Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 211: Có người tới.

Nhiệt độ tăng cao nhanh chóng, không khí ám muội đến cực điểm, hai người hôn nhau đến mức mồ hôi đầm đìa.

Tô Uyển cảm thấy rất nóng, từ lồng ngực, cánh tay cho đến khoang miệng của người đàn ông đều nóng bỏng khiến cô gần như tan chảy thành nước. Cơ thể cô càng lúc càng mềm nhũn, đôi chân dần đứng không vững.

Đúng lúc này, một tiếng bước chân từ ngoài cửa truyền đến. Hoắc Kiêu Hàn dù đang đắm chìm nhưng vẫn luôn duy trì một dây thần kinh cảnh giác, anh đột ngột rời khỏi đôi môi ẩm ướt của Tô Uyển, kéo ra một sợi chỉ bạc trong suốt lung linh.

“Đừng cử động, có người đến.” Giọng Hoắc Kiêu Hàn rất khàn, bàn tay to và đôi giày da cùng lúc tì chặt lên cánh cửa.

Tô Uyển khẽ mở môi th* d*c để hít hà không khí trong lành, đôi mắt đen láy ửng đỏ ngập nước, vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Tiếng bước chân bên ngoài đã tiến đến sát cửa phòng tạp vụ.

Toàn bộ không gian chật hẹp, nóng bức bỗng chốc trở nên căng thẳng và lo lắng tột độ. Trái tim đang đập loạn nhịp của Tô Uyển cũng bị treo lơ lửng, kinh mạch toàn thân như đang đánh trống liên hồi. Nếu chuyện này bị phát hiện, nếu có người nhìn thấy họ ở bên trong mà gọi đội tuần tra đến, thì rắc rối lớn rồi.

“Ơ kìa, sao lại không đẩy ra được nhỉ, bị kẹt rồi à?” Nhân viên lao công của rạp phim vẫn đẩy cửa như mọi khi, nhưng phát hiện không đẩy nổi liền dùng lực đẩy thêm lần nữa, bà không tin là mình không mở được.

Bàn tay to của Hoắc Kiêu Hàn chống chặt lên cánh cửa, cơ bắp trên cánh tay gồ lên, tấm lưng áo đã bị mồ hôi thấm ướt đẫm. Hai người vẫn duy trì tư thế như lúc nãy, không dám cử động dù chỉ một chút vì sợ phát ra bất kỳ âm thanh lạ nào. Hơi thở nóng hổi và dồn dập của anh phả ngay bên vành tai Tô Uyển.

Bàn tay nhỏ đẫm mồ hôi của Tô Uyển, cũng nắm chặt lấy vạt áo trước ngực người đàn ông, cô nín thở, khi cơ thể vừa hơi trượt xuống dưới, bàn tay đang siết quanh eo cô của người đàn ông lập tức nhấc bổng cô lên, khiến cô càng dán chặt hơn vào lồng ngực anh.

“Cái cửa này sáng nay vẫn mở được mà…” Người lao công bên ngoài vẫn kiên trì không bỏ cuộc, vừa đẩy vừa huých mạnh vào cửa.

Lồng ngực của cả hai đều phập phồng dữ dội, màng nhĩ tràn ngập tiếng tim đập của đối phương.

Lồng ngực của Tô Uyển rất mềm mại, còn khuôn ngực của Hoắc Kiêu Hàn lại rất rắn chắc, những khối cơ rộng và săn chắc ép chặt lấy sự kiều diễm của cô đến mức biến dạng. Ngăn cách qua hai lớp vải, vẫn có thể cảm nhận được nhiệt độ nóng rực và sức mạnh bừng phát kia.

Chiếc thắt lưng kim loại nơi thắt lưng anh, cùng với một gói kẹo cứng trong túi quần, cấn vào vùng bụng dưới mềm mại của cô, cảm giác vô cùng khó chịu. Thế nhưng theo sự co thắt của cơ bụng tinh tráng và mạnh mẽ, cô phát hiện ra hình dáng của “gói kẹo” có đường nét đáng kinh ngạc kia, căn bản không phải là kẹo cứng, mà vị trí cũng hoàn toàn không đúng.

Đôi mắt mọng nước của Tô Uyển khựng lại, hàng lông mi bị hơi thở của người đàn ông làm cho ẩm ướt khẽ chớp liên hồi. Ngay từ đầu cô đã cảm nhận thấy sự tồn tại mơ hồ đó, nhưng vẫn luôn tưởng rằng đó là gói kẹo cứng anh nhét trong túi quần, lúc nãy cô còn định bảo anh lấy gói kẹo đó ra nữa.

Tiếng th* d*c trầm đục của Hoắc Kiêu Hàn bên tai Tô Uyển, lại nặng nề thêm một phần, ánh mắt anh tối sầm lại đầy kì lạ, cổ họng thắt chặt, yết hầu không ngừng di chuyển.

Nhân viên lao công thấy đẩy mãi mà cửa phòng tạp vụ vẫn bất động, như bị khóa trái từ bên ngoài, thế nhưng cánh cửa này bên trong vốn không có khóa, chắc là đã bị thứ gì đó ở bên trong chặn lại rồi. Bà đành vừa lẩm bẩm vừa đi tìm đồng nghiệp đến giúp.

Mãi đến khi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất, Hoắc Kiêu Hàn mới buông bàn tay đang tì chặt cửa ra. Những giọt mồ hôi trên trán anh lăn dài rồi rơi vào trong cổ áo, d*c v*ng nồng đậm bị khóa chặt trong đôi đồng tử u tối. Dù anh có không nỡ đến thế nào đi chăng nữa, thì họ cũng phải nhanh chóng rời khỏi đây.

Sau khi khẽ mở một khe cửa để xác nhận an toàn, anh mới mở hẳn cửa ra. Tô Uyển vội vàng bước ra khỏi phòng tạp vụ, khuôn mặt và vùng cổ của cô đều đẫm mồ hôi, đôi má ửng hồng vì thẹn thùng, khuôn miệng nhỏ lại càng đỏ mọng và ẩm ướt. Trên đó vẫn còn vương lại dư vị của người đàn ông.