Trương Tiết bị hối thúc liền chạy lóc cóc vài bước tới, đặt ghế đẩu xuống ngồi sát cạnh dì Phượng, bên cạnh Trương Tiết là ông cụ Đàm, bên tay phải ông cụ Đàm lần lượt là Đàm Bình Chương và Chúc Thập An.
Chúc Phượng Cầm vội gọi Chúc Thập An: “Ở giữa vẫn kê thêm được một cái ghế nữa đấy, cháu qua đây ngồi chen vào đi.”
Chúc Thập An không muốn chen chúc giữa đám đông: “Cháu ngồi đây được rồi ạ, lát nữa không muốn xem nữa thì ra ngoài cho tiện.”
Thư Sách
"Cũng được, vậy cháu cứ ngồi bên rìa đi."
Bộ phim chiếu hôm nay mang tên "Hải ngoại xích t.ử", ra rạp hồi đầu năm, là một câu chuyện kể về Hoa kiều ở nước ngoài về nước xây dựng Tổ quốc.
Chúc Thập An xem một lúc, tâm trí đã không còn đặt vào bộ phim nữa, ánh mắt cô đăm đăm nhìn vào người bán hạt dưa, kem mút ở bên cạnh.
Bà Thái kiêm luôn cả hai món làm ăn là hạt dưa và kem mút. Chúc Thập An thấy bà tự mình đeo gùi hạt dưa, cậu cháu trai lớn của bà đẩy xe đạp, trên gác-ba-ga phía sau xe buộc một chiếc thùng gỗ, bên ngoài thùng bọc một lớp chăn bông để giữ nhiệt, nhìn qua là biết ngay bên trong đựng kem mút.
Chúc Thập An rướn cổ nhìn thùng kem, rồi lại lén lút quay đầu liếc dì Phượng một cái, thế nhưng lại bắt gặp ngay ánh mắt của Đàm Bình Chương.
Đàm Bình Chương khẽ hỏi: “Muốn ăn à?”
Chúc Thập An làm ra vẻ đứng đắn lắc đầu: “Tôi vẫn đang điều dưỡng cơ thể, không được ăn đồ sống lạnh.”
Không nói là không muốn ăn, vậy tức là muốn ăn rồi.
Hình ảnh trên phim chớp nháy liên hồi, ánh sáng từ màn chiếu rọi sáng gương mặt của hai người. Chúc Thập An nhìn thấy khóe miệng Đàm Bình Chương hơi vểnh lên, rõ ràng là đang chê cười cô.
Hừ.
Chúc Thập An ngồi thêm một lát, không ngồi nổi nữa liền đứng dậy đi ra ngoài dạo một vòng.
Lúc này trời đã tối, Chúc Thập An cũng không đi xa, chỉ lảng vảng quanh quẩn ngay gần đó. Nhìn thấy ở góc phố đối diện có một bóng ma, cô bước lên vài bước, phát hiện ra đó còn là một hồn ma mới về đúng dịp đầu thất.
Hồn ma đó nhận ra Chúc Thập An, vừa thấy cô liền bay tới bên cạnh, mừng rỡ nói: “Chúc đại sư, người ta nói ngài có thể nhìn thấy ma tôi còn không tin, không ngờ lại là thật.”
Chúc Thập An hỏi nó: “Đầu thất sao anh không về nhà mà lại đứng ở đây làm gì?”
Con ma nói: “Ở nhà không có ai, tôi không biết đi đâu để tìm họ.”
"Anh tên là gì, nhà ở đâu, để tôi giúp anh hỏi thử."
"Tôi tên Vương Phát, nhà ở viện số 5 ngõ Thanh Trúc phố Bắc Hai."
"Anh đợi chút."
Chúc Thập An ban nãy có nhìn thấy cán bộ của Ủy ban phường ở quanh đây, cô định đi hỏi thử, vừa xoay người lại thì thấy Đàm Bình Chương đang đứng ở cách đó không xa phía sau mình.
Chúc Thập An hỏi anh: “Anh nhìn thấy à?”
Đàm Bình Chương gật đầu: “Nhìn thấy rồi.”
"Đi thôi, chẳng có gì đáng xem đâu, anh bớt dính dáng tới mấy thứ này lại."
Chúc Thập An gọi Đàm Bình Chương đi cùng, tới bãi chiếu phim tìm gặp Tào Tĩnh của Ủy ban phường, hỏi xem chị ấy có biết Vương Phát ở viện số 5 ngõ Thanh Trúc phố Bắc Hai hay không.
