Màn đêm bao trùm thành phố, ánh sáng mờ nhạt từ những ngọn đèn đường không đủ để xua tan cái lạnh của bóng tối. Lâm Tín và Hạ Minh đi qua những con phố nhỏ hẹp, lòng đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Họ đang tìm kiếm những bí mật cổ xưa có thể giúp họ trong cuộc chiến chống lại Thiên Khải.
“Chúng ta sẽ đến đâu?” Hạ Minh hỏi, ánh mắt anh ngước lên nhìn Lâm Tín.
“Tôi nghe nói có một ngôi đền cổ nằm ở phía bắc thành phố,” Lâm Tín đáp, giọng nói chứa đựng sự quyết tâm. “Nơi đó được cho là lưu giữ những phép thuật bị lãng quên.”
“Phép thuật lãng quên?” Hạ Minh nhướng mày, sự tò mò hiện rõ trên gương mặt anh. “Có thật là chúng có thể giúp chúng ta không?”
“Có thể,” Lâm Tín trả lời ngắn gọn, nhưng trong lòng anh cũng không chắc chắn. Những câu chuyện về những phép thuật cổ xưa thường bị thêu dệt và có thể chỉ là những truyền thuyết. Nhưng giờ đây, họ không còn lựa chọn nào khác.
Khi họ tiến vào một con hẻm tối tăm, bỗng nhiên một cơn gió lạnh lướt qua, mang theo mùi ẩm mốc và sự u ám. Hạ Minh rùng mình, anh nắm chặt lấy chiếc vòng cổ bên cổ. “Tôi cảm thấy không ổn, Lâm Tín. Có thể chúng ta nên quay lại.”
“Chúng ta không thể,” Lâm Tín kiên quyết. “Thiên Khải đang ở đâu đó, và chúng ta cần sức mạnh để đối phó với hắn.”
Hạ Minh thở dài, nhưng rồi anh gật đầu. “Được rồi, nhưng nếu có chuyện gì xảy ra, anh phải bảo vệ em.”
Họ đi tiếp, lòng đầy hồi hộp. Khi ánh sáng từ chiếc vòng cổ của Hạ Minh chiếu rọi, một bức tường cổ xưa hiện ra trước mắt họ. Các ký tự kỳ bí được khắc trên đá, như những thông điệp từ quá khứ. Lâm Tín cúi xuống gần hơn, đọc những dòng chữ bằng giọng thì thầm. “Đây là ngôi đền của những pháp sư cổ đại. Họ đã từng chiến đấu với bóng tối.”
“Có thể họ đã để lại những phép thuật mà chúng ta cần,” Hạ Minh nói, ánh mắt anh sáng lên.
“Hãy tìm kiếm,” Lâm Tín chỉ đạo, lòng anh tràn đầy quyết tâm. “Có thể chúng ta sẽ tìm thấy một điều gì đó hữu ích.”
Họ chia nhau ra, Lâm Tín đi dọc theo bức tường trong khi Hạ Minh kiểm tra những mảnh vụn xung quanh. Khi Lâm Tín chạm vào một ký tự, bỗng nhiên ánh sáng từ chiếc vòng cổ của Hạ Minh chớp tắt. Cả hai cùng quay lại, nỗi lo lắng hiện rõ trên gương mặt họ.
“Hạ Minh!” Lâm Tín gọi, giọng anh vang vọng trong không gian tĩnh lặng. “Em ổn không?”
“Chắc chắn là không,” Hạ Minh đáp, gương mặt anh tái mét. “Cảm giác như có ai đó đang theo dõi chúng ta.”
Lâm Tín cảm thấy có điều gì đó bất ổn. “Chúng ta phải nhanh lên. Có thể có những phép thuật bên trong đền này sẽ giúp chúng ta hiểu rõ hơn về Thiên Khải.”
Họ tiếp tục tìm kiếm, và cuối cùng, một cánh cửa cổ khép kín hiện ra trước mặt. Lâm Tín không ngần ngại đẩy cửa, và bên trong là một không gian rộng lớn với những bức tranh khắc họa những trận chiến vĩ đại giữa ánh sáng và bóng tối.
