngươi sẽ không có lựa chọn.” Haruto lạnh lùng nói, rồi quay lưng đi, để lại Riku trong cơn bão của những suy nghĩ mâu thuẫn.
Riku đứng đó, giữa căn phòng tĩnh lặng, trái tim nặng trĩu. Anh không thể để cha điều khiển cuộc đời mình, nhưng làm sao anh có thể chống lại ông? Một phần trong anh khao khát sự tự do, một phần lại bị giam cầm bởi những kỳ vọng và sợ hãi.
“Riku!” Giọng nói của Mei vang lên từ cửa. Cô đứng đó, ánh mắt lo lắng. “Có chuyện gì vậy?”
“Không có gì,” anh vội vã đáp, nhưng sự bối rối vẫn hiện rõ trên khuôn mặt.
“Trông bạn có vẻ không ổn,” Mei tiến lại gần, sự quan tâm trong đôi mắt cô khiến Riku cảm thấy ấm lòng. “Bạn có thể nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra không?”Riku nhìn cô, rồi lại nhìn xuống đất. “Cha tôi... ông ấy có kế hoạch. Một kế hoạch mà tôi không muốn tham gia.”
“Nghe có vẻ nghiêm trọng. Bạn có thể nói rõ hơn không?” Mei ngồi xuống bên cạnh, lắng nghe.
“Ông ấy muốn tôi giúp xây dựng một loại vũ khí,” Riku thở dài. “Tôi không biết phải làm gì. Tôi không muốn trở thành một kẻ tàn nhẫn.”
Mei chạm nhẹ vào vai anh. “Bạn không đơn độc. Chúng ta có thể cùng nhau tìm ra cách giải quyết.”
“Nhưng cha tôi...” Riku ngập ngừng. “Ông ấy rất mạnh mẽ và không dễ để chống lại.”
“Đúng vậy, nhưng điều đó không có nghĩa là bạn phải làm theo ý ông ấy.” Mei nhìn thẳng vào mắt Riku, ánh mắt cô chứa đầy quyết tâm. “Bạn có quyền lựa chọn con đường của mình.”
Riku cảm nhận được sức mạnh từ lời nói của Mei, nhưng lòng anh vẫn chao đảo. “Tôi không biết mình có đủ can đảm để đứng lên chống lại cha.”
“Đôi khi, can đảm không phải là không sợ hãi, mà là dám đối mặt với nỗi sợ đó.” Mei nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. “Hãy tin tưởng vào bản thân, Riku. Bạn không đơn độc.”
Một khoảng lặng trôi qua, hai người ngồi bên nhau, cảm giác nặng nề vẫn lơ lửng trong không khí. Riku biết rằng những gì cha đang lên kế hoạch sẽ ảnh hưởng đến tương lai của không chỉ mình mà còn cả những Người Mất Tích. Anh không thể để điều đó xảy ra.
“Cảm ơn bạn, Mei,” Riku nói, lòng anh ấm áp hơn. “Tôi sẽ cố gắng tìm ra cách để từ chối cha.”
“Chúng ta sẽ cùng nhau làm điều đó,” Mei mỉm cười, ánh mắt cô rực rỡ như một tia sáng giữa đêm tối.
Khi Riku rời khỏi phòng, cảm giác hồi hộp lại tràn ngập trong lòng. Anh biết rằng cuộc chiến không chỉ diễn ra giữa những kẻ mạnh mẽ, mà còn trong chính tâm hồn anh. Quyết định của anh sẽ không chỉ thay đổi cuộc đời mình, mà còn có thể là hy vọng cho những Người Mất Tích.
Khi ánh sáng bên ngoài chiếu rọi, Riku cảm thấy một niềm tin mới đang nhen nhóm. Dù con đường phía trước đầy chông gai, nhưng anh không thể để những nỗi sợ hãi kéo lùi mình. Anh sẽ tìm ra cách để chống lại Haruto, không chỉ vì bản thân mà còn vì tất cả những người đang bị giam cầm trong bóng tối.
“Akira,” Riku thầm gọi, nhớ đến người bạn đồng hành của mình. “Tôi sẽ không để bạn đơn độc trong cuộc chiến này.”
Và khi anh bước ra ngoài, bầu trời tươi sáng hơn bao giờ hết, nhưng trong lòng anh vẫn biết rằng cơn bão đang đến gần. Những quyết định khó khăn đang chờ đợi, và cuộc chiến để tìm ra tương lai cho cả hai thế giới chỉ mới bắt đầu.