Trong lúc Viện trưởng Lý còn đang thẫn thờ, Hà Tái Minh đã bước đến trước phòng khám của Chúc Thập An. Ông không vào trong làm phiền, chỉ đứng ngoài cửa nhìn. Đợi Chúc Thập An ngước lên nhìn ông một cái, coi như đã chào hỏi xong xuôi, Hà Tái Minh lúc này mới xoay người rời đi.
Cùng lúc đó, tay viết báo mà Hà Tái Minh dẫn theo đang cắm cúi ghi chép lia lịa, còn thợ chụp ảnh thì vẫn đang mải mê căn góc chụp. Viện trưởng Lý lặng lẽ bước đến bên cạnh Hà Tái Minh, tạo một dáng đứng thật chuẩn để chụp chung với ông một bức ảnh.
Tuy bệnh viện huyện và y quán họ Chúc không phải là đơn vị cấp trên cấp dưới, nhưng về mặt chính sách, việc mua sắm d.ư.ợ.c liệu của y quán họ Chúc đều phải thông qua bệnh viện huyện. Nay y quán họ Chúc khai trương, Viện trưởng bệnh viện huyện như ông cũng coi như có chút công lao mọn, việc lộ diện ở đây cũng là hợp tình hợp lý.
Lễ khai trương y quán họ Chúc diễn ra mọi bề suôn sẻ, Hà Tái Minh cũng chuẩn bị ra về. Trước khi đi, ông nhắc với Chúc Trường Phong một chuyện: “Hồi tết Đoan ngọ, lúc vợ tôi đến nhà họ Chúc biếu quà lễ cho bác sĩ Chúc, có nhắc tới chuyện giới thiệu cho bác sĩ Chúc một bệnh nhân. Bệnh nhân đó họ Bành, không biết anh có biết chuyện này không?”
Chúc Trường Phong gật đầu: “Tôi biết.”
“Sáng ngày mai, bệnh nhân họ Bành đó sẽ đến huyện Trấn Sơn tìm bác sĩ Chúc khám bệnh, không biết có tiện hay không.”
Trong y quán có tới ba vị đại phu họ Chúc, nhưng Chúc Trường Phong thừa hiểu "bác sĩ Chúc" mà Huyện trưởng Hà nhắc tới là ai. Anh cười đáp: “Cứ đến là được, nhưng mong ngài dặn họ đến sau chín giờ sáng nhé.”
“Y quán của mọi người chín giờ mới mở cửa sao?”
"Đúng vậy, từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều đều tiếp nhận bệnh nhân." Chúc Trường Phong chỉ vào tấm biển gỗ treo trên tường bên ngoài y quán cho Hà Tái Minh xem.
Trên bảng gỗ không chỉ ghi giờ mở cửa và đóng cửa của y quán, mà còn có một khu vực ghi rõ lịch làm việc của các đại phu. Ví dụ như Đại cô nương họ Chúc, tính từ hôm nay thì bốn ngày tiếp theo cô sẽ khám bệnh ở y quán, ba ngày sau đó cô nghỉ ngơi.
Hà Tái Minh ngạc nhiên hỏi: “Một tuần bảy ngày, Đại cô nương nhà anh nghỉ tới ba ngày cơ á?”
“Vâng ạ.”
Hà Tái Minh thầm ghen tị, mở cơ sở kinh doanh riêng sướng thật, muốn mấy giờ đi làm thì đi, muốn nghỉ mấy ngày thì nghỉ.
Chúc Trường Phong chợt nhớ lại cảnh tượng ngày hôm qua. Khi Đại cô nương nghiêm túc đề xuất giờ mở cửa y quán là từ mười giờ sáng, lại còn đưa ra ý tưởng làm một ngày nghỉ một ngày, các vị tộc lão đều trầm mặc không nói nên lời.
Ngay cả thời gian làm việc hiện tại cũng là do các tộc lão khuyên nhủ mãi, Đại cô nương mới miễn cưỡng đồng ý.
Viện trưởng Lý cũng nhìn thấy tấm biển treo trên tường. Ông vò đầu, trong lòng bắt đầu nơm nớp lo sợ Chúc Trường Minh chê thời gian làm việc ở bệnh viện huyện quá dài mà bỏ việc mất.
Trong phòng khám, người đàn ông bế đứa trẻ bước vào. Thấy Chúc Thập An còn trẻ như vậy, anh ta thoáng chút do dự, rồi mới trình bày chuyện mắt con trai đột nhiên không nhìn thấy gì, hỏi cô có chữa được không.
“Anh tên là gì?”
“Tôi tên Lưu Vũ. Ây dà, tôi tên gì đâu có quan trọng. Bác sĩ trẻ, cô cứ xem bệnh cho con tôi trước đi, nếu không chữa được thì tôi qua nhờ hai vị lão đại phu bên kia khám cho cháu.”
Chúc Thập An nhạt giọng đáp: “Căn bệnh này chỉ mình tôi mới khám được.”
Trên mặt Lưu Vũ hiện rõ vẻ không tin.