“Đây… đây là gì?” Hạ Minh lẩm bẩm, ánh mắt anh lướt qua những hình ảnh sống động.“Những trận chiến của những pháp sư cổ đại,” Lâm Tín thì thầm. “Họ đã chiến đấu để bảo vệ thế giới khỏi những thế lực hắc ám.”
Bỗng dưng, từ một góc tối của ngôi đền, một giọng nói vang lên, đầy bí ẩn. “Các ngươi đến đây để tìm kiếm sức mạnh? Nhưng sức mạnh không miễn phí, nó cần một cái giá.”
Lâm Tín và Hạ Minh quay lại, thấy một người phụ nữ với mái tóc dài và bộ trang phục cổ xưa, ánh mắt của cô đầy quyền lực. “Ta là người canh giữ những phép thuật này. Nếu các ngươi muốn, hãy chuẩn bị trả giá.”
“Giá gì?” Lâm Tín hỏi, mặc dù trong lòng anh đã có phần hoài nghi.
“Có những ký ức, những kỷ niệm quý giá mà các ngươi phải đánh đổi,” người phụ nữ đáp. “Những phép thuật này sẽ gia tăng sức mạnh, nhưng cũng sẽ lấy đi những điều quý giá nhất trong cuộc đời các ngươi.”
Hạ Minh nhìn Lâm Tín, sự lo lắng hiện rõ. “Chúng ta có nên làm không? Liệu có đáng không?”
Lâm Tín cảm thấy nặng nề. “Chúng ta cần sức mạnh. Nhưng nếu cái giá quá đắt, chúng ta sẽ mất đi những gì quý giá nhất.”
“Quyết định thuộc về các ngươi,” người phụ nữ nói, sự bí ẩn trong ánh mắt cô khiến Lâm Tín cảm thấy bất an.
“Chúng ta cần thời gian để suy nghĩ,” Hạ Minh nói, giọng nói run rẩy. “Không thể vội vàng.”
“Thời gian không chờ đợi,” người phụ nữ đáp. “Nếu các ngươi không quyết định, những phép thuật này sẽ rơi vào tay kẻ khác.”
Lâm Tín cảm thấy một nỗi lo lắng dâng lên. Thiên Khải đang ở đâu đó gần đây, và thời gian không còn nhiều. “Chúng ta cần phải quyết định ngay bây giờ,” anh nói, ánh mắt anh hướng về phía Hạ Minh.
“Em… em không muốn mất đi bất cứ điều gì,” Hạ Minh thì thào, nhưng trong lòng anh cũng hiểu rằng họ không còn lựa chọn nào khác.
“Chúng ta sẽ trả giá,” Lâm Tín nói, lòng đầy quyết tâm. “Cho dù phải đánh đổi điều gì, chúng ta phải có sức mạnh để chiến đấu.”
Người phụ nữ mỉm cười, như thể đã chờ đợi câu trả lời này. “Hãy sẵn sàng, vì cái giá các ngươi phải trả sẽ không dễ dàng.”
Khi họ tiến về phía trước, Lâm Tín cảm thấy một sự thay đổi trong không khí. Những phép thuật cổ xưa đang chờ đợi họ, nhưng cũng đồng thời, những ký ức quý giá có thể bị đánh mất. Liệu họ có đủ sức mạnh để đối mặt với những gì đang chờ đợi?
Khi ánh sáng từ chiếc vòng cổ của Hạ Minh bỗng chốc tắt ngấm, bóng tối bao trùm cả không gian, Lâm Tín nắm chặt tay Hạ Minh, cảm nhận được sự gắn kết giữa họ. Họ không đơn độc trong cuộc chiến này, và cùng nhau, họ sẽ tìm ra cách để vượt qua mọi thử thách.
“Chúng ta sẽ không để bóng tối chiến thắng,” Lâm Tín thầm thì, quyết tâm trong lòng đã trở lại, dù chưa biết điều gì đang chờ đợi họ phía trước.