Thế Giới Bị Lãng Quên

Chương 5: Cuộc chiến với quái vật

Bầu không khí căng thẳng bao trùm lấy nhóm Khoa khi họ đứng ở rìa một bãi đất trống, nơi ánh sáng chỉ le lói qua những tán cây rậm rạp. Quốc Duy, với ánh mắt sắc lạnh, đang tiến lại gần, nụ cười tàn nhẫn trên môi hắn khiến mọi người cảm thấy ngột ngạt.

“Các ngươi nghĩ rằng có thể lừa được ta sao?” Hắn gào lên, giọng điệu châm biếm. “Hãy chuẩn bị cho sự kết thúc!”

“Chúng ta không thể để hắn có được viên ngọc!” Thúy An thốt lên, cảm giác hồi hộp dâng trào trong lòng. Cô nhìn Khoa, đôi mắt đầy quyết tâm.

“Đúng vậy,” Khoa gật đầu, “Chúng ta cần phải chiến đấu.”

“Nhưng làm sao?” Bình hỏi, giọng anh có chút lo lắng. “Tôi không thể duy trì ảo giác lâu nữa.”

“Bình, hãy tạo ra một ảo giác lớn nhất mà em có thể!” Khoa ra lệnh. “Chúng ta sẽ không chạy trốn nữa. Chúng ta sẽ đứng lại và chiến đấu.”

Hoàng, luôn là người bảo vệ, đã sẵn sàng. “Tôi sẽ đỡ cho mọi người. Chúng ta phải phối hợp.”

Bình hít một hơi sâu, cố gắng tập trung. Ánh sáng từ viên ngọc trong không gian tùy thân của Khoa dường như bừng sáng, như tiếp thêm sức mạnh cho anh. “Được rồi, tôi sẽ thử,” Bình nói, giọng kiên quyết hơn.

Trong khoảnh khắc, không gian xung quanh họ bỗng nhiên biến đổi. Hình ảnh của viên ngọc xuất hiện, lấp lánh và to lớn, như thể nó đang bay lơ lửng giữa không trung, thu hút ánh nhìn của Quốc Duy. Hắn dừng lại, vẻ mặt bối rối.

“Đi nào!” Khoa hô lớn, cả nhóm lập tức lao về phía Quốc Duy.

Hoàng lao lên phía trước, sức mạnh của anh tỏa ra như một bức tường chắn. “Đừng để hắn đánh bại chúng ta!”

Quốc Duy nhìn họ, ánh mắt đầy sự tức giận. “Các ngươi nghĩ rằng trò lừa đảo này có thể đánh lừa ta sao?” Hắn rút ra một thanh kiếm ánh sáng, chuẩn bị tấn công.

“Thúy An, em hãy sử dụng khả năng của mình!” Khoa kêu lên.

“Được!” Thúy An nhanh chóng tập trung, nước từ mặt đất bắt đầu dâng lên, tạo thành những cơn sóng nhỏ. Cô hướng dòng nước về phía Quốc Duy, hy vọng làm hắn chệch hướng.

Bình tiếp tục duy trì ảo giác, cố gắng làm cho Quốc Duy cảm thấy như có hàng chục viên ngọc đang lấp lánh xung quanh. Hắn hoang mang, nhưng cũng không dễ dàng bị đánh lừa. Hắn vung kiếm, chém về phía những hình ảnh ảo.

“Hoàng, bây giờ!” Khoa chỉ đạo, và Hoàng ngay lập tức lao về phía Quốc Duy, nắm lấy cơ hội.

Tiếng va chạm vang lên khi Hoàng và Quốc Duy giao chiến. Họ là những chiến binh thực thụ, mỗi đòn tấn công đều mang theo sức mạnh và quyết tâm. Khoa cảm thấy hơi thở của sự sợ hãi nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Họ đang chiến đấu cho chính bản thân và cho những người yếu đuối mà họ muốn bảo vệ.

“Chúng ta không thể để hắn thắng!” Khoa hét lên, lòng đầy nhiệt huyết.

“Cố lên, Bình!” Thúy An cũng không ngừng cổ vũ, nhìn anh với ánh mắt tràn đầy niềm tin.

Bình cảm nhận được sức mạnh từ lời nói của bạn bè, anh nắm chặt tay, dồn sức vào ảo giác. Những hình ảnh huyền ảo càng lúc càng lớn mạnh, tạo ra một màn sương mờ ảo bao trùm lấy Quốc Duy.