Tào Tĩnh tất nhiên là biết, người này c.h.ế.t cách đây bảy ngày. Trời nóng nực không tiện quàn xác ở nhà, chỉ quàn đúng nửa ngày rồi kéo ra ngọn núi phía sau thôn Vương Gia để chôn cất.
"Thôn Vương Gia? Nằm ở bờ bên kia sông Xuân Giang, cạnh thôn Chúc Gia ấy ạ?"
"Đúng rồi, chính là thôn đó đấy. Làng bọn họ có người c.h.ế.t đều chôn trong núi sau nhà. Người nhà họ Vương sau khi chôn cất Vương Phát xong, hai ngày trước có ghé qua Ủy ban phường để cắt hộ khẩu cho cậu ta."
Chúc Thập An đã hiểu. Sau khi cảm ơn Tào Tĩnh, Chúc Thập An liền gọi Trương Tiết ra, ghé vào tai cậu bé thì thầm một câu. Trương Tiết chạy vội về nhà lấy đồ, một lát sau lại thở hồng hộc chạy tới.
Chúc Thập An chỉ tay về phía con ngõ đằng kia, dặn dò Trương Tiết: “Con ra bảo với anh ta, cầm bùa này rồi qua sông gặp người nhà đi, đợi đến khi trời sáng thì mau ch.óng xuống địa phủ báo danh.”
Trương Tiết chạy vào trong ngõ một chuyến để tiễn Vương Phát đi. Đàm Bình Chương nhìn thấy lá bùa gói trong tay Vương Phát tỏa ra ánh sáng màu vàng, tựa như một chiếc đèn l.ồ.ng nhỏ soi sáng con đường phía trước.
Tào Tĩnh không có âm dương nhãn nên không nhìn thấy ma. Chị chỉ thấy ba người Chúc Thập An, Trương Tiết và Đàm Bình Chương đang chăm chú nhìn về một hướng nào đó, lông tơ sau gáy chị bỗng chốc dựng đứng cả lên.
Có phải cái cậu Vương Phát kia quay về rồi không? Hướng mà Chúc đại sư đang nhìn là bến tàu, chẳng lẽ Chúc đại sư đã tiễn Vương Phát về thôn rồi?
"Mùa xuân đến rồi, băng tuyết tan dần, mặt đất hồi sinh, hoa đào chúm chím, bầy én nhỏ đã trở về... mùa xuân đến rồi, mùa xuân đến rồi..."
Bộ phim đã chiếu đến phần kết, ca sĩ cất cao giọng hát ngập tràn cảm xúc, thể hiện niềm vui sướng của nữ chính sau khi trải qua bao sóng gió gian truân cuối cùng cũng chào đón một tương lai tươi sáng.
Mọi người thi nhau vỗ tay hoan hô, Tào Tĩnh lật đật bước vào giữa đám đông, cũng hùa theo vỗ tay.
Chỗ đông người dương khí nặng, ma quỷ sẽ không dám tới.
Phim tàn, mọi người ai nấy tự xách ghế ra về. Chúc Phượng Cầm đi phía trước cùng với thím Năm, Vương Huệ, Chúc Trường Phương, vừa đi vừa rôm rả bàn luận về bộ phim.
Chúc Lượng và mấy thanh niên to gan xúm đến bên cạnh ông cụ Đàm, hỏi xem rốt cuộc cuộc sống của người Hoa ở Nam Dương ra sao?
"Có người sống tốt, cũng có người sống không tốt. Nhìn chung, Nam Dương dẫu sao cũng không phải mảnh đất của chúng ta, sống trên đất của người khác việc bị bài xích là chuyện thường tình, mọi người sống cũng chẳng dễ dàng gì."
"Ông Đàm ơi, nhà ông chắc sống tốt lắm nhỉ."
Ông cụ Đàm cười đáp: “Nhà ông sống cũng tạm ổn, nhưng những nhà được như nhà ông cũng chẳng có mấy ai.”
"Sống bên ngoài tốt hơn hay về nước tốt hơn ạ?"
"Đương nhiên là về nước tốt hơn rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ông cụ Đàm nhìn mấy cậu thanh niên đang khoác vai bá cổ nhau cười nói: “Nhiều người cứ nghĩ bên ngoài là tốt, sau khi trong nước mở cửa liền nóng lòng bán hết gia sản chạy ra ngoài. Ông thấy nhé, những người chạy ra ngoài đó sau khi nhìn thấy bộ mặt thật của nước ngoài, chắc chắn sẽ có rất nhiều người phải hối hận.”
