Thế Giới Ẩm Thực
Chương 1: Xuyên Sách Trở Thành "Đầu Bếp Ma"
Mùi bia hơi, khói than hoa tán, và vị chua chát của me chín nồng nàn đập thẳng vào mũi. Nguyễn Minh Tuấn nhăn mày, mắt vẫn nhắm nghiền. Cổ đau nhức như bị xe tải cán qua, não bộ ù ù như đang chạy một phần mềm quá tải.
— Tuấn ơi, Tuấn ơi! Ốc me bàn ba còn chưa ra? Khách đang gầm đó!
Giọng cô chủ quán — bà Năm, da đen, vai rộng, tay luôn bám mỡ — vọng từ xa, gắt gỏng mà quen thuộc. Tuấn mở mắt. Không phải trần nhà mình ở quận Bình Thạnh, cũng không phải gác xép nhà hàng năm sao ở District 7. Trần nhà thấp, sơn xám bong tróc, quạt treo rung rinh kêu rít kẹt. Bàn ghế nhựa mờ màu, dính vết nước mắm, bia, xúc xích.
Tay Tuấn run run bóp chặt cái chảo gang nặng nề. Nhiệt độ từ tay truyền lên cổ tay, thật, rần rần.
*Xuyên sách. Thật sự xuyên sách rồi.*
Đoạn ký ức không phải của hắn tràn vào như nước bể vỡ đê. Chủ thể gốc cũng tên Nguyễn Minh Tuấn, hai mươi sáu tuổi, đầu bếp phụ tại một nhà hàng lớn, bị sa thải vì "không phù hợp văn hóa doanh nghiệp" — thực ra là không chịu ép đầu làm món ăn sạch sẽ, mất hồn để phục vụ crítico ẩm thực nổi tiếng. Về quê, mò mẫm mở quán vỉa hè này với tiền bồi thường và ít tích蓄 của mẹ. Hai tháng trôi qua, quán vẫn "chạy máu", nợ vay chồng chất. Chủ thể gốc uống say xỉa hôm qua, ngã đập đầu vào góc bàn bia, rồi... không bao giờ tỉnh lại.
Tuấn hít sâu, luồng khí lạnh chảy xuống ruột. Mắt hắn quét quanh. Hệ thống? Cheat? Gold finger?
**[Phát hiện linh hồn xuyên thế. Kích hoạt hệ thống "Thấu Cảm Vị Giác".]**
**[Cấp độ 1: Nhận biết thành phần, nhiệt độ, độ chín qua vị giác.]
[Điều kiện Level up: Làm rung động cảm xúc mạnh mẽ của người ăn qua một món ăn.]**
Một bảng chữ mờ ảo hiện ra trước mắt, sáng rồi tắt, để lại một dòng chữ nhỏ ở góc nhìn: **Thấu Cảm Vị Giác (Lv.1)**.
Tuấn nhếch mép, một nụ cười lạnh lùng, đầy tính toán. *Được. Không có hệ thống điểm danh, không có shop mua đồ. Chỉ có kỹ năng và tay nghề. Đúng gu.*
— Tuấn! Chết cha mày à? Ốc me đấy! — Bà Năm gõ đầu chảo vào khay inox, tiếng *clang* lớn làm tai Tuấn ù đi.
— Ra ngay, bà ơi. Đừng gõ, hỏng chảo thì bà đền. — Tuấn quay lưng, giọng bình thản lạ thường, không hề vội vã.
Bà Năm sững lại, miệng há hốc. Thằng này dứt khoát hôm qua còn cúi đầu xin xỏ giờ chốt đơn, nay ngoan cố như đổi người.
Tuấn không để ý. Hắn quay về bếp — một góc nhỏ hẹp, bếp than đỏ tía, kệ gia vị bám bẩn. Trên bàn thớt gỗ sần sùi, một mớ ốc hương vừa rửa sạch, để rổ. Bên cạnh: me chín ép lấy nước cốt sệt, sả băm, ớt băm, hành tím, ngò rí.