“Không!” Hắn gào lên, nhận ra mình đang bị mắc kẹt trong một trò chơi của những hình ảnh.Khoa không để lỡ cơ hội, anh tiến lại gần, dồn sức vào một cú đấm mạnh mẽ. “Chúng ta sẽ không để ngươi chiến thắng!”

Quốc Duy chao đảo, nhưng hắn vẫn đứng vững. “Các ngươi không thể thắng được ta!” Hắn nói, giọng điệu đầy thách thức.

“Chúng ta sẽ cho ngươi thấy!” Hoàng lao tới, nhưng Quốc Duy nhanh chóng né tránh, phản công bằng một cú chém quyết đoán.

Khoa cảm thấy tim mình như ngừng đập, nhưng không thể để nỗi sợ hãi chiếm lấy. Họ cần phải tìm ra cách để đánh bại hắn. “Bình, hãy tập trung vào suy nghĩ của hắn, hãy khiến hắn thấy được những nỗi sợ của chính mình!”

Bình gật đầu, anh cố gắng kết nối với tâm trí của Quốc Duy, muốn tìm ra điểm yếu. “Tôi sẽ thử,” anh nói, giọng đầy quyết tâm.

Ánh sáng quanh họ nhấp nháy, và trong giây lát, Bình thấy một hình ảnh mờ ảo: Quốc Duy, nhỏ bé và cô đơn, đang chạy trốn khỏi một cơn ác mộng không thể thoát ra. “Hắn sợ hãi,” Bình thầm nghĩ, cảm nhận được sức mạnh từ nỗi sợ hãi đó.

“Chúng ta có thể thắng!” Khoa kêu lên, tràn đầy hy vọng.

Thúy An, nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt của Quốc Duy, hô lớn: “Đúng vậy, hãy chiến đấu với nỗi sợ của hắn!”

Quốc Duy bỗng nhiên trở nên điên cuồng, hắn vung kiếm chém về phía họ. Nhưng lần này, nhóm Khoa đã sẵn sàng. Họ không chỉ là những chiến binh mà còn là những người bạn, cùng nhau đứng vững trong cơn bão.

“Chúng ta không thể thất bại!” Hoàng hét lên, lao vào tấn công một lần nữa.

Khoa, Thúy An và Bình cùng nhau hợp sức, tạo thành một vòng tròn bảo vệ quanh Hoàng. Cuộc chiến trở nên dữ dội hơn, nhưng họ cảm nhận được sức mạnh từ sự đoàn kết.

Ánh sáng từ viên ngọc lấp lánh như một ngọn hải đăng trong đêm, dẫn dắt họ tiến về phía trước. “Chúng ta sẽ không bao giờ bỏ cuộc!” Khoa thầm nhủ, quyết tâm vượt qua mọi thử thách.

Nhưng lúc này, một cơn sóng mạnh từ Thúy An đột ngột dâng lên, cuốn theo Quốc Duy. “Giữ vững!” cô gào lên, cảm nhận được sự phấn khích trong lòng. Họ đã tiến gần đến mục tiêu.

Quốc Duy, bị cuốn vào dòng nước, cảm thấy nỗi sợ hãi dâng trào. Hắn đã bị đánh bại bởi chính những ác mộng mà hắn cố gắng kiểm soát. “Không! Ta sẽ không thua!” Hắn gào lên, nhưng giờ đây, âm thanh của hắn đã yếu ớt.

Mọi thứ diễn ra như một cơn lốc, và trong giây phút quyết định, nhóm Khoa đồng loạt tấn công. Ánh sáng từ viên ngọc bùng nổ, tạo thành một vụ nổ chói lóa, đánh bay bóng tối bao trùm.

Khi ánh sáng dịu đi, họ nhận ra Quốc Duy đã biến mất. Không gian xung quanh họ trở nên yên tĩnh, nhưng sự hồi hộp vẫn còn đó.

“Chúng ta đã thắng!” Thúy An thốt lên, nước mắt trào ra vì hạnh phúc.

“Nhưng hắn vẫn còn ở đâu đó,” Khoa nói, cảm thấy một nỗi lo lắng dâng lên. “Chúng ta chưa thể lơ là.”

Bình gật đầu, nhưng trong lòng anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm. “Ít nhất, chúng ta đã vượt qua thử thách này.”

“Đúng vậy,” Hoàng nói, “Nhưng chúng ta cần phải chuẩn bị cho những gì sắp đến.”

Họ đứng bên nhau, lòng đầy quyết tâm. Cuộc chiến chưa kết thúc, và những âm mưu vẫn đang chờ đón họ trong thế giới bị lãng quên này.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn