Akira đứng giữa những ngọn đèn mờ ảo, cảm giác nỗi sợ hãi dâng trào trong lồng ngực. Riku đã ra đi, bỏ lại hai người họ đối diện với thực tại lạnh lẽo, nơi những giấc mơ và hy vọng vụn vỡ. Anh không thể hiểu nổi tại sao Riku lại chọn con đường ấy, một con đường dẫn đến bóng tối mà họ đã từng cùng nhau thề sẽ không bao giờ đặt chân.
Mei đứng bên cạnh, ánh mắt cô ngập tràn lo âu. “Akira, chúng ta không thể bỏ cuộc. Riku sẽ trở lại, tôi tin như vậy.”
“Tin sao?” Akira bật lại, giọng nói chứa đựng nỗi tuyệt vọng. “Cậu ta đã chọn sức mạnh, Mei. Cậu ta đã phản bội chúng ta.”
“Không, không phải như vậy,” Mei lắc đầu, nước mắt chực trào. “Riku đang đấu tranh với chính bản thân mình. Chúng ta phải giúp cậu ấy.”
Akira cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Anh biết Riku đang ở đâu, và trong lòng anh, một phần không muốn tin rằng bạn mình đã lạc lối. Nhưng sự nghi ngờ, nỗi sợ hãi về việc liệu Riku có trở lại hay không, như một con quái vật đang gặm nhấm tâm trí anh từng ngày.
“Giúp cậu ấy bằng cách nào?” Anh hỏi, giọng trầm xuống. “Chúng ta chỉ là những kẻ yếu đuối trong thế giới này. Chúng ta không thể thay đổi điều gì.”
Mei tiến lại gần, nắm lấy tay Akira, đôi mắt cô sáng lên với một quyết tâm mạnh mẽ. “Chúng ta không yếu đuối. Chúng ta có sức mạnh riêng của mình, và nếu chúng ta cùng nhau, chúng ta có thể tìm ra cách.”
Akira nhìn vào mắt Mei, thấy một chút hy vọng ẩn sâu bên trong. Nhưng nỗi sợ hãi trong anh vẫn không nguôi. Anh đã từng nghĩ mình đủ mạnh để bảo vệ những người mình yêu thương, nhưng giờ đây, mọi thứ trở nên mờ mịt. Riku đã rời bỏ họ, và giờ anh không biết phải làm gì tiếp theo.
“Có thể cậu ấy đã đúng,” Akira thốt lên, giọng nói đầy sự châm biếm. “Có thể sức mạnh thực sự là điều duy nhất có thể mang lại sự thay đổi.”
Mei nhíu mày, vẻ mặt cô tràn đầy lo lắng. “Akira, đừng nói như vậy. Sức mạnh không thể thay thế tình bạn, tình yêu. Nếu chúng ta từ bỏ nhau, thì chẳng còn gì cả.”
“Thế nhưng… nếu Riku không trở lại, chúng ta sẽ phải đối mặt với Haruto và Sora một mình,” Akira nói, giọng anh trở nên yếu ớt. “Liệu chúng ta có đủ sức không?”
“Chúng ta phải thử,” Mei khẳng định. “Nếu không, chúng ta sẽ không bao giờ biết được.”
Akira cảm thấy nỗi sợ hãi trong lòng như một cơn sóng dữ, cuốn trôi mọi lý trí. Anh nhìn Mei, nhận ra rằng cô chính là ánh sáng duy nhất trong đêm tối. “Được rồi,” anh nói, quyết tâm trở lại. “Chúng ta sẽ tìm cách đưa Riku trở về.”Mei gật đầu, nhưng Akira biết rằng cô cũng đang phải gánh chịu nỗi lo âu giống như anh. Họ bắt đầu tiến về phía nơi Riku đã rời đi, trong lòng không khỏi lo lắng về những gì sẽ đến.
Khi họ đến một vùng đất hoang vắng, nơi ánh sáng mờ ảo của những ngọn đèn chiếu sáng những bóng đen, Akira cảm nhận được sự hiện diện của Haruto. Một cảm giác lạnh lẽo bao trùm không gian. Haruto như một cái bóng, với ánh mắt lạnh lùng và nụ cười mỉm đầy mưu mô.
“Chào mừng các bạn,” hắn nói, giọng điệu đầy châm chọc. “Tôi biết các bạn sẽ đến. Riku đã chọn con đường của mình, và giờ đây, cậu ta đang dần trở thành một phần của sức mạnh mà tôi đã hứa hẹn.”
Akira cảm thấy máu sôi lên trong người. “Ngươi đã thao túng cậu ta!”
“Thao túng?” Haruto cười lớn. “Tôi chỉ đưa ra sự lựa chọn. Riku đã tự nguyện bước vào con đường đó. Hắn ta đã thấy sức mạnh mà tôi có thể mang lại.”
Mei nắm chặt tay Akira, ánh mắt cô đầy quyết tâm. “Chúng tôi sẽ không để ngươi sử dụng Riku như một quân cờ.”
“Ồ, thật thú vị,” Haruto đáp, ánh mắt sắc lạnh. “Nhưng liệu các bạn có đủ sức để ngăn cản tôi?”
Akira cảm thấy một nỗi lo sợ dâng lên. Hắn ta không chỉ là một kẻ thù bình thường. Hắn có sức mạnh của công nghệ, và với Riku bên cạnh hắn, mọi thứ sẽ trở nên khó khăn hơn bao giờ hết.
“Chúng ta sẽ chiến đấu,” Akira tuyên bố, giọng anh tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không từ bỏ Riku.”
Haruto nhếch môi, ánh mắt đầy thách thức. “Tốt thôi. Nhưng hãy nhớ, trong thế giới này, sức mạnh là tất cả. Và những kẻ yếu đuối sẽ phải trả giá.”
Akira cảm thấy trái tim mình nặng trĩu. Anh hiểu rằng họ sẽ phải đối mặt với một cuộc chiến không chỉ với Haruto mà còn với cả những nỗi sợ hãi trong lòng mỗi người. Riku đã chọn con đường của hắn, nhưng anh không thể để mất đi người bạn của mình.
“Chúng ta sẽ tìm cách đưa Riku trở về,” Mei lặp lại, nắm lấy tay Akira. “Chúng ta sẽ không từ bỏ.”
Akira gật đầu, mặc dù nỗi sợ hãi vẫn còn đó. Họ sẽ phải đối đầu với những thử thách khó khăn phía trước, và trong lòng anh, một cảm giác hồi hộp dâng trào. Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.