Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 216: Anh đưa em về.

“Chẳng phải thế này là đúng kiểu: ‘người trước trồng cây, người sau hái quả’ sao?” Đôi mắt nước long lanh như ánh xuân của Tô Uyển khẽ chớp, đôi môi nhỏ bị hôn đến mức ướt át, đỏ mọng khẽ mở.

Cô có chút bất ngờ, khi người đàn ông này thật sự từng có một đoạn tình cảm, lại còn tiến triển đến mức hôn nhau rồi cơ đấy.

Đôi lông mày đẹp đẽ của Hoắc Kiêu Hàn khẽ nhíu lại, cảm giác giống như một gáo nước lạnh, bất thình lình dội thẳng vào trái tim đang nóng rực như nham thạch phun trào của anh.

Ở trường quân đội và quân khu Tây Bắc đến con chó cũng là giống đực, đặc biệt là quân khu Tây Bắc, đóng quân giữa sa mạc mênh mông vô tận.

Mấy năm đó, anh gần như đã sắp quên mất phụ nữ trông như thế nào rồi.

Hơn nữa, nếu anh có thực sự yêu đương, thì chắc chắn phải là vì mục đích kết hôn, tuyệt đối không có chuyện phụ lòng con gái nhà người ta.

Anh không ngờ tư duy của Tô Uyển lại có thể “nhảy số” nhanh đến như vậy.

Anh đã nghĩ đến việc cô sẽ nói là để tâm, hoặc không để tâm, thậm chí có thể sẽ hờn dỗi hay tức giận, nhưng lại chẳng thể ngờ cô lại có thái độ như thế này.

Dường như, có vẻ như việc anh từng qua lại với người khác, thì cô lại là người được hời, và đó là một chuyện tốt vậy.

Cả cơ thể đang được bao bọc trong hơi nóng hừng hực, hơi thở bỗng chốc lạnh hẳn xuống.

Hoắc Kiêu Hàn nhìn xoáy vào mắt Tô Uyển, khẽ hất nhẹ mái tóc trước trán đang lấm tấm mồ hôi, sau đó đưa cổ tay lên liếc nhìn thời gian, nén lại nhịp thở dồn dập nơi cổ họng: “Hết mười phút rồi, anh đưa em về.”

Nói xong, anh bế Tô Uyển từ trên bàn xuống.

Dáng vẻ ấy giống như cưỡng ép bản thân, phải tách khỏi bầu không khí ái muội ngay lập tức, vô cùng bình tĩnh.

Tô Uyển cũng kinh ngạc khi thấy Hoắc Kiêu Hàn lại có thể lý trí đến mức độ này.

Nói mười phút là đúng mười phút.

Đúng là người lính, quan niệm về thời gian đã khắc sâu vào trong xương tủy rồi.

Nhưng Tô Uyển lờ mờ nhận ra sau khi mình nói ra câu đó, sắc mặt người đàn ông đã hơi thay đổi.

“Em không để tâm đâu, cô gái đó…” Chẳng lẽ thực sự đã hy sinh, hay vì bệnh tật mà qua đời sao? Nếu vậy, việc cô dùng ngôn ngữ trêu đùa của thời hiện đại để nói ra, đúng là không thích hợp chút nào.

Đôi chân của Tô Uyển mềm nhũn chạm đất, vừa định mở miệng giải thích.

Hoắc Kiêu Hàn đã siết chặt lấy cổ tay mịn màng của cô, nói một cách chém đinh chặt sắt: “Không có, đừng nghĩ lung tung.”

Cô là người con gái đầu tiên anh theo đuổi, là người đầu tiên anh thích, và trong suốt hai mươi sáu năm qua, anh cũng chỉ qua lại với duy nhất một mình cô mà thôi.

Chính câu nói và thái độ vừa rồi của cô, đã khiến trái tim anh cảm thấy vô cùng bất an.

Hơi ấm dày rộng, nóng rực truyền đến từ làn da nơi cổ tay.

