Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 178: Tôi vẫn còn là học sinh.

Trong không gian xe kín mít vốn dĩ đã nóng, nhiệt độ cơ thể rực cháy của Hoắc Kiêu Hàn khi nghiêng người áp sát lại càng không ngừng sưởi nóng cô.

Tô Uyển né tránh ánh mắt của Hoắc Kiêu Hàn, nhìn vào nút khóa xe đã bị nhấn xuống, tay phải vẫn nắm chặt tay cầm cửa xe, mồ hôi trên trán làm ướt đẫm những sợi tóc con lưa thưa.

Bản kế hoạch vốn dĩ đã được cô vạch ra kỹ lưỡng bỗng chốc bị xáo trộn hoàn toàn. Cô không hề thích, cũng không muốn cuộc sống mình bị đảo lộn như thế này.

“Hoắc đoàn trưởng, tôi vẫn còn là học sinh, vả lại tôi… cũng chưa từng yêu đương, không biết phải cư xử với anh như thế nào. Hơn nữa bà nội Hoắc cũng không thích tôi lắm, bà còn giới thiệu cho anh những đối tượng xem mắt xứng đáng hơn về thân phận và gia thế…”

“Những chuyện đó anh đều sẽ xử lý tốt, em không cần lo lắng.” Ánh mắt của Hoắc Kiêu Hàn kiên định, nhìn chằm chằm vào Tô Uyển, lồng ngực phập phồng, anh cực kỳ kiên nhẫn nói: “Em không biết cách cư xử với anh cũng không sao, anh dùng cách đối xử với bạn gái để đối đãi với em cũng như nhau cả thôi.”

Hàng mi dài cong vút của Tô Uyển không ngừng run rẩy, tay phải cô dùng lực siết chặt tay nắm cửa, nhịp thở có chút dồn dập.

Hồi tưởng lại tất cả những gì Hoắc Kiêu Hàn đã làm cho mình suốt thời gian qua, cô nhận ra người đàn ông này tuy lạnh lùng, cứng nhắc nhưng lại vô cùng thông tuệ và nhạy bén.

Anh nắm bắt chừng mực trong cách cư xử giữa hai người vô cùng chuẩn xác.

Mỗi khi anh để lộ cảm giác chiếm hữu hay xâm lấn quá mạnh mẽ, anh đều sẽ khéo léo dùng những lý do chính đáng và hợp lý khác để che đậy.

Anh biết lúc nào nên tiến, lúc nào nên lùi.

Cô mua thắt lưng tặng anh, anh không nhận, điều đó tạo cho cô một ảo giác rằng anh đối xử với cô chỉ thuần túy vì nghĩa vụ và trách nhiệm, không hề xen lẫn bất kỳ tình cảm cá nhân nào khác.

Anh giống như một con sói đi săn, cứ thong dong không nhanh không chậm bám theo cô, khiến cô lơ là cảnh giác, chưa từng một lần nghi ngờ thân phận “con sói” của anh.

Đợi cho đến khi cô tự mình phạm sai lầm, anh lập tức lao tới vồ lấy, nhất quyết không buông tha.

Sau khi nghĩ thông suốt những điều này, Tô Uyển biết mình không thể từ chối một cách dứt khoát được nữa, bởi nội dung ghi lại trong bút ghi âm không phải chuyện nhỏ.

Cô cũng không còn cách nào để trốn tránh.

Có lẽ việc tạm thời không công khai mối quan hệ giữa hai người chính là biện pháp tốt nhất vào lúc này.

“Hoắc đoàn trưởng, anh có thể cho tôi chút thời gian để suy nghĩ được không? Tôi… vẫn chưa thích ứng kịp.”

Đôi mắt đen láy mọng nước của Tô Uyển khẽ chuyển động, cô mím nhẹ bờ môi vẫn còn vương hơi nóng.

“Được.” Ánh mắt đen sâu thẳm của Hoắc Kiêu Hàn phản chiếu gương mặt nghiêng thanh tú, dịu dàng của Tô Uyển, ánh nhìn ấy tựa như một vòng xoáy có thể hút trọn cô vào trong. Giọng anh trầm khàn nhưng dứt khoát.

Anh biết Tô Uyển vừa tỉnh rượu, nên cần thời gian để bình tâm và chấp nhận sự thật. Vì vậy, anh không hề vội vàng thúc ép cô đưa ra câu trả lời ngay lập tức.

Sau đó, anh lại vươn tay giúp Tô Uyển hạ cửa kính xe xuống.

“Chúng ta đi xem nhà trước, sau khi chốt xong, anh sẽ giúp em dọn ra khỏi nhà họ Hoắc nhanh nhất có thể.” Hoắc Kiêu Hàn nói xong liền khởi động xe, lái về phía khu tập thể dành cho gia quyến cán bộ hưu trí.

Cơn gió mát dưới bóng cây thổi qua đôi gò má đỏ bừng, nóng hổi của Tô Uyển, khiến lồng ngực đang bí bách của cô cảm thấy thông thoáng hơn nhiều.

Mấy tờ tiền 10 tệ cầm trên tay, dường như đã bị mồ hôi trong lòng bàn tay làm ẩm cả góc giấy.

Nghĩ đến nội dung trong bút ghi âm, đôi tai nhỏ nhắn trắng trẻo của Tô Uyển lại một lần nữa ửng lên sắc hồng đào đầy xấu hổ.

Những tiếng “chụt chụt” cùng tiếng th* d*c kìm nén của Hoắc Kiêu Hàn nồng nặc vẻ ám muội, như muốn tràn ra khỏi lỗ tai cô vậy.

Tất cả đều đã bị bút ghi âm thu lại rõ mồn một, cô có muốn chối cũng không chối được.

Lúc này, cô chỉ muốn nhanh chóng tách khỏi Hoắc Kiêu Hàn mà thôi.

Thế nên vừa đến khu tập thể dành cho gia quyến cán bộ hưu trí, Tô Uyển đã lập tức mở khóa, rồi nhanh chóng bước xuống xe.

Cấp bậc của các cán bộ sống trong khu tập thể này đều không hề thấp, vì vậy môi trường ở đây khá tốt. Mỗi dãy nhà sẽ có hai hộ gia đình sinh sống và dùng chung nhà bếp.

Trước khi đến, Hoắc Kiêu Hàn đã gọi điện trước cho con trai của chủ nhà.

“Hoắc đoàn trưởng, anh đã là cán bộ cấp trung đoàn rồi, phía trung đoàn vẫn chưa phân nhà công vụ cho anh sao? Mà còn phải đưa người nhà ra ngoài thuê phòng thế này?” Người con trai của chủ nhà đã ngoài bốn mươi tuổi tiến lên bắt tay với Hoắc Kiêu Hàn.

Nhìn thấy Tô Uyển với mái tóc đen, đôi môi đỏ, dáng vẻ dịu dàng kiều diễm đi phía sau anh, ông ta mặc nhiên cho rằng hai người là quan hệ vợ chồng.

Nhìn cô vợ nhỏ của vị đoàn trưởng này mặt mũi đỏ bừng, đôi mắt long lanh ngấn nước, dáng vẻ đầy thẹn thùng, ông ta lại càng chắc chắn phán đoán của mình là chính xác.