*Đao Pháp Nhập Vi.* Ký ức của chủ thể gốc có kỹ năng dao, nhưng thô sơ. Ký ức của Tuấn — bản thân hắn ở thế giới kia — mười năm cầm dao, từ chặt xương heo cho đến tỉa hoa rau củ cho các đĩa trang trí Michelin. Hai luồng ký ức hòa quyện, thành một bản năng mới.
Hắn cầm daochef — một cái dao santoku Nhật móp méo, lưỡi dao vẫn sắc nhờ hắn mài đêm qua. Con ốc hương to, vỏ xanh mướt, cua cua.
*Rắc. Rắc. Rắc.*
Ba nhát dao. Gọn, sạch, không kèm một mảnh vỏ vụn. Đuôi ốc bị cắt xén nhẹ,露出 phần thịt trắng ngần, căng mọng. Không cần dưa muối, không cần ngâm nước gừng để khử tanh. Chỉ dao, và lực cổ tay.
— Đao pháp... nhập vi... — Bà Năm đứng ngửa ở cửa bếp, thì thào.
Tuấn không trả lời. Dầu ăn vào chảo, nóng bốc khói. Hành tím, sả, ớt xào cho thơm. Me ép vỏ, lọc bỏ hạt, chỉ lấy nước cốt sánh đặc, màu nâu đỏ đẹp mắt. Nước me vào chảo, bốc bọt *bộp bộp*. Gia vị: nước mắm Phú Quốc, đường thốt nốt, chút tiêu đen vò nát. Nêm nếm bằng cảm giác, không cần muỗng cân.
*Thấu Cảm Vị Giác (Lv.1) kích hoạt.*
Khi thìa gỗ khuấy, Tuấn *cảm thấy* được. Không chỉ vị chua, ngọt, mặn, cay. Hắn cảm thấy **sự chờ đợi** của ốc — thịt ốc đang co rút trong nhiệt độ cao, khao khát được bao lấy bởi nước sốt. Hắn cảm thấy **sự ngại ngùng** của me — vị chua quá gắt sẽ làm cứng thịt ốc, vị ngọt quá nồng sẽ che lấp hương biển. Hắn cảm thấy **sự nóng nảy** của ớt — muốn bùng nổ nhưng cần được kìm nén bởi mùi sả, bởi độ béo của dầu.
Ngón tay cái và trỏ Tuấn vẩy một nắm tiêu đen vò nát. Rồi ngò rí. Rồi tắt bếp.
Toàn bộ quá trình chưa đầy ba phút.
Hắn lật chảo, ốc rơi vào khay inox to. Nước sốt me sánh đặc, bóng loáng, ám đều từng con ốc, màu cánh gián quyến rũ. Mùi thơm bùng nổ, xé rách khói than, khói bia, bay ra tận ngã ba đường.
— Xong. — Tuấn đặt chảo xuống, lau tay trên khăn lau bẩn. — Bàn ba. Gọi khách ăn nóng.
Bà Năm còn đang ngơ ngác, tay vẫn cầm khay ốc. Cô lùi ra, đặt khay xuống bàn ba — một bàn góc gần tường, ngồi một ông già tóc trắng, quần áo luộm thuộm, tay run run cầm ly bia không uống. Đằng sau ông, một cô gái trẻ mặc áo khoác jean, tóc ngắn bồng bềnh, đang nhìn ốc với ánh mắt... soi mói.
— Ông Ba, ốc me nóng hổi. Ăn ngay cho ngon. — Bà Năm đặt khay xuống, giọng mềm dịu hiếm có.
Ông Ba nhấc đầu. Mắt đỏ hoe, quai hàm rậm rạp. Hắn nhấc một con ốc to nhất, hứng hơi, húp *rộp* một cái.
Im lặng.
Toàn quán im hẳn. Tiếng quạt treo *rít kẹt* nghe rõ như trống trời.
Ông Ba nhai chậm. Rồi nhắm mắt. Nước mắt lăn dài trên má già nua, rơi vào râu ria.
