Thế Giới Bị Lãng Quên

Chương 15: Đối đầu cuối cùng

Khoa đứng ở trung tâm, cảm giác căng thẳng tràn ngập trong không khí. Xung quanh anh, Thúy An, Hoàng và Bình đều đã sẵn sàng, ánh mắt họ hướng về phía Quốc Duy, kẻ thù mà họ phải đối mặt lần cuối. Quốc Duy, với sự tự tin của một kẻ lãnh đạo, đứng đó, vẻ mặt lạnh lùng, không một chút sợ hãi.

“Các ngươi thật sự nghĩ rằng mình có thể ngăn cản ta?” Quốc Duy lên tiếng, giọng nói vang vọng trong không gian. “Ta đã chuẩn bị mọi thứ. Sức mạnh của ta sẽ không bị ngăn cản bởi những tình bạn tầm thường.”

“Chúng ta sẽ không để ngươi làm điều đó,” Hoàng đáp, sự quyết tâm hiện rõ trên gương mặt. “Chúng ta đã trải qua quá nhiều để có thể từ bỏ.”

“Đúng vậy,” Khoa khẳng định, nắm chặt viên ngọc lấp lánh trong tay. “Sức mạnh của chúng ta không chỉ đến từ khả năng, mà còn từ những gì chúng ta đã xây dựng cùng nhau.”

“Ngươi đã sai lầm khi nghĩ rằng mình có thể kiểm soát tất cả,” Thúy An thêm vào, ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng.”

Quốc Duy cười khẩy, đôi mắt hắn lấp lánh sự tàn nhẫn. “Hãy xem ai sẽ là kẻ chiến thắng. Ta sẽ cho các ngươi thấy sự thật về quyền lực.”

Bỗng, không gian xung quanh họ bắt đầu biến đổi. Những hình ảnh mờ ảo xuất hiện, từng cơn sóng ánh sáng và bóng tối giao thoa nhau, tạo nên một bầu không khí hỗn loạn. Bình nhìn quanh, cảm nhận sự rối loạn trong tâm trí. “Cẩn thận!” hắn hô lên. “Hắn đang cố gắng thao túng chúng ta.”

“An, hãy tạo ra một bức tường nước để bảo vệ chúng ta!” Khoa chỉ đạo. Thúy An gật đầu, tay cô giơ lên, những dòng nước hình thành xung quanh nhóm, tạo thành một lớp chắn kiên cố.

“Hoàng, hãy chuẩn bị tấn công!” Khoa tiếp tục. “Bình, sử dụng khả năng của mình để tạo ảo giác, khiến hắn phân tâm!”

Bình gật đầu, tập trung vào hình ảnh của Quốc Duy, cố gắng tạo ra những ảo giác khiến hắn hoang mang. Nhưng Quốc Duy không dễ bị đánh bại. Hắn cười, đôi mắt lấp lánh sự nguy hiểm. “Các ngươi sẽ không thể ngăn cản được ta. Ta đã có quá nhiều sức mạnh.”

Trong khoảnh khắc đó, Quốc Duy bước tới, đôi tay hắn phát ra những luồng năng lượng tỏa sáng. Hắn phóng về phía nhóm Khoa, nhưng Hoàng đã kịp thời lao lên, dùng sức mạnh của mình để chặn lại. Hai bên va chạm mạnh mẽ, tạo ra một tiếng nổ vang dội.

“Khoa, bây giờ!” Hoàng hô lớn, sức mạnh của hắn dường như không đủ để ngăn cản sức mạnh của Quốc Duy. Khoa, trong khoảnh khắc, đã nhìn thấy một tương lai mờ mịt, nhưng trong đó có một tia sáng. Anh tập trung vào nó, lòng dũng cảm trỗi dậy.

“Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!” Khoa hét lên, và sức mạnh từ viên ngọc trong tay anh bắt đầu phát sáng. Ánh sáng chiếu rọi, hòa quyện cùng sức mạnh của Thúy An và Hoàng, tạo thành một làn sóng mạnh mẽ lao về phía Quốc Duy.