Lời nói này của ông cụ Đàm đặc biệt có sức thuyết phục. Nhà họ Đàm ở nước ngoài có tiền có quyền thế mà vẫn sẵn lòng về nước phát triển, chứng tỏ ông ấy thực sự cảm thấy trong nước tốt hơn.
Giờ phút này, những thanh niên nhà họ Chúc từ tận đáy lòng cảm thấy rằng, có lẽ bên ngoài cũng có điểm tốt, nhưng ở nhà cũng có không ít điểm hay. Nếu không thì hai ông cháu nhà họ Đàm cũng sẽ chẳng cất công lặn lội chạy đến cái nơi nhỏ bé này của họ làm gì.
Về đến nhà chính, Đàm Bình Chương trả lại ghế, cất lời cảm ơn rồi mới cùng ông nội đi về phía phố Đông.
Chúc Phượng Cầm nhét vào tay Đàm Bình Chương một chiếc đèn pin, nói: “Trăng đêm nay tuy sáng, nhưng cứ cầm lấy cái đèn pin rọi đường đi cho tiện.”
"Cháu cảm ơn bác, ngày mai cháu mang sang trả ạ."
Lúc này trời cũng đã khuya, sau khi về tới nhà, hai ông cháu nhà họ Đàm thay nhau rửa mặt mũi chân tay rồi ai nấy về phòng nghỉ ngơi.
Trong bóng tối, Đàm Bình Chương chằm chằm nhìn vào khoảng không, chẳng biết đang suy nghĩ điều gì, môi khẽ mỉm cười rồi nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.
Chúc Thập An thì trằn trọc không sao ngủ được. Nằm trên giường mà lòng cứ thấy nóng ran, thèm ăn một cây kem mút để xua tan đi cái nóng oi bức.
Haiz, dì Phượng chắc chắn sẽ không cho cô ăn đồ lạnh đâu, cùng lắm thì nấu cho cô một nồi canh đậu xanh bồi bổ thôi.
Đồ điện gia dụng mà Đàm Bình Chương nhờ Lâm Thực mang từ Cảng Thành tới được chuyển đến bến tàu huyện Trấn Sơn vào sáng hôm sau. Lâm Thực chạy vội đến phố Đông báo cáo tin tức với sếp. Đàm Bình Chương dặn cậu ta sắp xếp người chở đống đồ gia dụng đó đến nhà chính họ Chúc.
Đàm Bình Chương trở về phòng ôm ra một chiếc hộp gỗ, trước khi ra khỏi cửa bèn nói với ông nội: “Lát nữa cháu qua chỗ chị Mai mượn chiếc cà-mèn mang tới y quán để lấy t.h.u.ố.c buổi trưa cho ông, ông không phải lặn lội đi một chuyến nữa đâu.”
Ông cụ Đàm đang mải miết thu xếp đồ nghề câu cá, cười cười gật đầu: “Vậy cháu đi đi, đi sớm về sớm, chiều nay theo ông ra sông Xuân Giang câu cá.”
"Cháu biết rồi ạ."
Đàm Bình Chương đến ngõ Tam Thanh liền rẽ vào y quán nhà họ Chúc trước, giao cà-mèn cho Tôn Quế Trân, rồi mới cầm theo đèn pin, ôm hộp gỗ đi sang nhà chính của họ Chúc ở ngay vách bên cạnh.
Chúc Ngư tò mò hỏi dò: “Chiếc hộp gỗ mà vị đại thiếu gia nhà họ Đàm kia ôm trên tay đựng cái gì vậy nhỉ?”
"Muốn biết à?"
"Muốn ạ." Chúc Ngư thực sự rất tò mò.
Chúc Trường Phương bật cười nói: “Chiều nay đến lượt châm cứu cho sư trưởng Thôi rồi, thể nào đại cô nương cũng sẽ sang đây, em hỏi cô ấy chẳng phải là xong sao.”
Chúc Ngư lắc đầu quầy quậy, cô không dám hỏi đâu, cô không quen thân với đại cô nương.
"Chị Trường Phương, chị hỏi đi."
Chúc Trường Phương cười bảo: “Chị không tò mò nên chị không hỏi đâu. Ai tò mò thì người ấy đi mà hỏi.”
Lúc này, bên phía nhà chính họ Chúc, đã có người tò mò lên tiếng hỏi thay Chúc Ngư rồi.
