Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 213: Em không đi theo anh sao?

Lông mày đẹp đẽ của Hoắc Kiêu Hàn nhíu chặt lại, anh cứ ngỡ cô đang trách mình vì đã kéo cô vào phòng tạp vụ suýt chút nữa thì bị phát hiện, đôi mày hạ thấp xuống đầy vẻ hối lỗi: “Uyển Uyển, em đừng giận, là anh không có chừng mực, anh sẽ tự kiểm điểm.”

Vốn dĩ anh chỉ định kéo Tô Uyển vào phòng tạp vụ để hôn vài cái, nói chuyện đôi câu, ai ngờ vừa chạm môi một cái là mọi chuyện liền trở nên không thể cứu vãn.

Tô Uyển nhìn vẻ mặt thành khẩn, nghiêm túc như một đứa trẻ làm sai chuyện của Hoắc Kiêu Hàn, trông có chút đáng thương. Cô liếc nhìn xung quanh thấy không có ai, bèn khẽ móc lấy ngón tay út của anh, bàn tay đang cầm túi đồ ăn vặt, giọng nói dịu dàng: “Không có mà, anh ra ngoài lâu như vậy rồi, nên về thay thuốc đi thôi, chắc anh cũng còn nhiều việc phải làm đúng không?”

Hoắc Kiêu Hàn vốn còn đang tự trách, đôi mắt đen sâu thẳm lập tức rạng rỡ hẳn lên. Nhưng khi anh định móc lấy ngón tay của Tô Uyển thì cô đã kịp thu tay về.

Anh tiến lại gần thêm một bước, giọng nói trầm khàn, mang theo sự chiếm hữu đầy dịu dàng: “Vậy em không đi theo anh sao?”

Tô Uyển sốt sắng muốn tách ra như vậy, là để bản thân mau chóng tỉnh táo lại, sợ mình sẽ không kìm lòng nổi, nào ngờ Hoắc Kiêu Hàn lại “lấy ơn báo đáp”, được đà lấn tới như thế.

“Chẳng phải em đã đi xem phim với anh rồi sao?”

“Qua chỗ thuê nhà xem một chút đi, những món đồ lớn anh sẽ mua về cho em trước, xem xong là về ngay thôi.”

Đến câu cuối cùng, giọng điệu của anh khẽ nhấn mạnh hơn một chút. Họ gặp nhau tính ra còn chưa đầy hai tiếng đồng hồ, thực sự là quá ngắn ngủi. Hoắc Kiêu Hàn chỉ muốn được ở bên Tô Uyển thêm một lúc nữa, cho dù chẳng làm gì cả, chỉ đi dạo thôi cũng được. Yêu cầu của anh chỉ đơn giản có vậy.

Giọng nói của người đàn ông trầm ấm và đầy từ tính, tựa như làn gió xuân lướt qua trái tim, khiến vành tai người ta ngứa ngáy, cả cõi lòng như tan chảy. Tà váy xanh nhạt của Tô Uyển bị cơn gió nhẹ cuốn lên, khẽ cọ vào ống quần quân phục của người đàn ông.

“Có được không?”

Vì Hoắc Kiêu Hàn đã nói đến mức đó, nên Tô Uyển đành gật đầu đồng ý. Dù sao thì đến lúc đó, nếu cô không kiềm chế được, thì cứ để mặc cho người đàn ông này tự mình kiềm chế vậy.

Hai người lái xe rất nhanh đã đến khu nhà tập thể dành cho cán bộ hưu trí, Hoắc Kiêu Hàn lấy chìa khóa ra mở ổ khóa cửa.

Tô Uyển bước vào phòng kiểm tra một lượt, bên trong đã có sẵn giường và tủ quần áo, chỉ có bàn học và ghế là cần phải mua mới, ngoài ra còn cả rèm cửa nữa. Số còn lại là một vài vật dụng thiết yếu hàng ngày như xoong nồi, bát đĩa mà thôi.

Hoắc Kiêu Hàn đứng bên cạnh Tô Uyển ở một khoảng cách rất gần, hơi nóng từ cơ thể anh từ từ phả về phía cô, bao bọc lấy làn da cô. Thế nhưng anh cũng chỉ cầm cuốn sổ công tác màu xanh, ghi lại những yêu cầu của Tô Uyển.

Sau khi xem xong, nơi còn lại duy nhất chính là nhà vệ sinh. Điểm quan trọng nhất khiến Tô Uyển chọn căn phòng này, chính là vì nhà vệ sinh đã được sửa sang lại, bồn cầu rất sạch sẽ, không hề bẩn thỉu hay có những vết ố vàng, đen.

Nhược điểm duy nhất là nhà vệ sinh nằm ở bên ngoài sân, vào mùa đông, nếu gặp ngày mưa tuyết mà phải ra ngoài đi vệ sinh giữa đêm, thì rất bất tiện. Nhưng đây cũng là đặc trưng của thời đại này, chỉ có thể thay bóng đèn nhà vệ sinh cho sáng hơn một chút thôi.

“Có thể mua một chiếc bồn cầu di động đặt ở trong phòng.” Hoắc Kiêu Hàn rất chu đáo mà nghĩ đến điểm này.

“Không muốn đâu.” Tô Uyển thấy Hoắc Kiêu Hàn định ghi cả bồn cầu di động vào sổ liền, thì lập tức từ chối: “Em không thích.”

Cô không quen đi vệ sinh ngay trong phòng, hơn nữa nắp đậy không khít sẽ có mùi, quan trọng nhất là sáng sớm hôm sau thức dậy còn phải đi đổ. Cô chê bẩn!

“Anh đổ cho em.” Hoắc Kiêu Hàn liếc mắt một cái đã nhìn ra điểm mà Tô Uyển không thích, đôi mắt đen thâm trầm nhìn cô chằm chằm.

Cô bé này rất yêu sạch sẽ, lúc đi tàu hỏa anh đã phát hiện ra điều đó rồi.

Tô Uyển giật mình kinh ngạc, gương mặt khẽ đỏ lên, vì thẹn thùng mà liếc xéo anh một cái. Nói anh đơn thuần, non nớt trong chuyện tình cảm cũng đúng, nhưng ở một vài phương diện khác anh lại cực kỳ táo bạo, ví dụ như dáng vẻ của một người chồng mẫu mực thế này.

Nói xong cô định đi ra ngoài.

Thế nhưng đúng lúc này, Hoắc Kiêu Hàn nắm lấy bàn tay nhỏ trắng ngần của Tô Uyển, cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, ánh mắt nóng rực: “Ở lại thêm mười phút nữa đi.”

Nếu không tính thời gian ở trên xe, từ lúc bước chân vào cửa đến giờ cũng mới chỉ năm sáu phút, Hoắc Kiêu Hàn đương nhiên không muốn rời xa Tô Uyển nhanh như vậy, anh không nỡ chút nào cả.