Lâm Tín tỉnh dậy, mồ hôi ướt đẫm trên trán. Cảm giác nặng nề đè lên ngực anh, như thể có một sức nặng vô hình đang siết chặt trái tim. Anh không thể nào quên được giấc mơ ác mộng mà mình vừa trải qua. Trong giấc mơ, hình ảnh cha mẹ anh hiện lên rõ nét. Họ đang đứng bên nhau, nhưng không phải trong niềm vui sướng, mà là trong sự sợ hãi tột cùng. Lâm Tín cảm thấy bản thân bất lực, không thể làm gì để cứu lấy họ.
“Lâm Tín, cứu chúng tôi!” Giọng nói của mẹ anh vang vọng, tràn ngập nỗi tuyệt vọng. Đôi mắt họ, từng tràn đầy yêu thương giờ đây chỉ còn lại sự hoảng loạn. Anh giật mình tỉnh giấc, cảm giác lạnh lẽo từ giấc mơ vẫn ám ảnh anh. Anh không thể chấp nhận rằng mình đã mất họ, rằng chính anh đã không thể bảo vệ họ.
“Cậu lại mơ thấy họ?” Hạ Minh, người bạn đồng hành của anh, ngồi bên cạnh, ánh mắt lo lắng. Hạ Minh luôn nhạy cảm với cảm xúc của Lâm Tín, như thể có một sợi dây vô hình kết nối giữa họ.
“Ừ,” Lâm Tín đáp, giọng nói trầm xuống. “Họ luôn gọi tên tôi. Tôi cảm thấy như mình đã bỏ rơi họ.”
Hạ Minh cảm thấy nỗi đau trong lời nói của Lâm Tín. “Cậu không thể trách bản thân mình. Đó không phải lỗi của cậu. Chúng ta đang ở đây để chiến đấu cho họ. Để tìm ra sự thật.”
“Nhưng… cái giá phải trả cho sức mạnh này là gì?” Lâm Tín thở dài, đôi mắt xám lạnh lẽo của anh ánh lên nỗi sợ hãi. “Tôi không muốn mất thêm điều gì nữa.”
Hạ Minh đưa tay đặt lên vai Lâm Tín, một hành động giản đơn nhưng ấm áp. “Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra. Cùng nhau, chúng ta sẽ vượt qua bóng tối.”
Lâm Tín gật đầu, nhưng trong lòng vẫn không thôi lo lắng. Những ký ức về cha mẹ như những bóng ma lởn vởn trong tâm trí anh. Mỗi khi đêm xuống, những giấc mơ đó lại quay về, khiến anh cảm thấy như bị giam cầm trong một vòng lặp không có lối thoát.
“Cậu đã sẵn sàng chưa?” Hạ Minh hỏi, cố gắng kéo Lâm Tín ra khỏi những suy nghĩ tiêu cực.
“Tôi sẵn sàng,” Lâm Tín khẳng định, mặc dù trong lòng vẫn còn chút do dự. “Chúng ta phải tìm kiếm manh mối về Thiên Khải và Vũ Hằng.”
“Vậy thì đi thôi,” Hạ Minh đáp, nụ cười nở trên môi, làm dịu đi bầu không khí căng thẳng. “Chắc chắn sẽ có điều thú vị đang chờ đợi chúng ta.”
Cả hai rời khỏi nơi ẩn náu, ánh sáng mờ nhạt của buổi sáng len lỏi qua những tán cây. Không khí trong lành nhưng lại mang theo nỗi lo âu. Họ không biết rằng, trong bóng tối, những kẻ thù đang chờ đợi cơ hội để tấn công.
Khi họ tiến sâu vào rừng, Lâm Tín cảm nhận được sự hiện diện của một thế lực hắc ám. Cảm giác như có ai đó đang theo dõi từng bước đi của họ. Hạ Minh nhận ra sự căng thẳng trong cơ thể Lâm Tín, liền nói: “Cậu có cảm thấy điều gì không ổn không?”
“Có,” Lâm Tín thì thầm, ánh mắt anh đảo qua lại, tìm kiếm dấu hiệu của nguy hiểm. “Như thể có ai đó đang chờ đợi.”
Hạ Minh nắm chặt tay, ánh sáng từ bàn tay anh bắt đầu lóe lên, tạo thành một vòng bảo vệ xung quanh họ. “Chúng ta không thể để bất kỳ điều gì ngăn cản mình. Hãy cùng nhau đối mặt.”Bỗng, một tiếng động vang lên, khiến họ giật mình. Một bóng dáng xuất hiện từ trong bóng tối, cao lớn và đen tối, chính là Thiên Khải. Nụ cười mỉa mai trên môi hắn khiến Lâm Tín cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đâm vào tim.
“Lâm Tín, Hạ Minh,” hắn nói, giọng đầy châm biếm. “Thật thú vị khi thấy hai người vẫn còn sống.”
“Cô ta đã trở lại,” Hạ Minh nói nhỏ, lo lắng nhìn về phía Lâm Tín. “Chúng ta phải cẩn thận.”
“Đúng vậy, thật không ngờ rằng hai người lại có thể sống sót sau những gì tôi đã gây ra,” Thiên Khải tiếp tục, ánh mắt hắn lấp lánh sự tàn nhẫn. “Nhưng không sao, tôi sẽ cho các người thấy sự thật về bóng tối.”
Lâm Tín siết chặt nắm tay. “Chúng tôi sẽ không để ngươi thắng.”
“Thắng hay thua không phải là điều quan trọng,” Thiên Khải cười lạnh. “Điều quan trọng là các người sẽ phải đối mặt với những ký ức đau thương của chính mình.”
Và ngay lúc đó, bóng tối xung quanh bắt đầu biến hình, tạo ra những ảo ảnh. Những hình ảnh về cha mẹ Lâm Tín hiện ra, khuôn mặt họ đầy lo âu và đau khổ. Lâm Tín cảm thấy như một cú sốc điện chạy qua người.
“Không!” Anh hét lên, cố gắng xua tan hình ảnh đó. “Đừng! Tôi không muốn thấy điều này!”
“Đó là sự thật mà cậu phải đối diện,” Thiên Khải nói, giọng điệu đầy thách thức. “Cậu không thể trốn chạy mãi.”
Hạ Minh đứng cạnh Lâm Tín, ánh sáng từ tay anh tỏa ra mạnh mẽ, cố gắng phá vỡ những ảo ảnh. “Chúng ta sẽ không để hắn thao túng tâm trí mình!”
“Đúng, cùng nhau,” Lâm Tín hít một hơi thật sâu, quyết tâm trỗi dậy trong anh. “Tôi sẽ không cho phép bóng tối điều khiển mình nữa!”
Cả hai đồng loạt tấn công, ánh sáng và bóng tối hòa quyện, tạo nên một sức mạnh vô hình chống lại những ký ức đau thương. Họ không chỉ chiến đấu với kẻ thù bên ngoài, mà còn với những nỗi sợ hãi trong lòng mình.
“Cùng nhau, chúng ta có thể làm được,” Hạ Minh nói, ánh sáng từ tay anh bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Lâm Tín gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. Họ sẽ không để những ký ức đau thương nuốt chửng mình. Bước vào trận chiến không chỉ để bảo vệ nhau mà còn để tìm lại chính mình trong bóng tối dày đặc.
“Cùng nhau!” Họ đồng thanh hô lên, sức mạnh từ tình bạn và tình yêu hòa quyện, sẵn sàng đối mặt với thử thách tiếp theo.