Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 209: Đồ quỷ nhỏ, em lừa anh à

Đôi lông mày sắc sảo như lưỡi kiếm của Hoắc Kiêu Hàn khẽ cau lại, vừa định quay đầu lại nhìn thì mới quay được một nửa, anh đã lập tức phản ứng ra, đôi mắt đen trầm tối tăm bỗng chốc bùng lên một tia lửa rạng rỡ, lấp lánh rạng ngời.

Yết hầu của anh chuyển động mạnh: “Em vốn dĩ không hề hẹn đồng chí Tưởng đến.”

“Đồ quỷ nhỏ, em lừa anh.” Anh đột ngột sải bước tiến lên phía trước, giọng nói trầm khàn bao phủ bởi hơi thở nóng rực ập đến, thanh âm vừa từ tính vừa khàn đặc.

Làn da màu lúa mạch không che giấu nổi vành tai đang đỏ bừng như thiêu như đốt, khóe môi không kìm nén được mà cong lên, tràn đầy niềm vui sướng sau khi trải qua cảm giác thất vọng tột cùng, anh thầm nghiến răng.

Hai ngày nay anh không ngủ ngon được chút nào, trong mơ toàn là hình bóng cô. Đã phải hụt hẫng và thất vọng suốt hai ngày trời, kết quả cuối cùng là Tô Uyển vốn dĩ vẫn muốn đi xem phim cùng anh.

“Phim sắp chiếu rồi, mau vào thôi anh.” Tô Uyển nhìn dáng vẻ bừng tỉnh khi nhận ra mình bị lừa của Hoắc Kiêu Hàn mà mỉm cười, cô quay đầu lại đón lấy cuống vé từ tay nhân viên soát vé.

Hai bím tóc dài khẽ lướt qua trước ngực anh, khiến lồng ngực anh ngứa ngáy và nóng bừng.

Hoắc Kiêu Hàn lập tức đi theo vào lối đi tối om dẫn vào phòng chiếu, cánh tay dán sát bên sườn Tô Uyển.

Lúc này anh bỗng thấy hối hận vì đã mua quá nhiều đồ ăn, cả hai tay đều đã cầm đầy, hoàn toàn không thể trống ra tay nào nữa.

Tô Uyển bị bao vây bởi nhiệt độ nóng bỏng và hơi thở nam tính nồng đậm của người đàn ông, đây là khoảng cách thân mật mà cô chưa từng trải qua. Gần đến mức cô có thể nghe thấy nhịp thở trầm đục, và tiếng tim đập dập dồn như trống trận của anh.

Cô nhích sang bên trái để kéo giãn khoảng cách một chút, nhưng anh lập tức lại áp sát tới ngay.

Mãi cho đến khi bước hẳn vào trong phòng chiếu, Hoắc Kiêu Hàn mới tách ra khỏi cô, người trước người sau giữ đúng khoảng cách chuẩn mực giữa các đồng chí nam nữ.

Cung Văn hóa đều sắp xếp chỗ ngồi theo số ghế, dù họ là những người cuối cùng vào rạp nhưng vẫn có được một vị trí ngồi xem tốt nhất ở chính giữa.

Bộ phim đang chiếu là một tác phẩm tình cảm mang phong cách đặc trưng của Hong Kong. Tô Uyển vốn dĩ xưa nay không mấy mặn mà với thể loại này, cô chỉ tựa lưng vào ghế và nhâm nhi đống đồ ăn vặt mà Hoắc Kiêu Hàn đưa cho.

Thế nhưng, bộ phim tình cảm này lại đan xen thêm chút yếu tố kinh dị phiêu lưu. Nam nữ chính vô tình lạc vào một ngôi nhà ma, bầu không khí được đẩy lên vô cùng căng thẳng và kịch tính.

Tuy nhiên Tô Uyển hiểu rất rõ rằng, đây chẳng qua chỉ là những cảnh tượng hù dọa do bạn bè của nam nữ chính cố tình tạo ra. để vun vén cho hai người họ mà thôi. Cộng thêm việc cô vốn là một tín đồ của phim kinh dị, nên chút hù dọa cỏn con này chẳng thể khiến lòng cô gợn chút sóng gió nào, thậm chí cô còn thấy nó khá lỗi thời.

“A…” Một cảnh tượng kinh dị lướt nhanh qua màn ảnh, khiến rất nhiều nữ đồng chí trong rạp phim đều bị dọa cho khiếp vía.

Hoắc Kiêu Hàn nhìn thấy một cô gái ở hàng ghế phía trước, vì quá sợ hãi mà nắm chặt lấy cánh tay người đàn ông bên cạnh. Còn người đàn ông kia thì táo bạo hơn, dứt khoát ôm lấy đối tượng của mình vào lòng để trấn an.

Anh quay sang nhìn Tô Uyển đang ngồi cạnh bên, thấy cô hoàn toàn không có lấy một chút sợ hãi, phản ứng vô cùng bình thản; bàn tay to đặt trên đầu gối của anh cứ nắm chặt rồi lại thả lỏng, thả lỏng rồi lại nắm chặt.

