Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 204: Mang về ăn đi

Đôi mắt sắc lạnh của Hoắc Kiêu Hàn khẽ nheo lại.

“Bà nội, chắc là của y tá thôi ạ?” Mạnh Tân Hạo cảm thấy chuyện này cũng chẳng có gì lạ, còn trêu chọc thêm một câu: “Chẳng lẽ lại là của em gái Tô Uyển đánh rơi sao?”

Sắc mặt bà cụ Hoắc lập tức biến đổi.

“Mạnh Tân Hạo, đùa giỡn cũng phải có chừng mực, cậu bây giờ nói năng càng lúc càng không có quy củ rồi đấy.” Ánh mắt Hoắc Kiêu Hàn sắc lẹm như dao cạo quét về phía Mạnh Tân Hạo, các đốt ngón tay anh siết chặt lại.

Mạnh Tân Hạo lập tức rụt cổ lại, đứng sang một bên. Cậu ta không ngờ mình chỉ thuận miệng đùa một câu mà anh họ lại có phản ứng lớn đến thế.

“Y tá nào mà tóc lại rơi được vào tận dưới gối thế này?” Việc này trông giống như đã có người từng nằm ngủ trên chiếc gối này hơn. “Kiêu Hàn, tóc này là của ai?”

Đôi mắt sắc sảo của bà cụ Hoắc xoáy sâu vào Hoắc Kiêu Hàn.

Bà cụ nghĩ thầm, lẽ nào người con gái mà Hoắc Kiêu Hàn thích đã đến thăm nó? Lúc ngồi ở đầu giường, sợi tóc vô tình rơi xuống dưới gối? Hay thực sự là của Tô Uyển?

“Bà nội Hoắc…” Từ Diệu Tình, người đã đứng ở cửa một lúc, đúng lúc bước vào với túi sữa bột và bánh quy trên tay. Mái tóc dài mềm mại xõa trên vai, cô ta đeo một chiếc băng đô ren màu xanh nhạt, ánh mắt nhìn vào sợi tóc dài mà bà cụ Hoắc đang cầm trong tay.

Với vẻ ngoài trí thức, điềm tĩnh nhưng cũng đầy vẻ thẹn thùng, cô ta lên tiếng: “Sợi tóc này chắc là của cháu, sáng nay cháu có đến thăm Đoàn trưởng Hoắc…”

“Là của mẹ cháu, ngoài mẹ cháu ra thì còn ai có thể chạm vào giường chiếu của cháu được nữa.” Hoắc Kiêu Hàn ngắt lời Từ Diệu Tình, anh cầm lấy sợi tóc từ tay bà cụ Hoắc một cách vô cùng tự nhiên.

Vẻ thẹn thùng trên mặt Từ Diệu Tình bỗng chốc cứng đờ, nụ cười trên khóe môi cũng đông cứng lại. Cô ta hoàn toàn không ngờ người đàn ông này lại không hề nhận tấm chân tình đó, thậm chí một chút nể mặt cũng chẳng để lại.

Tô Uyển sau khi dịch xong một chương bản thảo, liền cầm theo quả dưa ngọt mà người nhà bệnh nhân cùng phòng cho để đến phòng bệnh cán bộ.

Vừa bước vào cửa, thấy Từ Diệu Tình cũng ở đó, đôi mắt trong veo đen lánh của cô khẽ chuyển động, sau đó liền lên tiếng đầy dịu dàng, nhã nhặn: “Bà nội Hoắc, anh Tân Hạo, mọi người tới rồi ạ?”

“Đây là quả dưa ngọt một người chị cùng phòng cho cháu, là dưa nhà chị ấy tự trồng, vừa ngọt vừa nhiều nước nên cháu mang tới cho Đoàn trưởng Hoắc nếm thử.”

“Không cần đâu, cô mang về ăn đi. Lo mà dưỡng cho tốt vết bỏng ở chân để còn tham gia quân huấn. Sau này nếu bị tụt lại quá xa, thể lực không theo kịp thì sẽ rất dễ làm ảnh hưởng đến thành tích chung của cả lớp đấy.”

Hoắc Kiêu Hàn nhìn những miếng dưa thơm đã được cắt sẵn từng miếng trên tay Tô Uyển, đôi lông mày cao và sắc sảo khẽ nhướn lên, anh nói với vẻ mặt lạnh lùng và nghiêm nghị.

