Khi nhóm Khoa tiến sâu hơn vào khu rừng, tiếng động lạ lại vang lên, âm thanh như tiếng gầm gừ của một sinh vật khổng lồ. Mọi người dừng lại, ánh mắt căng thẳng hướng về phía phát ra âm thanh. Khoa có thể cảm nhận được nhịp tim của mình đập mạnh, nhưng anh cố gắng giữ bình tĩnh.
“Có vẻ như chúng ta không đơn độc,” Hoàng thì thầm, ánh mắt sẵn sàng chiến đấu.
“Có thể đó chỉ là một con thú hoang,” Thúy An nói, nhưng sự lo lắng trong giọng nói của cô không thể giấu diếm.
“Mình sẽ dùng khả năng của mình để xem điều gì đang xảy ra,” Bình nói, cúi đầu tập trung. Một cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo những âm thanh kỳ lạ. Anh nhắm mắt lại, hình ảnh trong đầu bắt đầu hình thành.
“Có một con quái vật đang đến gần,” Bình thông báo, giọng hơi run. “Nó lớn hơn cả chúng ta.”
“Chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng,” Khoa nói, cảm giác trách nhiệm nặng nề đè nén trong lòng. “Hoàng, em hãy đứng ở phía trước. Thúy An, em hãy sẵn sàng tạo ra nước nếu cần. Bình, em hãy cố gắng tạo ra ảo giác để làm cho nó bối rối.”
Nhóm nhanh chóng bố trí, mỗi người đều biết rằng sự sống còn của họ phụ thuộc vào việc phối hợp nhịp nhàng. Tiếng gầm của quái vật ngày càng gần, như thể nó đang theo dõi họ từ xa.
Bất ngờ, một bóng đen khổng lồ xuất hiện giữa những tán cây. Đôi mắt đỏ rực như lửa, chiếc miệng đầy răng nhọn, và bộ lông xù xì khiến nó trông thật đáng sợ. Con quái vật gầm lên, làm rung chuyển cả không gian xung quanh.
“Giờ thì làm thôi!” Khoa hét lên, lòng dũng cảm trỗi dậy.
Hoàng lao về phía trước, sức mạnh thể chất của anh như một cơn bão. Cùng lúc, Thúy An giơ tay, tạo ra một cơn sóng nước mạnh mẽ hướng về phía quái vật. Nước cuộn lên như một bức tường, chặn đứng bước tiến của nó.
“Bình, tạo ảo giác đi!” Khoa quát.
Bình nhắm mắt, tập trung. Hình ảnh trong đầu anh bắt đầu chuyển động, và một giây sau, con quái vật dừng lại, mắt nó dường như bị lóa bởi ảo ảnh mà Bình tạo ra. Nó nhìn quanh, bối rối, như thể không biết đâu là kẻ thù thật sự.
“Được rồi! Bây giờ!” Khoa chỉ huy.Hoàng lao đến, đấm mạnh vào mặt quái vật. Cú đấm vang lên như sấm, nhưng con quái vật chỉ lùi lại một chút, gầm gừ tức giận. Nó quay sang tấn công Hoàng, nhưng Thúy An đã nhanh chóng tạo ra một cơn sóng mới, khiến quái vật mất thăng bằng.
“Mình không thể giữ ảo giác lâu được!” Bình kêu lên, mồ hôi lấm tấm trên trán.
“Chúng ta phải kết thúc nó ngay bây giờ!” Khoa nói, quyết tâm trong ánh mắt. “Thúy An, hãy tạo ra một cơn bão nhỏ!”
Thúy An gật đầu, tay cô vươn ra, và ngay lập tức, những cơn gió mạnh mẽ thổi đến, nước từ không trung đổ xuống như mưa, kết hợp thành một cơn bão nhỏ vây quanh quái vật. Nó kêu lên, cố gắng vùng vẫy nhưng không thể thoát ra.
“Hoàng, bây giờ!” Khoa hét lên.
Hoàng, không chần chừ, lao tới, sử dụng sức mạnh tối đa của mình. Anh đấm mạnh vào phần bụng của quái vật. Cú đấm khiến nó chao đảo, và cuối cùng, với một tiếng gầm lớn, quái vật ngã xuống, không còn cử động.
Họ đứng đó, thở hổn hển, nhìn vào con quái vật đã bị đánh bại. Khoa cảm thấy lòng tự hào trào dâng. Họ đã làm được.
“Mình không thể tin được,” Thúy An nói, ánh mắt vẫn còn sợ hãi. “Chúng ta đã đánh bại nó.”
“Đúng, nhưng đừng chủ quan,” Khoa cảnh báo. “Có thể còn nhiều thứ khác đang chờ đợi chúng ta.”
“Phải,” Bình đồng ý, vẫn còn run rẩy. “Mình cảm thấy như có một điều gì đó lớn hơn đang ở gần.”
“Chúng ta nên tìm một nơi an toàn để nghỉ ngơi,” Hoàng đề nghị. “Cần phải hồi sức lại.”
Khoa gật đầu, trong lòng vẫn dâng trào cảm giác hồi hộp. Họ vừa vượt qua thử thách đầu tiên, nhưng anh biết rằng những điều nguy hiểm hơn đang chờ đợi ở phía trước.
Họ bắt đầu di chuyển, tìm kiếm một nơi thích hợp để nghỉ ngơi. Không gian xung quanh dường như âm thầm quan sát họ, và những âm thanh lạ vẫn vang lên, như một điềm báo cho những điều chưa biết đang chờ đón. Mỗi bước đi của họ đều mang theo sự hồi hộp, và trong lòng mỗi người, một câu hỏi hiện hữu: Thử thách tiếp theo sẽ là gì?