Chúc Thập An nói vọng ra với Chúc Vĩnh Văn ở ngoài cửa: “Kéo rèm cửa lại giúp tôi.”
Chúc Vĩnh Văn vươn tay kéo tấm rèm đang vén sang một bên lại, nhưng chính anh lại bước hẳn một chân vào trong. Anh rất muốn xem Đại cô nương chữa căn bệnh này như thế nào.
Rèm cửa vừa kéo lại, phòng khám bỗng chốc tối đi. Chúc Thập An quan sát đôi mắt to đờ đẫn của đứa trẻ, hỏi Lưu Vũ: “Anh Lưu này, trước khi mắt con anh không nhìn thấy gì, anh có từng đưa cháu lên núi không? Ý tôi là, đưa đến bãi tha ma ấy.”
“Cô nói vậy là có ý gì?”
Chúc Thập An đáp: “Con trai anh đắc tội với tiểu quỷ, người ta dùng tiền âm phủ che khuất mắt nó, khiến nó không nhìn thấy gì nữa.”
Lưu Vũ bán tín bán nghi: “Vậy giờ phải làm sao?”
“Muốn mắt con trai anh sáng lại thì rất dễ, bây giờ tôi có thể gỡ tiền âm ra cho nó nhìn thấy ngay. Nhưng sau khi về nhà, anh phải tìm bằng được tiểu quỷ mà nhà anh đắc tội, đến trước mộ người ta mà tạ lỗi. Hoặc các người cũng có thể đợi, mỗi ngày bế con ra phơi nắng nhiều một chút, nhiều nhất là mười bữa nửa tháng, âm khí trên tiền âm tan hết thì mắt thằng bé tự nhiên sẽ sáng lại. Con anh chịu mù thêm một thời gian coi như để cho hồn ma đó xả giận, người ta sẽ không nhắm vào con anh nữa.”
Lưu Vũ không tin lời Chúc Thập An, anh ta nói: “Vậy cô cứ làm mắt con tôi sáng lại trước đã. Nếu nó thực sự khỏi, tôi sẽ lập tức đi tìm ma để tạ lỗi xin lỗi.”
Chúc Thập An nhìn anh ta thật sâu: “Anh tốt nhất là nói được làm được. Hồn ma làm khó dễ một đứa trẻ con thì chẳng phải loại rộng lượng gì đâu.”
Lưu Vũ vẫn không tin, cảm thấy cô gái này đang lừa mình, vị đại phu này thật chẳng t.ử tế chút nào.
Chúc Thập An vươn tay phải ra trước mắt đứa trẻ. Chỉ thấy tay cô xé nhẹ một cái vào không trung, trong lòng bàn tay liền xuất hiện một nhúm tro giấy đen sì. Hít mũi ngửi thử, quả đúng là mùi giấy tiền vàng mã bị đốt cháy.
“Bố ơi, mắt.”
Đứa trẻ giụi giụi mắt, chớp chớp vài cái rồi quay đầu chỉ vào khóe miệng bố nó: “Bố ơi, bố chưa rửa mặt à, đen thui này.”
Lưu Vũ, một người đàn ông to lớn vạm vỡ là thế, giờ phút này lại sợ đến mức toàn thân run lẩy bẩy. Vị đại phu này vậy mà không lừa anh ta, là thật sao!
Con anh thực sự đắc tội với ma quỷ rồi ư?
Mẹ kiếp, đắc tội với con ma nhà nào thế?
Biết đi đâu mà tìm, rồi tạ lỗi với người ta thế nào đây?
Lưu Vũ cuống đến toát cả mồ hôi, hoảng loạn vô cùng, chỉ còn biết nhìn Chúc Thập An bằng ánh mắt cầu cứu đáng thương.
Chúc Thập An dặn dò: “Trước khi mắt con anh bị mù, ai dẫn nó ra ngoài thì anh đi hỏi người đó. Mặc kệ đắc tội ra sao, cứ đến dập đầu nhận lỗi, đốt nhiều giấy tiền vàng mã cho người ta. Còn nữa, trẻ con vía nhẹ, vào những ngày như rằm tháng Bảy mấy hôm trước, đừng đưa chúng đến những nơi đó, rất dễ bị quỷ thần quở phạt.”
Lưu Vũ cứ "vâng vâng" gật đầu, rõ ràng là tai có nghe thấy nhưng đầu óc thì đã hoàn toàn trống rỗng.
Vẫn còn bệnh nhân đang chờ, Chúc Thập An không rảnh nói nhiều với anh ta, liền bảo Chúc Vĩnh Văn mời anh ta ra ngoài.
Chúc Vĩnh Văn hơi buông lỏng nắm đ.ấ.m đang siết c.h.ặ.t, cố giữ vẻ trấn tĩnh mời hai cha con Lưu Vũ ra ngoài.
“Kéo rèm ra đi.”
“Vâng.”
