Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều
Chương 245: Tên đàn ông xấu xa, tự luyến ngầm.
Hoắc Kiêu Hàn không ngờ Tô Uyển lại táo bạo đến thế, trực tiếp thốt ra những lời thẳng thắn và đầy khiêu khích như vậy.
Dưới cái nắng gay gắt, vành tai anh như bị mặt trời nung nấu đến đỏ bừng và nóng rực, gương mặt vốn dĩ lạnh lùng, cương nghị lại càng thêm phần lạnh lùng, nghiêm nghị. Anh mím chặt môi, yết hầu thấm đẫm mồ hôi khẽ chuyển động, trầm giọng cảnh cáo: “Chú ý kỷ luật.”
Tô Uyển thừa biết Hoắc Kiêu Hàn kiên quyết tự mình chỉnh sửa, hướng dẫn cho học sinh, chẳng qua là để có được những giây phút tiếp xúc ngắn ngủi, nhưng đầy hợp tình hợp lý này mà thôi.
“Tối qua em nằm trên giường không hiểu sao lại ngủ quên mất… không phải cố ý không đến đâu.” Tô Uyển vừa chỉnh lại tư thế, vừa mấp máy bờ môi đỏ mọng, thấp giọng dịu dàng nói.
“Anh biết.” Hoắc Kiêu Hàn cũng đã đoán ra, nhưng việc nghe chính miệng Tô Uyển nói ra, lại mang cảm giác hoàn toàn khác biệt.
“Sau khi kết thúc đợt quân sự, em cứ đợi anh ở con ngõ gần trường, anh đến giúp em dọn sách.”
Câu nói này vừa giống như đang trưng cầu ý kiến, lại vừa giống như một lời khẳng định chắc nịch.
“Thế còn chú Hoắc thì sao?” Tô Uyển hơi do dự một chút. Không phải cô không muốn, mà là hôm đó ở Hoắc gia, cô Hồng và dì Tạ dường như đã nhận ra điều gì đó. Hoắc Kiêu Hàn nói sẽ đến đón cô, chuyện này chẳng phải là quá lộ liễu rồi sao?
“Sẽ không để ông ấy biết đâu.” Hoắc Kiêu Hàn hiểu rõ Tô Uyển đang lo lắng điều gì.
Chẳng cần anh phải nói với ba mình, đến lúc đó chỉ cần nhờ dượng điều ba đi nơi khác là được.
“Vậy dọn sách xong thì sao?” Ngày thứ hai sau khi kết thúc quân sự là quay lại trường để nộp học phí, nhận sách, sau đó họp lớp xong là có thể về nhà ăn cơm trưa rồi.
Tô Uyển đang cân nhắc xem nên về thẳng Hoắc gia hay về căn nhà thuê của mình, nhưng việc cô dọn đi chắc chắn phải chào hỏi chú Hoắc một tiếng. Vì vậy, cô muốn nghe xem ý kiến của Hoắc Kiêu Hàn thế nào.
Cô mới nói hôm qua là muốn hôn anh, vậy mà giờ đã quên rồi sao?
Hoắc Kiêu Hàn đanh lại đường quai hàm, không nói thêm gì nữa, nhịp thở hơi trở nên dồn dập, sâu trong vành tai như có ngọn lửa đỏ nhạt đang bùng cháy, rất nóng.
“Tùy em.” Giọng nói trầm khàn vảng vất bên tai Tô Uyển.
Nói xong câu đó, anh dứt khoát đứng dậy tiến về phía học sinh tiếp theo.
Những đợt sóng ngầm giữa hai người, khiến những người đứng sau hoàn toàn không nhận ra một chút bất thường nào. Đó chỉ đơn thuần là một buổi hướng dẫn, chỉnh sửa động tác bình thường giữa vị Đoàn trưởng và học sinh mà thôi.
Hoắc Kiêu Hàn hiểu rất rõ rằng trong mấy ngày quân sự còn lại, anh không thể lấy bất kỳ cơ hội hay cái cớ nào để tiếp xúc hay lại gần Tô Uyển nữa.
Cùng lắm cũng chỉ là nhìn cô một cái từ xa giữa đám đông. Thế nhưng ngay cả việc này cũng không được quá thường xuyên, anh bắt buộc phải kiềm chế. Những người lính dưới trướng anh đều là những kẻ rất giỏi quan sát sắc mặt.
Hai thân phận Sĩ quan và học sinh thực sự quá nhạy cảm, đặc biệt đây còn là đợt thí điểm quân sự cho sinh viên đầu tiên của cả nước. Với tư cách là người chịu trách nhiệm chính cao nhất, trọng trách trên vai anh rất lớn. Anh không được phép để xảy ra bất kỳ sai sót nào, cũng không thể để vướng phải một chút dư luận tiêu cực nào dù là nhỏ nhất.