Đôi chân dài bọc trong chiếc quần quân phục không tự chủ được mà nghiêng về phía bên trái, bàn tay trái mấy lần định nhấc lên, các ngón tay khẽ cử động, muốn đi nắm lấy bàn tay đang ăn bỏng ngô của Tô Uyển.

Lòng bàn tay anh thấm đẫm mồ hôi, cổ họng thắt lại khô khốc, sống lưng căng cứng thẳng tắp.

Anh không hiểu vì sao Tô Uyển lại chẳng sợ hãi chút nào, tay cô cũng chưa từng buông xuống lấy một lần, khiến anh hoàn toàn không tìm thấy một chút cơ hội nào để ra tay.

Chỗ ngồi trong rạp chiếu phim vốn dĩ rất sát nhau, Tô Uyển tự nhiên nhận ra những hành động “lén lút” của Hoắc Kiêu Hàn. Ngay khi tay phải cô vừa đặt lên đùi, tay của Hoắc Kiêu Hàn đã nâng lên. Nhưng khi phát hiện cô chỉ là đang đổi tay để cầm đồ, anh lại đành phải đặt tay về đầu gối.

Cô nhận thấy suy nghĩ và hành vi của Hoắc Kiêu Hàn khá mâu thuẫn. Anh có lúc sẽ mạnh mẽ tiến lại gần cô như những vị “tổng tài bá đạo” trong tiểu thuyết, hận không thể bao vây lấy cô, nhưng đồng thời lại thuần tình như một cậu nhóc, rất e thẹn với những va chạm cơ thể. Khí thế của anh luôn toát ra ngoài nhưng lại đầy sự khắc chế và nhẫn nhịn.

Cô cũng rất muốn biết, lần trước ở phòng bệnh cán bộ, nếu như không có người cần vụ cắt ngang, liệu có phải anh thực sự định hôn xuống hay không. Thế là, cô ôm lấy túi bỏng ngô trong lòng, đưa tay nhẹ nhàng kéo kéo ống tay áo của anh.

Hoắc Kiêu Hàn lập tức quay đầu lại nhìn cô, thân hình cũng nghiêng sát về phía cô.

“Anh Kiêu Hàn, bỏng ngô này thơm ngọt thật đấy.” Tô Uyển nói khẽ một câu bên tai anh. Luồng khí khi cô nói chuyện lọt thẳng vào lỗ tai, nhẹ nhàng mềm mại lướt qua những sợi lông tơ trên vành tai anh.

Hoắc Kiêu Hàn chỉ cảm thấy cổ áo như siết chặt lại, lồng ngực đập liên hồi.

Ngay sau đó, Tô Uyển rất tự nhiên lấy một viên bỏng ngô nhét vào miệng anh, đầu ngón tay khẽ lướt qua làn môi mỏng của anh. Hoắc Kiêu Hàn sững người như bị điện giật, còn chưa kịp cảm nhận hết dư vị từ cái chạm nơi đầu ngón tay cô trên môi mình, anh đã thấy Tô Uyển dùng chính bàn tay vừa chạm vào môi mình đó, thản nhiên đút cho chính cô một viên.

Chuyện này thì có khác gì bọn họ đang hôn gián tiếp đâu cơ chứ?

Máu trong người dồn thẳng lên đại não, hơi thở trở nên dồn dập và nóng rực, hàm dưới của Hoắc Kiêu Hàn bạnh ra thật chặt, ánh mắt anh nhìn cô như đang bùng cháy một ngọn lửa mãnh liệt nào đó.

Chỉ là trong môi trường bóng tối, không thể nhìn rõ được.

Không có phản ứng gì sao?

Đây vốn là một bài đăng dạy cách “thả thính” trai đẹp mà Tô Uyển vô tình lướt thấy trên mạng. Theo như những gì bài viết nói, vào lúc này trong đầu người đàn ông chỉ duy nhất có ý định muốn hôn bạn mà thôi.

Thấp nhất thì Hoắc Kiêu Hàn cũng phải nắm lấy tay cô chứ.

Thế nhưng cô đợi một lúc lâu mà Hoắc Kiêu Hàn vẫn không có bất kỳ hành động nào. Chẳng biết là phương pháp bài viết dạy không hiệu quả, hay là do anh quá “khúc gỗ” nữa.

Vốn dĩ cô rất mê nhan sắc và vóc dáng của Hoắc Kiêu Hàn, nhưng nếu cứ thế này thì chẳng còn gì thú vị nữa. Sau khi uống cạn chai nước ngọt, Tô Uyển đứng dậy đi vệ sinh.

Lúc cô rửa tay xong từ nhà vệ sinh bước ra, một bóng hình cao lớn, vạm vỡ đã chắn ngay trước mặt, kéo cô đi thẳng vào căn phòng để đồ tạp vụ ngay cạnh nhà vệ sinh.