Từng chiếc thùng lớn lần lượt được khiêng vào trong sân. Vừa tháo lớp vỏ bọc ra đã thấy toàn là đồ điện gia dụng mới cáu, Chúc Phượng Cầm kinh ngạc líu cả lưỡi, đống này phải tốn bao nhiêu tiền đây.
Chưa bàn tới chuyện tiền bạc, riêng việc vận chuyển mấy món đồ cồng kềnh này tới huyện Trấn Sơn hẳn cũng tốn không ít công sức.
Chúc Phượng Cầm nghía chỗ này ngó chỗ kia. Đợi đến khi Đàm Bình Chương ôm chiếc hộp gỗ đi vào, bà bèn tiện miệng hỏi luôn: “Trong hộp đựng cái gì thế cháu?”
"Là tiền ngũ đế ạ."
Đàm Bình Chương đặt đèn pin và chiếc hộp lên bàn, nắp hộp vừa mở ra, bên trong quả thực toàn là tiền ngũ đế.
Hôm nay Chúc Thập An dạy Trương Tiết một pháp trận mới. Hai thầy trò nghe thấy sân trước có động tĩnh liền bước ra ngó thử. Ánh mắt mới lướt qua đống đồ điện gia dụng đã được dỡ thùng ở ngoài sân, ngay giây tiếp theo đã hoàn toàn bị những đồng tiền ngũ đế thu hút sự chú ý.
Trương Tiết lật đật chạy qua, nhìn thấy ngần ấy tiền ngũ đế thì hét lớn: “Sư phụ, nhiều tiền ngũ đế quá, nhiều thế này thì đủ bố trí biết bao nhiêu cái pháp trận đây.”
Chúc Thập An thầm nghĩ, đồ nhi ngoan, sư phụ của con không thiếu tiền ngũ đế đâu.
Nhà họ Chúc dẫu sao cũng là một gia tộc Huyền môn có ngàn năm tích lũy, làm sao có thể không cất giấu một ít tiền ngũ đế chứ? Trước kia không giống như bây giờ, thuở xưa việc gom góp tiền ngũ đế vẫn còn rất dễ dàng.
Trương Tiết phấn khích đến mức nhảy cẫng lên: “Sư phụ mau lại xem đi, nhiều lắm ạ!”
Chúc Thập An đi qua nhìn thử. Ừm, toàn bộ đều là hàng thật. Đối với một người không thuộc Huyền môn như Đàm Bình Chương mà nói, mua được số lượng lớn hàng thật như thế này đã là cực kì tài giỏi rồi.
"Anh làm cách nào mà tìm được nhiều đồng tiền ngũ đế có thể sử dụng thế này? Tôi nghe nói kỹ nghệ làm giả bên ngoài bây giờ vô cùng tinh vi."
Đàm Bình Chương chỉ hờ hững buông một câu nhẹ tênh: “Tôi không hiểu, nhưng đương nhiên sẽ có người hiểu, cứ vung tiền vào là được thôi.”
Chúc Thập An giơ ngón tay cái lên tán thưởng, quả không hổ danh là phú hộ có cung tài bạch rộng thênh thang!
Đàm Bình Chương cười nói: “Tôi muốn tặng chút gì đó để cảm ơn cô, nhưng ngẫm đi ngẫm lại, cô dường như chẳng thiếu thứ gì cả, thế là tôi đành tặng vài món đồ cô có thể sử dụng đến.”
Cả tiền ngũ đế và mớ đồ điện này đều là những thứ mà anh cho rằng Chúc Thập An sẽ cần tới.
Chúc Thập An nhìn sang đống đồ gia dụng mỉm cười: “Tôi biết anh có lòng tốt. Nhưng mà, dù tôi không rành về mạch điện thì tôi cũng biết đường dây điện trong nhà hẳn là không kham nổi việc sử dụng chừng này đồ gia dụng cùng một lúc đâu.”
"Là do tôi suy tính chưa chu toàn, cô đợi một lát, tôi bảo Lâm Thực liên hệ thợ điện đến đi lại đường dây."
Lâm Thực nãy giờ chỉ lẳng lặng làm việc không lên tiếng, vội vã đáp lời: “Để tôi ra Cục cung cấp điện mời thợ điện tới ngay đây, nhất định sẽ hoàn thành việc cải tạo đường dây trong thời gian sớm nhất.”
Chúc Thập An mỉm cười gật đầu với Lâm Thực: “Làm phiền anh rồi.”