Thế Giới Bị Lãng Quên
Chương 20: Thế giới không bao giờ lãng quên
Khoa, Thúy An, Hoàng và Bình đứng trong một không gian mới, nơi ánh sáng nhấp nháy từ những viên ngọc lấp lánh trên bầu trời. Họ đã thoát khỏi cơn bão, nhưng vẫn chưa thể yên tâm. Áp lực từ cuộc chiến trước đó vẫn đè nặng lên tâm trí mỗi người.
“Chúng ta đã thoát ra, nhưng không thể lơ là,” Khoa nói, giọng nghiêm túc. “Quốc Duy sẽ không từ bỏ dễ dàng như vậy.”
“Chúng ta cần tìm hiểu xem đây là thế giới nào,” Thúy An nói, ánh mắt cô dò xét xung quanh. “Có thể ở đây sẽ có manh mối.”
“Cảm giác như có điều gì đó đang chờ đợi chúng ta,” Bình nói, tay anh chạm vào một viên ngọc lấp lánh gần đó. Ngay lập tức, hình ảnh những ký ức mờ ảo hiện lên, những cuộc chiến tranh giành quyền lực giữa các gia tộc, những bí mật được chôn vùi.
“Đây là một thế giới của những hào môn,” Hoàng nhận xét, ánh mắt anh lấp lánh. “Có thể chúng ta sẽ gặp phải những gia tộc đang tranh giành quyền lực.”
“Nhưng không chỉ có thế,” Khoa nói, “các gia tộc này có thể giữ những bí mật về Quốc Duy. Chúng ta cần phải tìm hiểu.”
Họ tiến vào một thành phố nhộn nhịp, nơi những người mặc đồ lộng lẫy đi lại, ánh đèn màu sắc rực rỡ lấp lánh trên những tòa nhà cao chọc trời. Mọi thứ ở đây đều mang vẻ xa hoa, nhưng trong lòng mỗi người lại cảm nhận được sự lạnh lẽo của quyền lực.
“Chúng ta nên tìm một nơi an toàn để bàn bạc,” Thúy An đề xuất, cảm giác hồi hộp len lỏi trong lòng. “Cần phải cẩn trọng, không ai có thể tin tưởng ở đây.”
Họ tìm đến một quán trà nhỏ, nơi mà không khí ấm áp và tiếng nhạc du dương giúp họ tạm quên đi những áp lực bên ngoài. Ngồi bên bàn, Khoa mở lời: “Chúng ta cần lên kế hoạch tìm kiếm thông tin về Quốc Duy. Có thể hắn đã tạo dựng một thế lực ở đây.”
“Nhưng làm sao để tiếp cận được những người nắm giữ thông tin?” Bình hỏi, vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt anh.
“Chúng ta có thể lợi dụng sự tranh giành quyền lực giữa các gia tộc,” Hoàng gợi ý. “Nếu chúng ta có thể chứng tỏ sức mạnh của mình, có thể họ sẽ muốn hợp tác.”
“Đúng vậy,” Khoa đồng tình. “Chúng ta có thể tham gia vào một cuộc thi đấu, nơi mà các gia tộc thể hiện sức mạnh của mình. Nếu thắng, chúng ta sẽ có cơ hội tìm hiểu thêm về Quốc Duy.”
“Nhưng cuộc thi đấu sẽ rất nguy hiểm,” Thúy An cảnh báo. “Chúng ta cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng.”
“Không còn cách nào khác,” Hoàng nói, ánh mắt kiên định. “Chúng ta không thể chần chừ. Quốc Duy có thể đang ở gần đây, và thời gian không chờ đợi ai cả.”Họ quyết định tham gia vào cuộc thi đấu sắp diễn ra, một sự kiện lớn của các gia tộc. Những tiếng la hét, tiếng vỗ tay vang lên khắp nơi khi thông báo được phát ra. Mỗi người trong nhóm đều cảm thấy hồi hộp, nhưng cũng đầy quyết tâm.
Khi cuộc thi bắt đầu, họ phải đối mặt với nhiều đối thủ mạnh mẽ. Khoa dự đoán từng bước đi của kẻ thù, Thúy An điều khiển nước để tạo ra những cơn sóng bảo vệ đồng đội, Hoàng thể hiện sức mạnh vượt trội trong từng trận đấu. Bình cũng không ngừng tạo ra ảo giác, khiến kẻ thù hoang mang.
Dần dần, họ leo lên những bậc thang của cuộc thi đấu, nhưng sức ép càng ngày càng lớn. Khoa cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, và những ánh mắt lạnh lùng từ các gia tộc xung quanh.
“Chúng ta phải giữ vững tinh thần,” Khoa nhắc nhở nhóm. “Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta phải đứng bên nhau.”
Cuộc thi đấu tiếp diễn với những trận chiến khốc liệt. Một đối thủ mạnh mẽ bất ngờ xuất hiện, khiến mọi người phải nín thở. Hắn ta là một chiến binh được các gia tộc kính nể, và việc đánh bại hắn sẽ mang lại vinh quang lớn.
“Chúng ta sẽ phải làm gì đó đặc biệt,” Thúy An nói, ánh mắt đầy quyết tâm. “Không thể để hắn thắng.”
“Để tôi lo,” Hoàng nói, sự dũng cảm tỏa ra từ anh. “Tôi sẽ đối đầu với hắn.”
“Nhưng...” Thúy An định nói, nhưng Khoa đã gật đầu.
“Đúng, Hoàng, hãy tấn công từ phía sau. Chúng ta sẽ tạo cơ hội cho anh.”
Cuộc chiến bắt đầu, và Hoàng lao vào trận đấu với tinh thần quyết chiến. Khoa, Thúy An và Bình đứng bên ngoài, sẵn sàng hỗ trợ khi cần thiết. Mỗi nhịp tim của họ đều đập trong hồi hộp, họ biết rằng mọi thứ có thể thay đổi chỉ trong tích tắc.
Khi Hoàng đối đầu với kẻ thù, một cơn sóng mạnh bỗng dâng lên từ Thúy An, tạo nên một lớp chắn bảo vệ cho Hoàng. Những cú đấm mạnh mẽ vang lên, khiến không khí xung quanh trở nên căng thẳng. Khoa tập trung vào từng chuyển động, dự đoán bước đi của đối thủ.
“Chúng ta sẽ không từ bỏ,” Khoa thì thầm, lòng đầy quyết tâm. “Đây chỉ là khởi đầu cho những điều vĩ đại hơn.”
Cuộc chiến vẫn tiếp diễn, và họ biết rằng những thử thách lớn hơn đang chờ đợi phía trước. Quốc Duy sẽ không dừng lại, và cuộc hành trình của họ chỉ mới bắt đầu.