Quốc Duy cảm nhận được sức mạnh đang hướng về mình, hắn bắt đầu lùi lại, nhưng không kịp. Ánh sáng lan tỏa, va chạm với hắn, tạo ra một tiếng nổ lớn. Hắn ngã xuống, nhưng ngay lập tức đứng dậy, ánh mắt đầy thù hận. “Các ngươi sẽ phải trả giá!”

Mọi thứ như ngừng lại, và trong khoảnh khắc đó, Bình cảm thấy một nỗi đau trong lòng. Hắn nhìn Quốc Duy, không còn là kẻ thù mà là người anh từng mong chờ. “Quốc Duy, hãy dừng lại!” hắn kêu lên. “Đây không phải là con đường mà ngươi muốn đi!”Quốc Duy dừng lại, ánh mắt hắn bỗng có phần dao động. Nhưng chỉ trong chốc lát, sự tàn nhẫn lại chiếm lấy. “Ngươi thật sự nghĩ rằng ta sẽ quay đầu ư? Không bao giờ!”

“Chúng ta có thể giúp ngươi, nếu ngươi chịu mở lòng,” Thúy An lên tiếng, giọng nói dịu dàng nhưng kiên quyết. “Chúng ta là gia đình, hãy cùng nhau vượt qua.”

Nhưng Quốc Duy chỉ lắc đầu, sức mạnh của hắn lại dâng lên, và hắn lao về phía họ một lần nữa. “Ta sẽ không để bất kỳ ai cản đường mình!”

Cả nhóm Khoa đồng loạt tấn công, sức mạnh của họ kết hợp lại, tạo thành một trận chiến không thể tưởng tượng nổi. Ánh sáng và bóng tối giao thoa, tiếng nổ vang lên không ngừng.

“Đừng từ bỏ!” Hoàng hô lớn. “Chúng ta phải tiếp tục chiến đấu!”

Bình cảm nhận được sự nặng nề trong lòng, hắn không thể ngăn mình suy nghĩ về mối liên hệ giữa mình và Quốc Duy. “Chúng ta là anh em!” hắn la lên. “Hãy nhớ về những gì chúng ta đã trải qua cùng nhau!”

Nhưng Quốc Duy vẫn không nghe, hắn lao vào trận chiến với tất cả sức mạnh. Khoa cố gắng nhìn thấy tương lai, nhưng chỉ thấy bóng tối bao trùm. Anh cảm nhận được nỗi sợ hãi và sự lo lắng trong lòng từng người, nhưng sự kiên cường của họ vẫn không bị lung lay.

Cuộc chiến kéo dài, từng chiêu thức được tung ra, từng tiếng nổ vang lên. Ranh giới giữa thắng và thua trở nên mong manh. Bình biết rằng nếu không nhanh chóng tìm ra điểm yếu của Quốc Duy, họ sẽ không thể chiến thắng.

“An, hãy tập trung vào việc tạo ra những cơn sóng mạnh hơn!” Khoa kêu gọi. “Hoàng, hãy sử dụng sức mạnh của mình để bảo vệ chúng ta!”

Nhưng Quốc Duy không từ bỏ, hắn lao vào tấn công, ánh mắt đầy thù hận. “Ta sẽ không dừng lại cho đến khi các ngươi quỳ gối!”

Ánh sáng từ viên ngọc trong tay Khoa lại bùng lên, anh cảm nhận được sức mạnh đang dâng trào. “Chúng ta phải làm điều này cùng nhau!” anh hô lớn, lòng tràn đầy quyết tâm.

“Đúng vậy!” Hoàng và Thúy An đồng thanh. Họ lao vào tấn công, sự đoàn kết tạo nên một sức mạnh không thể ngăn cản.

Khi tất cả dồn sức vào một đòn tấn công cuối cùng, Khoa cảm nhận được sự hồi hộp lấn át. “Bây giờ!” anh hét lên, và một làn sóng ánh sáng lao về phía Quốc Duy.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, một hình ảnh chợt hiện lên trong tâm trí Khoa. Anh nhìn thấy một tương lai khác, nơi mà Quốc Duy không còn là kẻ thù, mà là một phần của nhóm. Nhưng liệu họ có thể thay đổi được số phận này?

Ánh sáng va chạm với Quốc Duy, tạo ra một tiếng nổ lớn, và rồi tất cả đều chìm vào bóng tối.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn