Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 162: Lừa đảo.

Tô Uyển đột ngột ôm chặt lấy cô ấy, rồi ghé sát tai nói nhỏ: “Chị Mộng Duyệt, chị bình tĩnh lại đi! Hắn biết mình sai nên mới cố tình đảo lộn trắng đen, bóp méo sự thật, chụp mũ và gán tội cho chị. Hắn làm vậy là để đè nén và thao túng cảm xúc của chị đấy.”

“Hắn muốn chị phẫn nộ, bốc đồng, phản ứng quá khích để rồi làm ra những hành động thiếu lý trí. Như vậy tất cả mọi người sẽ tin rằng chị là kẻ cực đoan, rồi hắn sẽ dùng cái sai của chị để lấp l**m cho sự phản bội, lừa tình, lừa tiền của hắn, nhằm đánh lạc hướng dư luận.”

“Chị đừng để hắn dắt mũi.”

Loại trai đểu cao tay này đúng là những bậc thầy thao túng tâm lý. Ngay cả khi bị bắt quả tang trên giường, chúng vẫn có thể quay sang chỉ trích rằng do bạn thiếu quyến rũ, không đủ quan tâm đến chúng.

“Không cần đến tòa soạn đâu, chúng ta trực tiếp đến đồn công an báo án.” Tô Uyển biết tâm trạng Tưởng Mộng Duyệt lúc này khó mà bình tĩnh ngay được, cô quay sang nói dõng dạc với Từ Phương Phương đang u mê và Trần Thủ Thần:

“Trần Thủ Thần, nếu anh đã phủ nhận mối quan hệ yêu đương với chị Tưởng Mộng Duyệt, vậy thì bấy lâu nay anh chính là lợi dụng tình cảm của chị ấy để lừa đảo chiếm đoạt tài sản.”

“Mỗi bức thư anh viết cho chị Mộng Duyệt và mỗi khoản tiền chị ấy gửi cho anh, chị ấy đều giữ lại bằng chứng ở nhà rất cẩn thận.”

“Tất cả những thứ đó đều là bằng chứng sắt đá cho việc anh đùa giỡn tình cảm phụ nữ, mượn danh nghĩa kết hôn để thực hiện hành vi lừa đảo.”

“Quần áo, giày dép anh đang mặc trên người đều là do chị Tưởng Mộng Duyệt mua cho. Ngay cả hai ngày trước, anh còn lấy danh nghĩa đưa chị ấy về quê gặp cha mẹ để lừa lấy hai tháng tiền nhuận bút, dùng số tiền đó mua cho người yêu thật sự của anh một đôi giày cao gót trị giá tới 119 đồng.”

“Suốt nửa năm qua, chị Mộng Duyệt đã gửi tất cả tiền nhuận bút dịch thuật cho anh, số tiền ít nhất cũng phải hơn cả nghìn đồng đấy.”

Ban đầu, những người đứng xem đều bị vẻ ngoài chân thành, đầy trách nhiệm của Trần Thủ Thần đánh lừa. Nhưng giờ đây, nghe thấy Tưởng Mộng Duyệt đã gửi cho hắn cả nghìn đồng, lại còn kiên quyết đến đồn công an báo án tội lừa đảo, đám đông lập tức đổi chiều.

Mọi người xung quanh bắt đầu hiểu ra ngọn ngành, trên mặt ai nấy đều hiện rõ sự phẫn nộ.

Quan hệ nam nữ bất chính, lừa tiền của bạn gái cũ để tiêu cho bạn gái mới, đến khi bị phát hiện còn đổi trắng thay đen, bôi nhọ danh dự của người ta; loại người này thật đáng hận, đúng là một tên cặn bã.

Trần Thủ Thần nhất thời hoảng loạn. Hắn vốn muốn phủ nhận quan hệ với Tưởng Mộng Duyệt để trốn tránh trách nhiệm, nào ngờ lại bị đồng nghiệp của cô đâm trúng tử huyệt, đòi đưa hắn lên công an kiện tội lừa đảo.

Nếu thật sự bị đưa đến đồn công an, chỉ cần trưng ra thư từ và vận đơn chuyển tiền, tất cả lời nói dối và lớp mặt nạ của hắn sẽ bị vạch trần hoàn toàn.

Hắn đã dồn bao nhiêu tâm huyết và tiền bạc vào Từ Phương Phương, tuyệt đối không thể để công sức đổ sông đổ bể lúc này.

