Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều
Chương 218: Tư tưởng của nữ đồng chí này có vấn đề.
Sau bữa tối, bà cụ Hoắc bảo vú Ngô đưa hộp cơm đã chuẩn bị sẵn cho Từ Diệu Tình, để cô ta đến bệnh viện sớm một chút. Bà còn kể thêm rằng, Hoắc Kiêu Hàn rất thích các tập thơ tiếng Nga, cùng một vài sở thích nhỏ thường ngày của anh.
Từ Diệu Tình đón lấy hộp cơm, mỉm cười với Tô Uyển, vẻ mặt lộ rõ sự bất đắc dĩ vì không thể từ chối. Cô ta lại tìm cớ để Tô Uyển tiễn mình ra cửa.
“Bạn học Tô Uyển, em và Đoàn trưởng Hoắc dự định cứ tiếp tục như thế này mãi sao?” Ánh mắt Từ Diệu Tình dừng lại trên đôi môi đỏ mọng của Tô Uyển, ở khoảng cách gần, cô ta còn ngửi thấy trên người cô có mùi thuốc trị bỏng thoang thoảng.
Đó chính là mùi vị trên người Hoắc Kiêu Hàn. Cô ta dùng giọng điệu quan tâm hỏi han: “Nếu Đoàn trưởng Hoắc muốn tìm hiểu em, tại sao lại phải che giấu như vậy? Là vì mối quan hệ của hai người không tiện công khai, hay là…”
“Nếu còn có lần sau, có lẽ tôi sẽ không làm như vậy nữa đâu, bởi vì tôi không tán thành cách làm của Đoàn trưởng Hoắc. Em còn nhỏ tuổi, hôm nay là ở Hoắc gia, nhưng nếu lần sau em trở về trường với bộ dạng này thì sao? Chỉ cần bị bạn học trong lớp phát hiện, những lời đồn thổi không hay sẽ sớm lan ra thôi, ảnh hưởng tới em rất lớn, thậm chí có thể bị nhà trường đuổi học.”
Từ Diệu Tình nói rất nghiêm túc, hoàn toàn đứng từ góc độ của một giáo viên để cân nhắc vấn đề cho Tô Uyển.
Nhưng đằng sau những lời nói đó lại là sự ám chỉ ngầm đầy ẩn ý rằng, Hoắc Kiêu Hàn là người thiếu trách nhiệm, có nghi vấn đang lừa dối và đùa giỡn tình cảm của Tô Uyển.
Tô Uyển vốn đã không thân thiết gì với Từ Diệu Tình, lại càng không mong muốn bất kỳ ai biết được mối quan hệ giữa mình và Hoắc Kiêu Hàn. Đặc biệt là sau khi biết, Từ Diệu Tình chính là giáo viên ngoại ngữ, được đặc cách đến trường trung học Lệ Chí ngay trên bàn ăn, thì cô lại càng thêm cẩn trọng.
Cô cúi đầu, nhìn lại bản thân với vẻ đầy nghi hoặc và mờ mịt: “Cô Từ, cô và cô Hồng rốt cuộc làm sao thế ạ? Em nghe không hiểu lắm.”
“Hơn nữa em cũng đâu có đồng ý tìm hiểu Đoàn trưởng Hoắc, hiện tại em chắc chắn lấy việc học làm trọng, điều này Đoàn trưởng Hoắc cũng hiểu rõ mà.”
Phủ nhận sạch trơn, quả nhiên rất thông minh.
Học sinh đối với giáo viên luôn có một lớp phòng bị tự nhiên. Nếu không phải bản thân Từ Diệu Tình từng trải qua một đoạn tình cảm khắc cốt ghi tâm, có lẽ cô ta đã thật sự tin rằng môi của Tô Uyển đỏ mọng lên chỉ đơn giản là vì m*t kem que.
Từ Diệu Tình khẽ cong môi cười nhã nhặn, không hỏi thêm gì nữa.
Nhưng ngay khi bước lên xe, đôi mắt phượng vốn hơi xếch lên đột ngột trở nên âm trầm.
Tô Uyển không hề đơn giản và ngây thơ như cô ta vẫn tưởng.
Hiện tại là Hoắc Kiêu Hàn đang theo đuổi Tô Uyển, vì vậy cô ta cần phải thay đổi chiến lược, bắt đầu ra tay từ phía Hoắc Kiêu Hàn mới được.
Tại bệnh viện Quân khu.
Tiếng nước chảy ào ào phát ra từ phòng bệnh cán bộ.
Dáng hình cao lớn, rắn rỏi của Hoắc Kiêu Hàn đứng trước vòi nước, anh dùng nước lạnh liên tục dội lên mặt và đầu, yết hầu nhô ra khẽ lăn động.
Cứ nhắm mắt lại, anh lại nghĩ đến những lời Chính ủy Lưu nói với mình lúc nãy, khi ghé thăm phòng bệnh, bằng một thái độ vô cùng nghiêm túc: “Tư tưởng của nữ đồng chí này tuyệt đối có vấn đề.”
“Một nữ đồng chí có thể thốt ra câu ‘người trước trồng cây, người sau hái quả’ thì khi yêu đương, chắc chắn là đối với chiến sĩ của chúng ta mang mục đích không thuần khiết.”
“Nếu có ngày người lính phải ra chiến trường, e là thư chia tay sẽ được gửi tới ngay lập tức.”
Anh không nghĩ Tô Uyển có mục đích không thuần khiết gì với mình, chỉ là câu “người trước trồng cây, người sau hái quả” đó, đã phản ánh rằng trong thâm tâm cô, anh có cũng được mà không có cũng chẳng sao, cô không thực sự để tâm.
Nếu đã như vậy, tại sao cô lại chủ động đút bỏng ngô cho anh, sờ yết hầu, cơ bụng của anh, lại còn cam tâm tình nguyện để anh hôn, làm ra những hành động thân mật đến thế?
“Đoàn trưởng Hoắc, bà nội Hoắc bảo tôi mang cho anh ít đồ ăn anh thích đây.” Ngoài phòng bệnh vang lên giọng nói nhã nhặn, phóng khoáng của Từ Diệu Tình.