— Ngon... — Ông khàn giọng. — Ngon như hồi nào... như con nó còn nấu cho già ăn...
Cô gái tóc ngắn bên cạnh bật dậy, mắt to tròn xoe. Tay cô chạm nhẹ vào vai ông, rồi quay sang nhìn thẳng vào hướng bếp — nhìn thẳng vào Tuấn.
Tuấn đang uống ly trà đá, chống mông vào bàn bếp. Hắn *cảm thấy* được.
Không chỉ vị chua ngọt cay mặn tan trong miệng ông Ba. Hắn cảm thấy **nỗi đau dứt ruột** trong ngực ông — mất con trai duy nhất trong tai nạn giao thông năm ngoái, vợ già bệnh tật, một mình gánh vác nợ nần y tế. Nỗi đau đó như một cục băng ngàn năm. Và bây giờ, vị chua của me, vị ngọt của ốc, vị cay của ớt, vị béo của dầu... chúng tan chảy cục băng ấy. Không phải xua tan, mà là **dung nạp**. Như một luồng khí ấm chảy qua kinh mạch, lấp đầy những vết nứt hở.
**[Đã rung động cảm xúc mạnh mẽ: Nỗi buồn/Chữa lành.]
[Thấu Cảm Vị Giác Level Up!]
[Cấp độ 2: Cảm nhận cảm xúc, ký ức, và trạng thái thể chất qua hương vị. Có thể điều chỉnh món ăn để tác động lên mục tiêu.]**
Thông báo ảo lóe lên, nhanh chóng biến mất. Tuấn nuốt cạn ly trà, cảm giác lạ lùng mà dễ chịu lan tỏa ở đầu lưỡi, ở lòng bàn tay — nơi cầm dao.
— Mẹ kiếp, ngon thế à? — Một khách bàn khác, áo phông bung bung, bụng to, đứng dậy đi thẳng đến bàn ba, mắt lòe lòe. — Cho tao xin một đĩa đi bà Năm!
— Tao cũng要! — Khách bàn năm kêu to.
Bà Năm quay sang, mặt đỏ bừng, tay vẫy vẫy: — Có, có, có ngay! Tuấn ơi, làm thêm mười đĩa! Nhanh!
Tuấn không động. Hắn nhìn cô gái tóc ngắn.
Cô gái đó đang đứng ngay trước mặt hắn. Gần vậy mới thấy da trắng hồng, mí mắt có vẻ hơi sưng — vừa khóc? Hay là do thức đêm? Tóc ngắn cắt kiểu bob lẻn tóc, lọn tóc trước rơi che một bên má, nhuộm nâu nhạt, trông rất "Gen Z". Áo khoác jean to hai cỡ, tay áo cuộn lên khuyết tay. Trên cổ treo một máy ảnh Fujifilm x100v cũ kĩ, dây đeo da lim dim.
Cô giơ ngón trỏ, chỉ vào khay ốc trống trên bàn ông Ba, rồi chỉ vào Tuấn.
— Làm ơn cho mình một đĩa. — Giọng cô rõ ràng, có chút khàn, nhưng rất kiên quyết. — Mình trả gấp đôi.
Tuấn nháy mắt: — Hết ốc. Vừa rửa xong lô đó.
Cô gái cười, một nụ cười cong cong, mắt nhín: — Nói dối. Mình thấy bà Năm còn một rổ ốc to kia. Mình chờ. Mình có thời gian.
— Quán vỉa hè, không phục vụ khách chờ quá mười năm. — Tuấn cất ly trà, quay lưng vào bếp. — Bà Năm, rửa ốc cho cô ấy. Tao nghỉ.
— Tuấn! — Bà Năm hoảng hốt. — Khách đang chờ đó! Mười đĩa! Mười đĩa là tiền thuê nhà tháng sau!
Tuấn dừng lại ở ngõ bếp. Hắn quay đầu, ánh mắt đen thẫm, sáng lạnh dưới đèn huỳnh quang: — Làm mười đĩa ốc me bình thường, khách ăn no, quên ngay. Làm một đĩa ốc me *đúng lúc, đúng người*, khách nhớ cả đời. Bà chọn cái nào?