Tùy ý cô sao?
Thế thì chắc chắn là cô sẽ về căn nhà thuê trước, xem việc dọn dẹp đến đâu rồi, sau đó mới quay lại Hoắc gia để chào tạm biệt chú Hoắc, dì Tạ rồi mới dọn đi.
Nhưng ngay sau đó, Tô Uyển chợt nhận ra giọng điệu của Hoắc Kiêu Hàn có chút gì đó “sai sai”, đôi chân mày thanh tú của cô khẽ cong lên vẻ tinh nghịch.
Hóa ra người đàn ông này phải tốn bao công sức như vậy, mục đích chính là để nghe cô nói câu đó.
Đây nào có phải là đi dọn sách giúp cô? Rõ ràng là anh đang “ám chỉ” cô đấy thôi!
Cô thì đã quên rồi, ai mà ngờ được người đàn ông này lại cứ nhớ mãi không quên. Khóe môi Tô Uyển hiện lên một lúm đồng tiền nhàn nhạt, mang theo vẻ thanh ngọt như làn nước suối trong rừng.
Tại quán trà Bắc Bình.
Kim Văn Lệ trong bộ đồ công sở cắt may vừa vặn, một tay nhâm nhi tách trà, tay kia xem bản thảo tiểu thuyết do Tô Uyển dịch.
“Lục phu nhân, trình độ biên dịch của đồng chí Tô Uyển thực sự rất có đẳng cấp và linh khí. Hồi mười tám tuổi, tôi cũng không thể đạt tới trình độ như thế này. Chỉ cần bồi dưỡng thêm, khả năng cô ấy vào Bộ Ngoại giao làm thông dịch viên cabin là rất lớn.” Từ Diệu Tình nhã nhặn đặt tách trà xuống, không ngớt lời khen ngợi.
Thậm chí, trên gương mặt của cô ta còn lộ rõ vẻ kinh ngạc cùng sự trân trọng đối với một tài năng trẻ.
Trước đây, Lục tổng biên cho Lục Nhuệ đi tu nghiệp tiếng Anh, cũng là vì muốn hướng anh theo con đường ngoại giao, mong muốn anh dấn thân vào chính trường.
Chính vì thế, sau khi nghe tin tòa soạn mới có một biên dịch viên bán thời gian, với bản sơ yếu lý lịch cực kỳ ưu tú, lại có gia đình mấy đời làm nghề ngoại giao.
Kim Văn Lệ thường xuyên hẹn Từ Diệu Tình đi ăn cơm, uống trà để xem có thể nhờ vả mối quan hệ nào từ phía cô ta, nhằm tiến cử Lục Nhuệ vào Bộ Ngoại giao hay không.
Thế nhưng bà ta không ngờ rằng, Từ Diệu Tình lại bày tỏ sự tán thưởng và quan tâm đặc biệt đối với Tô Uyển, thậm chí còn ngược lại mà dò hỏi bà ta về chuyện của cô. Từ Diệu Tình cảm thấy, Tô Uyển chỉ ở lại tòa soạn làm biên dịch thì có chút đáng tiếc, cô có thể đến làm trợ lý cho chị gái của cô ta.
“Trình độ này chỉ cần bồi dưỡng thêm, học xong đại học là có thể vào Bộ Ngoại giao sao?” Một Kim Văn Lệ vốn kiêu ngạo, nay lại tỏ ra vô cùng ôn hòa và niềm nở, trước một người có xuất thân từ gia thế ngoại giao như Từ Diệu Tình.
Bà ta chợt nhớ đến việc con trai mình là Lục Nhuệ, đã vài lần nhắc đến chuyện thích Tô Uyển. Nhưng Tô Uyển vốn xuất thân nông thôn, cho dù ngoại ngữ có chút trình độ đi chăng nữa, thì gia đình đông đúc dưới quê của cô vẫn là một gánh nặng. Những người có tiền có địa vị như họ, làm sao có thể đồng ý cho con trai lấy một cô gái nông thôn, kết thân với thông gia ở quê cho được.
Thế nhưng giờ đây, nghe những lời của Từ Diệu Tình, trong lòng bà ta bắt đầu nảy sinh toan tính.
“Đúng vậy, chị gái tôi cũng đã xem qua bản dịch 《Độc Âm》 của Tô Uyển, cũng cảm thấy cô bé rất có tiềm năng.” Từ Diệu Tình đưa ra câu trả lời khẳng định.