Tô Uyển chỉ cho rằng mình đã nghĩ quá nhiều, Hoắc Kiêu Hàn là đang căn đúng thời gian để được ở bên cô thêm chút nữa, giờ đã hết giờ, nên anh buộc phải cưỡng ép bản thân, thoát khỏi những phản ứng hóa học nồng cháy này.

Tính kỷ luật nghiêm ngặt này, đúng là anh tự tàn nhẫn với chính mình thật đấy.

Vì sợ bị người quen trong đại viện quân khu nhìn thấy, Hoắc Kiêu Hàn đã để Tô Uyển xuống xe trước ở một ngã tư.

Khi Tô Uyển về đến Hoắc gia thì cũng vừa vặn sắp đến giờ cơm.

Tạ Bạch Linh và vú Ngô đang bận rộn trong bếp. Từ phòng khách thỉnh thoảng lại vọng lại tiếng cười sang sảng của bà cụ Hoắc.

“Vú Ngô này, nhớ múc riêng mấy món mà Kiêu Hàn thích ăn để riêng ra nhé, lát nữa lúc con bé Diệu Tình về thì tiện thể mang qua cho Kiêu Hàn luôn.”

Bà cụ Hoắc nói xong liền quay sang, hiền từ bảo với Từ Diệu Tình đang ngồi bên cạnh đọc bài luận tiếng Nga cho mình nghe: “Diệu Tình à, lúc đó trời chắc cũng chưa tối lắm đâu, ăn xong để tài xế của chú Hoắc đưa cháu về, chắc không phiền gì cháu đâu nhỉ?”

Từ Diệu Tình mỉm cười nhã nhặn: “Bà nội Hoắc, chính cháu là người khiến Đoàn trưởng Hoắc phải nhập viện, sao có thể coi là phiền phức được ạ? Cháu còn phải cảm ơn chú Hoắc và dì đã không trách tội, lại còn mời cháu tới nhà dùng cơm nữa.”

Vú Ngô trong bếp thò đầu ra đáp lại một câu. Nhìn Từ Diệu Tình đang ngồi trên ghế sofa với vẻ dịu dàng, đoan trang, trong lòng bà ấy bỗng thấy có chút không thoải mái.

Bà ấy không kìm được mà bồi thêm một câu: “Cứ nói đến chuyện ăn uống, chứ Kiêu Hàn vẫn là thích nhất cơm canh do con bé Uyển làm. Đợt nằm viện trước, mấy món Tô Uyển nấu, lúc mang hộp giữ nhiệt về cái nào cái nấy sạch bong, chẳng cần tôi phải rửa nữa kia mà.”

“Chỉ tiếc là hôm nay bé Uyển phải đến tòa soạn nộp bản thảo, nếu không đã có thể nấu canh cho Kiêu Hàn rồi.”

“Chắc cũng sắp về rồi đấy, nếu còn kịp thì làm cho Kiêu Hàn mấy món xào, cậu ấy nhất định sẽ thích lắm.”

Vừa dứt lời, Tô Uyển đã từ bên ngoài bước vào, một luồng gió lùa qua ngay lập tức thổi tung tà váy xanh nhạt của cô lên đến tận đầu gối.

Tô Uyển vội vàng cúi người ép tà váy xuống.

Từ Diệu Tình đang ngồi trên sofa xoay người lại, liếc mắt một cái liền nhìn thấy trên cổ tay trắng ngần mảnh khảnh của cô, vẫn còn vương lại một vết hằn ngón tay mờ nhạt sắp tan; mái tóc vốn được búi lỏng sau gáy giờ hơi rối loạn, có vài sợi tóc như sắp rụng mà rũ xuống.

Đôi lông mày và đôi mắt dịu dàng như nước thấm đẫm lòng người, vành tai nhỏ nhắn bóng mượt nhuộm một màu hồng đào thẹn thùng; đôi môi đỏ tươi tắn, ướt át, tựa như có thể rỉ ra mật hoa, hay nói đúng hơn là vừa được ai đó dùng mật hoa tẩm nhuận cho căng mọng.

Nhìn kỹ hơn, đôi môi ấy còn hơi sưng lên một chút.