Bà Năm ngẩn người. Rồi cô quay sang cô gái tóc ngắn: — Cô... cô muốn ăn ốc me à? Chị làm riêng một đĩa cho cô, ngon hơn mười đĩa ngoài kia.Cô gái tóc ngắn cười to, phất phất tay: — Không cần biệt xử. Mình chỉ muốn ăn đĩa ốc mà anh chàng kia làm. Đúng vị... "chữa lành" ấy thôi.
Tuấn bước ra khỏi quán, hít một hơi không khí đêm phố pha mùi xăng dầu và lá phượng. Đêm Sài Gòn nóng bức, nhưng lưng hắn se se lạnh. Hệ thống không cho điểm kinh nghiệm, không cho vàng, không cho đồ trang bị. Nó cho **thông tin**. Và **sự kiểm soát**.
*Thấu Cảm Vị Giác Lv.2. Cảm nhận cảm xúc, ký ức, trạng thái thể chất. Điều chỉnh món ăn để tác động lên mục tiêu.*
Đây không phải là nấu ăn. Đây là **y thuật**. Là **phép thuật**. Là... **Đầu Bếp Ma**.
Điện thoại trong túi áo rung nhẹ. Tuấn lấy ra, màn hình khóa hiện tin nhắn Zalo từ số lạ:
**[Số không lưu danh: Anh là Nguyễn Minh Tuấn à? Mình là Lê Hạ Vy. Vừa ăn ốc me ở quán bà Năm góc đường Phạm Viết Chánh. Anh làm món đó à?]**
Tuấn nhăn mày, gõ nhanh: **[Đúng. Có việc gì?]**
**[Mình muốn mời anh làm việc. Lương ngàn USD/tháng. Không ép đầu, không crítico, chỉ nấu ăn. Có hứng thú không?]**
Tuấn cười gằn, ngón tay gõ trên màn hình: **[Quán vỉa hè này thuê bao nhiêu một tháng?]**
**[Ba triệu. Mình trả gấp ba. Làm việc tại không gian sáng tạo mới, Quận 1. Môn: Ẩm thực chữa lành / Fine dining Việt Nam hiện đại.]**
**[Fine dining "chữa lành"? Nghe như scam.]**
**[Ghé qua "Mùi" (The Scent) ngày mai trưa 12h. Địa chỉ: 12/4 Nguyễn Huệ. Hỏi reception Lê Hạ Vy. Nếu không đến, mình hiểu anh thích ở đây húp ốc với bà Năm.]**
Tin nhắn cuối cùng kèm một sticker con mèo vẫy tay: *Bye bye ~*
Tuấn khóa màn hình, nhét điện thoại vào túi. *Lê Hạ Vy. Nhân vật nữ chính. Tài năng sáng tạo món ăn. Con gái gia tộc giàu có muốn tự lập. Trong sách, cô ta là người kéo Tuấn vào cuộc đời thứ hai vào vòng xoáy cuộc thi "Thế Giới Ẩm Thực".*
Hắn nhìn lên biển hiệu quán: **Quán Ơi - Bia Ốc**. Chữ viết tay bết bát, sơn đỏ bong tróc.
*Xuyên sách rồi. Biết cốt truyện. Biết nhân vật. Biết cheat. Biết tương lai.*
Gió đêm thổi lướt, mang theo mùi ốc me còn dính trên áo hắn. Vị chua, ngọt, cay, mặn. Và vị... hứng khởi.
Tuấn quay lưng, bước vào lại quán. Bà Năm đang xúc ốc cho cô gái tóc ngắn — Lê Hạ Vy — một đĩa đầy đẫy, nước sốt bóng loáng. Cô gái cầm đũa, húp một con, nhai chậm, mắt nhắm lại, mặt hài lòng đến mức muốn khóc.
— Ngon... — Cô thì thào, mắt vẫn nhắm, tay vung vẫy đũa trong không trung. — Vị này... không chỉ là ngon. Nó... nó hiểu mình.
