Thế Giới Ẩm Thực

Chương 16: Cuộc Đua Chống Đóng Giây

Nhật đứng ở cửa lò nướng, ánh mắt đầy quyết tâm, một tay cầm dao chém lửa, tay kia nắm chặt dao chém gió. Bên cạnh anh, Bảo cũng không kém phần hồi hộp, hai người đã sẵn sàng cho cuộc chiến này. Đối thủ của họ không ai khác chính là Thế Hưng, Mai và Hải, những người từng làm cho họ phải thất bại trong những trận đấu trước.

“Mình sẽ đánh bại họ,” Bảo nói, giọng kiên quyết.

“Đúng vậy. Chúng ta phải thể hiện sức mạnh của mình,” Nhật đáp, hướng về phía lò nướng khổng lồ đang gầm gừ như một con quái vật đói khát.

Bên trong, Tuấn, Vy, Ngọc và Khánh đang đứng trước một cánh cửa khác, nơi được gọi là "Lò Nướng Thần Thực". Không gian nơi đây méo mó như một giấc mơ tồi tệ. Mỗi phút ở đây tương đương với một năm tuổi thọ. Áp lực đè nặng lên họ, đặc biệt là với Tuấn, người phải nấu "Bí Mật Thần Thực" trong vòng 60 phút.

“Cậu có chắc mình có thể làm được không?” Ngọc hỏi, lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.

“Không còn lựa chọn nào khác,” Tuấn đáp, hít sâu. “Mình sẽ cố gắng hết sức.”

Vy nhìn anh, đôi mắt to tràn đầy tin tưởng. “Cậu có thể làm được. Chúng ta sẽ giúp cậu.”

Khánh thả một nụ cười nhẹ. “Chỉ cần cậu nhớ các bước, mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

Nhưng khi thời gian bắt đầu đếm ngược, một cơn đau đột ngột ập đến. Tuấn cảm thấy như có hàng triệu mũi kim đang đâm vào đầu. Áp lực từ việc nấu nướng, cùng với cảm giác "Thấu Cảm" quá tải, khiến anh ho sặc sụa. Những hình ảnh mờ ảo hiện lên trong đầu, những kỷ niệm đau thương từ quá khứ.

“Tuấn!” Vy kêu lên, lo lắng chạy đến bên anh. “Cậu ổn không?”

“Cố lên, Tuấn,” Ngọc nói, giọng đầy khích lệ. “Chỉ còn 50 phút nữa thôi!”

“Phải… mình sẽ không bỏ cuộc,” Tuấn thều thào, cố gắng tập trung. Anh biết rằng mọi sự chú ý của nhóm đang đổ dồn vào mình. Họ đã tin tưởng anh, và anh không thể làm họ thất vọng.

Khi tiếng đếm ngược dần về con số không, Tuấn nhắm mắt lại, hình dung ra món ăn trong đầu. Những hương vị, những nguyên liệu quý giá mà anh đã nghiên cứu cùng Vy và Ngọc hiện lên rõ nét. Anh cảm nhận được từng mảnh ghép của món "Bí Mật Thần Thực" đang dần hình thành.

“Cần phải kết hợp các nguyên liệu lại với nhau,” anh tự nhủ. “Bắt đầu từ hạt giống, sau đó là gia vị, và cuối cùng là phương pháp nấu.”Nhưng không dễ dàng như vậy. Trong lúc Tuấn đang bận rộn với công thức, bên ngoài, Nhật và Bảo đang phải chiến đấu với ba đối thủ mạnh mẽ. Họ bị dồn vào thế bí khi Thế Hưng và đồng bọn tấn công như những cơn gió mạnh, khiến cho mọi sự chuẩn bị của họ trở nên vô nghĩa.

“Không thể để họ chiếm ưu thế!” Nhật gầm lên, vung dao chém lửa, ánh sáng lóe lên như một tia chớp.

“Bảo, hỗ trợ mình!” anh nói.

Bảo ngay lập tức lao vào, sử dụng dao chém gió của mình để cản lại những đòn tấn công từ Mai. Hai người họ phối hợp ăn ý, nhưng sức mạnh của đối thủ quá lớn. Họ buộc phải tìm ra cách để vượt qua.

Trở lại với Tuấn, anh cảm thấy như thời gian đang chạy trốn khỏi mình. Cảm giác đau đớn trong người khiến anh ho thêm lần nữa, máu lẫn trong nước bọt. “Không… mình không thể dừng lại,” anh thầm nghĩ.

Khi thời gian chỉ còn lại 30 phút, Tuấn quyết định phải liều lĩnh hơn. Anh bắt đầu kết hợp các nguyên liệu một cách táo bạo, cảm nhận từng vị trong miệng mình. “Đúng rồi… phải là như thế này,” anh mỉm cười, cảm giác tự tin dần trở lại.

“Cố lên, Tuấn!” Vy hô to, như thể nghe thấy những suy nghĩ trong đầu anh. “Chúng ta tin tưởng cậu!”

Thời gian trôi qua nhanh chóng, nhưng Tuấn đã tìm được nhịp điệu của mình. Anh cảm nhận được từng cảm xúc, từng hương vị, điều đó như một phép màu đưa anh ra khỏi cơn khủng hoảng. Nhưng bên ngoài, Nhật và Bảo vẫn đang trong cuộc chiến cam go.

“Tôi không thể để chúng ta thất bại!” Nhật gầm lên, quyết tâm không để Thế Hưng giành chiến thắng. “Hãy tập trung, Bảo!”

Nhưng áp lực quá lớn. Bảo thấy mồ hôi đổ xuống trán, từng giọt nước mắt mặn chát. “Mình không biết phải làm sao nữa… Họ quá mạnh.”

“Chúng ta không thể bỏ cuộc,” Nhật nói, ánh mắt kiên định. “Phải tìm cách đánh bại họ, không thể để họ thắng.”

Từng giây từng phút trôi qua, bên trong Lò Nướng Thần Thực, Tuấn đã hoàn thành món ăn. Nhưng khi anh chuẩn bị mang ra ngoài, một cơn đau dữ dội ập đến. Anh ngã quỵ, đầu óc tối sầm. “Không, không thể…,” anh thì thầm, cảm giác bất lực dâng trào.

“Tuấn!” Vy kêu lên, lao đến bên anh, nhưng thời gian vẫn không ngừng trôi.

Cuộc đua chống đóng giây đã bắt đầu, và từng giây phút đều mang tính sinh tử. Ai sẽ là người chiến thắng trong cuộc chiến này? Ai sẽ phải trả giá cho sự thất bại? Tất cả đều đang chờ đợi một bước ngoặt bất ngờ.