Đôi mắt đen sâu thẳm như sương mù dày đặc trên núi xa nhìn thẳng vào mắt Tô Uyển, thấp thoáng che giấu một luồng cảm xúc thầm kín.

Chất giọng trầm thấp mang âm hưởng kim loại toát lên vẻ lạnh lẽo và xa cách rõ rệt.

Bà cụ Hoắc thấy phản ứng và thái độ của cháu trai mình đối với Tô Uyển vẫn giống như trước đây, không có gì đặc biệt, bà lại liếc nhìn Tô Uyển một lượt.

Cảm thấy giữa hai đứa chắc là không có chuyện gì, lúc này bà cụ mới hơi yên tâm. Sợi tóc kia là của Tạ Bạch Linh thì quả thực nghe hợp tình hợp lý hơn hẳn.

Bà cụ Hoắc trái lại càng tò mò hơn về việc Từ Diệu Tình nói, sáng nay cô ta đã đến thăm Hoắc Kiêu Hàn, bà cụ liền quay sang dịu dàng hỏi: “Diệu Tình này, sáng nay cháu đến lúc nào thế? Sao bà không thấy cháu nhỉ?”

Xem ra cô ta đoán không sai, Hoắc Kiêu Hàn đột nhiên dùng thái độ cứng nhắc, lạnh nhạt như vậy để nói chuyện với Tô Uyển, chính là vì bà nội nhà họ Hoắc không ưa cô, nên anh chỉ có thể lén lút giấu giếm bà.

Khóe môi Từ Diệu Tình nhếch lên sâu hơn, đôi mắt phượng dài hẹp liếc về phía Hoắc Kiêu Hàn, muốn người đàn ông này đưa ra chút gợi ý xem, bà nội Hoắc đã rời đi lúc mấy giờ. Cô ta cũng cho rằng, anh sẽ cân nhắc đến mối quan hệ không thể công khai giữa anh và Tô Uyển, mà đưa ra ám hiệu giúp mình.

Thế nhưng cô ta hoàn toàn không ngờ tới việc, người đàn ông đó đã quay người bước tới trước bàn làm việc để thu dọn báo chí, bóng lưng cao lớn toát lên vẻ lạnh lùng và xa cách.

Từ Diệu Tình bấm nhẹ đầu ngón tay, mỉm cười đáp lại: “Vì chuyện ở trường nên cháu đến hơi muộn, có lẽ lúc cháu tới thì bà đã về rồi ạ.”

“Đúng rồi, bà có nghe bà nội cháu nói, trường Trung học Lệ Chí để mời được cháu về giảng dạy ngoại ngữ, hiệu trưởng đã phải tốn không ít công sức, nói đến rát cả lưỡi mới mời được cháu đấy.”

Bà cụ Hoắc cảm thấy chuyện này thực sự quá trùng hợp, cứ như thể mọi thứ đã được sắp đặt từ trước vậy.

Trở thành đồng nghiệp với Hoắc Hồng, sau này sẽ càng có nhiều cơ hội mời người ta về nhà dùng cơm hơn.

“Nói như vậy, chẳng phải cô chính là giáo viên của em gái Tô Uyển sao?” Mạnh Tân Hạo kinh ngạc thốt lên, chuyện này đúng là trùng hợp đến mức không tưởng.

Tiện thể, cậu ta cũng kể luôn việc Tô Uyển đang biên dịch cho tờ tạp chí “Độc Âm”.

Từ Diệu Tình giả vờ kinh ngạc, bày ra vẻ mặt như thể vừa mới biết chuyện, cô ta nhìn về phía Tô Uyển bằng nụ cười ngạc nhiên đầy thân thiện, rồi nói với vẻ vô cùng an tâm: “Tô Uyển à, cô thật không dám nghĩ em lại chính là học sinh sau này của cô đấy. Cô cứ ngỡ em và biên dịch viên của ‘Độc Âm’ chỉ là trùng tên trùng họ thôi. Những bài dịch của em trên ‘Độc Âm’ cô đã đọc đi đọc lại mấy lần rồi, thực sự rất xuất sắc. Em đúng là một hạt giống tốt để trở thành nhà ngoại giao tương lai, cô cảm thấy rất vinh dự khi có một học sinh ưu tú như em.”