Tuấn đi thẳng đến bàn, bẻ một cái ghế ngồi đối diện cô, không hỏi phép. Bà Năm và ông Ba đều ngơ ngác.
— Ăn xong trả tiền. — Tuấn nói, giọng phẳng. — Ba triệu một đĩa. Chưa tính tiền "chữa lành".
Hạ Vy mở to mắt, nhìn Tuấn. Ánh đèn huỳnh quang vàng ốp lên gương mặt cô, làm đôi mắt to tròn lấp lánh. Cô không giận, không sợ. Chỉ cười — một nụ cười rạng rỡ, đầy mưu mô và tò mò.
— Được. — Cô gật gù, xúc thêm một con ốc to vào miệng. — Mình trả. Nhưng mà... anh nấu thêm một đĩa nữa được không? Món kia... mình muốn mang về cho mẹ mình ăn. Mẹ bị ung thư, hóa trị xong chán ăn, người gầy rộc rạc. Anh có thể... nấu cho mẹ mình *muốn ăn* không?
Không khí quanh bàn như đóng băng. Bà Năm nín thở. Ông Ba cúi mặt, vai run nhẹ.
Tuấn nhìn Hạ Vy. **Thấu Cảm Vị Giác Lv.2** bùng nổ.
Hắn *nhìn thấy* hình ảnh một người phụ nữ gầy gò trên giường bệnh, da xám xịt, mắt hốc, nhìn vào bát cháo loãng mà không chút thèm ăn. Hắn *cảm thấy* sự tuyệt vọng của người mẹ — không sợ chết, chỉ sợ con gái buồn. Hắn *cảm thấy* sự bất lực của Hạ Vy — cô gái giỏi sáng tạo tráng miệng ngọt ngào, nhưng không thể nấu một bát cháo làm mẹ ngon miệng.
Đó không phải là yêu cầu. Đó là **thử thách**.
Tuấn đứng dậy. Áo sơ mi trắng bết bẩn dính mỡ, tay vẫn hôi mùi ốc. Nhưng lưng thẳng, bước chân vững.
— Cho tao xem sổ bệnh án. Và tủ lạnh nhà cô. — Hắn nói, giọng không còn đùa giỡn. — Ngày mai sáng, 6h. Tao qua lấy. Nấu bữa trưa.
Hạ Vy sững lại, rồi bật cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp quán vỉa hè bụi bặm, xua tan mùi khói than, mùi bia hơi, mùi nỗi buồn ngàn đời.
— Okie! — Cô gật gù hăng hái, lấy điện thoại chụp một tấm Tuấn lưng quay đi. — 6h sáng. Đừng ngủ nướng nhé... "Đầu Bếp Ma".
Tuấn không quay đầu. Tay vung vẫy một cái: — Biết rồi. Bà Năm, tính tiền!
— Tuấn ơi... — Bà Năm gọi từ phía sau, giọng nghẹn ngào. — Tháng sau... tiền thuê nhà... con đã có.
Tuấn đẩy cửa ra, bước vào đêm Sài Gòn. Điện thoại rung lại. Tin nhắn từ Hạ Vy:
**[Địa chỉ: 45/12 Đường 3/2, Quận 10. Mẹ tên Nguyễn Thị Hạnh. 56 tuổi. Ung thư vú giai đoạn 4. Hóa trị liệu lần 3 vừa xong 3 ngày. Dị ứng hải sản, đậu nành. Không ăn được mặn, không ngửi được mùi đạm sống. Thích ăn cháo hạt sen, nhưng 3 ngày nay không nuốt được một muỗng. Mong anh... làm phép thuật.]**
Tuấn đọc xong, xóa tin nhắn. Hắn cười, một nụ cười to, rạng rỡ dưới ánh đèn đường vàng mờ.