“Tưởng Mộng Duyệt, tôi chỉ là một sinh viên nghèo từ nông thôn thi đỗ lên đây, ở quê cha tôi quanh năm phải uống thuốc, còn ba bốn đứa em phải nuôi, cô nhất định phải dồn tôi vào đường cùng mới chịu sao? Tôi biết cô có quan hệ ở đồn công an, tôi đấu không lại cô, tôi nhận thua là được chứ gì?”

Trần Thủ Thần vò đầu bứt tai, giả bộ tội nghiệp, tuyệt vọng như thể gặp cảnh đời bất công nên chỉ đành cam chịu số phận, thậm chí còn nặn ra vài giọt nước mắt.

Tưởng Mộng Duyệt đã thực sự tận mắt chứng kiến sự vô liêm sỉ và hèn hạ của Trần Thủ Thần, lòng cô lạnh lẽo đến cực độ; gần năm năm thanh xuân của cô chẳng khác nào đem cho chó gặm.

Cô đặt hết niềm tin và mong đợi vào cuộc hôn nhân với hắn, vậy mà hắn lại mang số tiền cô chắt bóp gửi cho để chi tiêu hết lên người một người phụ nữ khác nhằm lấy lòng cô ta.

“Một trăm ba mươi tám bức thư anh viết cho tôi, cùng với xấp vận đơn chuyển tiền dày cộm kia, lẽ nào đều là giả sao?”

“Anh rõ ràng là mượn danh nghĩa kết hôn để lừa đảo tiền của tôi và cha mẹ tôi. Tô Uyển, nhờ các em đưa hắn đến đồn công an trước, chị về nhà lấy thư và vận đơn ngay bây giờ, rồi chị sẽ gọi cả đồng nghiệp ở tòa soạn đến để vạch trần tội ác của hắn, cho cả Bắc Bình này thấy bộ mặt dơ bẩn và ghê tởm của hắn.”

Tưởng Mộng Duyệt nói xong liền dứt khoát quay lưng rời đi.

Mạnh Tân Hạo đã muốn đấm tên cặn bã này từ lâu, cậu tiến lên túm chặt lấy cánh tay Trần Thủ Thần, rồi lôi xềnh xệch hắn ra ngoài.

Trần Thủ Thần vốn cũng cao to lực lưỡng, lại từ nhỏ đã quen việc bổ củi, làm nông nên sức khỏe có phần nhỉnh hơn Mạnh Tân Hạo, hắn dứt khoát vùng vẫy thoát khỏi sự kiềm tỏa của Mạnh Tân Hạo.

Ánh mắt hắn vẫn không quên nhìn Từ Phương Phương đầy thâm tình và hối lỗi: “Phương Phương, tất cả là tại anh. Anh thừa nhận anh đã lừa em, gia cảnh anh không tốt, còn em lại ưu tú và xuất chúng đến vậy. Anh biết khoảng cách giữa hai ta quá lớn, chưa từng dám xa vọng về tương lai, anh chỉ muốn dành tất cả những gì mình có cho em, để em được vui vẻ và hạnh phúc. Anh chỉ là thực sự quá yêu em thôi.”

“Là anh ngàn lần không nên, vạn lần không nên mượn tiền của Tưởng Mộng Duyệt, anh đáng chết vì đã để mọi chuyện thành ra thế này. Em hãy cứ coi như chưa từng quen biết anh đi. Tưởng Mộng Duyệt làm việc ở tòa soạn, có nhân mạch có quan hệ, cô ta muốn hủy hoại cuộc đời và công việc của anh thì quá dễ dàng rồi.”

“Câm mồm đi, đồ cặn bã, còn ở đó mà nói nhăng nói cuội. Mày đúng là đồ bại loại trong đám đàn ông mà.” Mạnh Tân Hạo không thể nhịn thêm được nữa, dứt khoát dùng một cú quật vai vật ngã Trần Thủ Thần xuống đất.

Cậu vốn là con em đại viện, ra vào quân đội như đi chợ, từ nhỏ đã theo các chiến sĩ huấn luyện, nên dăm ba bài quyền quân đội hay thuật bắt giữ cậu đều thuộc nằm lòng, lại còn thường xuyên bị anh họ mang ra làm bia tập luyện.

Cậu khóa chặt hai tay hắn ra sau lưng.

Trần Thủ Thần lại cố tình giả vờ đau đớn đến nhăn nheo cả mặt mày. Kỹ năng diễn xuất khổ nhục kế hạng nhất của hắn khiến Từ Phương Phương nhìn mà thấy xót xa, đau lòng vô cùng.

Cô ta tuyệt đối không tin một Trần Thủ Thần dịu dàng, thâm tình, chân thành và trách nhiệm lại có thể làm ra những chuyện như vậy. Tất cả đều là vu khống!