Thân là một cán bộ cấp trung đoàn, hình tượng chắc chắn phải cao lớn, nghiêm nghị, quả quyết và nói một là một, hai là hai; vậy mà anh lại có thể hạ mình, ánh mắt dịu đi để trưng cầu ý kiến của một cô gái nhỏ.
Rõ ràng là anh vô cùng để tâm đến cô gái này, nhìn dáng vẻ ấy thì chắc là hai người vừa mới bắt đầu tìm hiểu nhau chưa lâu.
Nghe thấy câu hỏi đó, Tô Uyển theo trực giác né tránh ánh mắt của con trai chủ nhà, trong lòng vô thức định nói “không phải”.
Thế nhưng lời đã đến bên môi, mà cô lại chẳng thể mở miệng.
Việc cô phủ nhận chuyện này cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa. Theo quan niệm của thời đại này, cô và Hoắc Kiêu Hàn đã hôn nhau rồi, thì đó chính là quan hệ yêu đương.
Trong lòng Hoắc Kiêu Hàn, anh đã mặc định cô chính là đối tượng yêu đương của mình. Chẳng qua vì sự việc xảy ra quá đột ngột, nên anh mới bằng lòng kiên nhẫn cho cô thời gian để thích nghi mà thôi.
Hơn nữa, Hoắc Kiêu Hàn vừa mới dùng danh nghĩa của mình để giúp cô thuê được nhà, cô mà lên tiếng phản bác ngay lúc này thì cũng không hay.
Người đàn ông này có ý thức đạo đức quá mạnh, cô đoán chừng nếu đổi lại là nguyên chủ, có lẽ anh cũng sẽ chịu trách nhiệm mà cưới người ta thôi.
Vì vậy cô chỉ cúi đầu, im lặng không nói gì.
“Đồng chí, không phải đâu, là em gái. Đại viện quân khu cách trường Lệ Chí một khoảng khá xa, cô bé lại không biết đi xe đạp, hơn nữa tính tình có chút nhút nhát, ra ngoài ở sẽ thoải mái tự nhiên hơn, mẹ tôi lúc rảnh rỗi cũng sẽ ghé qua thăm em ấy.”
Hoắc Kiêu Hàn đứng trước mặt Tô Uyển, khoảng cách không xa không gần, vừa đủ để nhận thấy nhịp thở có phần dồn dập của cô.
Anh rủ mắt, nhìn hàng mi đen dài của Tô Uyển phủ trên đôi mắt trong veo như làn nước mùa thu đang khẽ run rẩy, rõ ràng là cô đang đấu tranh và kháng cự. Thế là anh bèn lên tiếng giải thích với con trai của chủ nhà.
Tô Uyển có chút ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Hoắc Kiêu Hàn, cô rất bất ngờ khi anh lại chủ động lên tiếng phủ nhận mối quan hệ của hai người.
“Gọi anh đi. Sau này lúc tan làm, em không cần gọi chức vụ của anh nữa.” Đôi mắt đen láy, sáng quắc của Hoắc Kiêu Hàn cũng đang ngưng đọng trên gương mặt cô.
Tô Uyển hơi ngẩn người. Đã gọi “Hoắc đoàn trưởng” suốt gần hai tháng nay, đột nhiên bảo cô gọi bằng anh, thực sự nhất thời chưa sửa miệng ngay được, nhưng cô vẫn ngoan ngoãn nhỏ giọng gọi một tiếng: “Anh….Hoắc.”
“Ừm.” Hoắc Kiêu Hàn khẽ đáp lời.
Con trai chủ nhà thấy vậy thì nhìn qua nhìn lại gương mặt của hai người, sau đó mỉm cười không hỏi thêm gì nữa mà đưa chìa khóa nhà cho Hoắc Kiêu Hàn.
Hoắc Kiêu Hàn lấy phong bì đựng tiền thuê nhà một năm đã thỏa thuận qua điện thoại, giao tận tay cho con trai chủ nhà một lần duy nhất.
Lúc rời đi, con trai chủ nhà vẫn không quên dặn dò Hoắc Kiêu Hàn một câu: “Là em gái thì lại càng phải trông chừng cho kỹ, không được để con bé yêu đương đâu nhé. Một cô bé xinh xắn thế này chuyển đến trường mới, chắc chắn là sẽ được săn đón lắm đấy.”
“Bạn thân của con gái tôi cũng thế đấy, đi xuống nhà ăn lấy cơm là bao nhiêu nam sinh tranh nhau giúp, đi học tiết thể dục về một cái là ngăn bàn đã đầy thư tình, cả của bạn cùng lớp lẫn khác lớp đấy.”
“Kết quả là thành tích học tập tụt dốc không phanh, ngay cả kỳ thi sơ tuyển cũng không đỗ nổi.”
“Tôi biết mình phải làm gì.” Hoắc Kiêu Hàn đứng thẳng người, giọng nói chém đinh chặt sắt, giữa đôi lông mày thấp thoáng vẻ sắc sảo và lạnh lùng.
Trường Trung học Lệ Chí tuy không phải trường tốt nhất Bắc Bình, nhưng lại là nơi quản lý nghiêm ngặt nhất trong việc tiếp xúc giữa các nam nữ học sinh.
Sau đó, anh thành khẩn nói với Tô Uyển: “Nếu đã thỏa thuận là đợi em tốt nghiệp mới công khai, vậy thì chuyện này chỉ cần hai chúng ta biết là được, em đừng gây áp lực tâm lý cho mình.”
Quả nhiên trong lòng Hoắc Kiêu Hàn đã mặc định như vậy. Chuyện này so với “yêu đương vụng trộm” cũng chẳng khác là bao.
Vả lại, cho dù tối qua cô có phát điên vì say rượu, nhưng Hoắc Kiêu Hàn hoàn toàn có năng lực để ngăn cản cô kia mà. Tại sao anh không ngăn lại, ngược lại còn để mặc cho cô “làm loạn” cơ chứ?
Cô chỉ nói vài câu mê sảng khi say, mà anh đã ngoan ngoãn nằm xuống cho cô “đè đầu cưỡi cổ” rồi sao?
Điều này hoàn toàn không phù hợp với thiết lập nhân vật có tam quan chính trực, đạo đức cao thượng của anh chút nào.
Sau khi bình tĩnh xâu chuỗi lại mọi việc, Tô Uyển mới nghĩ ra điểm này, cô lờ mờ đánh hơi thấy mùi vị của một âm mưu nào đó.
“Hoắc đoàn trưởng, tôi đột nhiên nhớ ra, tối qua tôi say rượu nên không tỉnh táo, nhưng anh… tại sao anh không ngăn tôi lại?”
Việc say rượu rồi làm loạn là lỗi của cô, nhưng anh với tư cách là một người đàn ông trưởng thành, lại còn là một sĩ quan quân đội được huấn luyện bài bản quanh năm, mà anh không ngăn cản cô thì rõ ràng là anh có vấn đề rồi.
Hoắc Kiêu Hàn hơi nhíu mày, anh đưa mắt nhìn quanh một lượt rồi nói: “Chúng ta về xe rồi nói.”