*Ung thư giai đoạn 4. Dị ứng hải sản. Chán ăn triệt để. Chỉ thích cháo hạt sen.*
*Thách thức accepted.*
Hắn cắm tay vào túi áo, bước nhanh về hướng trạm xe buýt. Não bộ đã bắt đầu chạy nhanh hơn tốc độ ánh sáng. *Hạt sen... cần phải tách vỏ, lấy tâm, hấp riêng để lấy tinh huyết. Gạo tẻ ngâm nước cốt dừa tươi. Nấu cháo bằng xương hầm trong 12h... nhưng mẹ cô ấy không ăn được đạm. Thì phải dùng... nấm hương sấy, nấm bào ngư, đậu phộng rang bùi, hạt điều... tạo vị "umami" thuần chay. Gia vị... chỉ được dùng muối hồng Himalaya, đường thốt nốt, dầu mè. Và... "chìa khóa".*
Ngón tay cái vuốt nhẹ vào lưỡi dao santoku trong túi áo khoác — hắn mang theo nó như một thói quen, một phần cơ thể.
*Cần một vị "chữa lành" thực sự. Không phải ốc me. Phải là... **Bí Quyết Hạt Sen Tâm Huyết**. Mónlost recipe của tổ tiên nhà Tuấn, dùng để chữa cho hoàng tử bị ngộ độc nặng. Cần... **Tinh Tinh Thảo** — một loại cỏ mọc ở đỉnh núi Đà Lạt, chỉ nở hoa một đêm trung thu. Hiện tại... không có.*
Tuấn nhăn mày, bước lên xe buýt số 14. *Không có nguyên liệu chính. Phải thay thế. Dùng... rễ cây rau má non, kết hợp với tinh dầu tràm, nấu trong lòng chảo gang trên lửa than... có thể mô phỏng được 70% hiệu quả. Còn 30% còn lại... phụ thuộc vào "Đao Pháp Nhập Vi" và "Thấu Cảm Vị Giác".*
Xe buýt rung lên, mang hắn đi vào đêm phố. Gió lướt qua cửa sổ, mang theo mùi mưa sắp đến.
*Hệ thống không cho công thức. Hệ thống chỉ cho "cảm nhận". Công thức... do tao tự tạo. Đây mới là vui.*
Màn hình điện thoại trong túi sáng lên lần nữa. Một thông báo hệ thống không phải của Zalo, lóe lên trong tầm nhìn của Tuấn — chỉ có hắn thấy được.
**[Nhiệm vụ ngẫu nhiên: "Bát Cháo Cuối Cùng" (S+).]
[Mục tiêu: Làm cho bệnh nhân ung thư giai đoạn 4 ăn được một bát cháo, cảm nhận được hương vị cuộc sống, kéo dài sự sống tối thiểu 30 ngày.]
[Thưởng: Kỹ năng "Chuẩn Bị Nguyên Liệu: Tinh Luyện" (Passive). Mở khóa công thức "Bí Quyết Hạt Sen Tâm Huyết" (Bản không hoàn chỉnh).]
[Thất bại: Hệ thống khóa 30 ngày. Mất khả năng Thấu Cảm Vị Giác.]**
Tuấn nhìn dòng chữ, khóe miệng nhếch lên cao hơn.
— S+ à... — Hắn thì thào, ánh mắt lóe lên ánh sáng nguy hiểm. — Thích thú. Rất thích thú.
Xe buýt rạp vào trạm. Tuấn xuống, bước nhanh vào ngõ tối om của khu chung cư cũ. Trên tay hắn, lưỡi dao santoku cũ kĩ bỗng chốc sáng loáng một chút ánh bạc — ảo ảnh của một con rồng nhỏ cuộn tròn trên lưỡi dao, rồi biến mất.
**Đầu Bếp Ma Nguyễn Minh Tuấn. Level 1. Bắt đầu hành trình.**
Đêm Sài Gòn tiếp tục ngủ say, không biết rằng ở một góc khuất nào đó, một chuỗi phản ứng đã được kích hoạt. Từ một đĩa ốc me vỉa hè. Từ một cô gái tóc ngắn. Và từ một đầu bếp vừa tỉnh giấc từ giấc mơ gọi là "hiện thực".