Chúc Vĩnh Văn vừa kéo rèm ra thì thấy vợ chồng Tạ Từ và Trần Thiến đang đứng ngay trước cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sáng nay hai người qua uống t.h.u.ố.c rồi châm cứu xong xuôi. Vừa nãy họ đã nhận t.h.u.ố.c viên và thanh toán tiền t.h.u.ố.c chuẩn bị rời đi, định ghé qua đây chào từ biệt bác sĩ Chúc, không ngờ lại nghe thấy những lời như vậy bên ngoài tấm rèm.
Hai vợ chồng nhìn chằm chằm vào đứa trẻ trong lòng Lưu Vũ. Đứa bé đó thấy Trần Thiến liền toe toét cười với cô, đôi mắt rõ ràng là hoàn toàn bình thường.
Lưu Vũ vội vàng quay lại hỏi: “Đại sư... à không, thưa đại phu, con trai tôi có phải uống t.h.u.ố.c gì không?”
“Không cần uống t.h.u.ố.c, mấy ngày này cứ cho thằng bé ra phơi nắng nhiều vào là được.”
“Dạ.”
Lưu Vũ bước đi được hai bước lại quay đầu: “Đại phu, tôi quên hỏi hết bao nhiêu tiền ạ.”
“Một hào.”
“Ồ.”
Lưu Vũ lại cảm thấy đại sư đã chữa khỏi mắt cho con mình, lại còn chỉ ra nguyên nhân ngọn ngành mà chỉ thu có một hào thì e là hơi ít. Anh ta lại quay đầu định nói gì đó, nhưng chưa kịp mở miệng đã bị Chúc Vĩnh Văn kéo đi.
Còn hỏi với chả han, không thấy Đại cô nương đang mất kiên nhẫn rồi sao?
Lưu Vũ hơi bối rối: “Tôi đóng tiền ở đâu đây?”
Chúc Vĩnh Văn chỉ đường cho anh ta: “Thấy không, bên kia kìa, quầy thu ngân đấy.”
“À.”
Phía bên phòng khám, Tạ Từ và Trần Thiến lịch sự cảm ơn Chúc Thập An rồi nói rằng họ phải đi rồi.
Chúc Thập An mỉm cười đáp: “Đi thong thả nhé, chúc hai người thượng lộ bình an.”
“Hẹn gặp lại bác sĩ Chúc.”
Vợ chồng Tạ Từ và Trần Thiến rời đi, bệnh nhân tiếp theo bước vào.
Đi đến cửa, hai vợ chồng theo bản năng nhìn về phía hai cha con đang ở quầy thu ngân.
Lưu Vũ vẫn cảm thấy chuyện tày đình thế này mà chỉ trả một hào thì thật sự không qua nổi, bèn móc từ trong túi ra một đồng đập xuống bàn, rồi vác con lên vai rời đi.
Bệnh nhân đang xếp hàng bên ngoài phòng khám số một xì xào bàn tán, đúng là thần y mà!
Lúc mới vào mắt đứa trẻ còn đang mù, thế mà một lát sau đi ra đã nhìn thấy được rồi, không phải thần y thì là cái gì.
Hai vợ chồng rời khỏi hẻm Tam Thanh, về nhà khách thu dọn hành lý rồi ra bến tàu ngồi thuyền. Con thuyền xuôi dòng hướng về huyện Nam Giang, để lại huyện Trấn Sơn ngày càng lùi xa ở phía sau.
Tạ Từ lên tiếng: “Em có nhớ không, ngày đầu tiên bác sĩ Chúc bắt mạch cho chúng ta ở xưởng bào chế t.h.u.ố.c phía sau y quán ấy, cô ấy có nói rằng hai năm trước em đã mất một đứa con.”
Sao cô lại không nhớ chứ, một chuyện quan trọng như vậy, có c.h.ế.t cô cũng không quên.
Trần Thiến nắm c.h.ặ.t t.a.y chồng: “Nữ đồng chí bốc t.h.u.ố.c cho chúng ta còn hỏi ai là người giới thiệu chúng ta đến nhà họ Chúc. Cô ấy bảo chúng ta về hỏi lại người đó xem có biết nhà họ Chúc còn có những bản lĩnh khác hay không.”
Tạ Từ cảm thán: “Thảo nào cô ấy lại nhìn ra chúng ta từng mất một đứa con.”
Hóa ra người ta không chỉ là đại phu, mà còn là một vị đại sư.
Cũng chẳng trách, nếu không có chút bản lĩnh thần quỷ khó lường, một cô gái bằng tuổi bác sĩ Chúc hiếm khi lại có y thuật cao siêu đến vậy.
Mảnh đất huyện Trấn Sơn này, xem ra không chỉ là nơi địa linh, mà còn sinh ra nhân kiệt.
Bọn họ đúng là đã coi thường huyện nhỏ hẻo lánh này, cũng coi thường luôn cả con người nơi .
Sau khi Tạ Từ và Trần Thiến rời khỏi huyện Trấn Sơn, đêm xuống, hoa viên phía sau nhà họ Chúc lại văng vẳng tiếng quỷ khóc. Âm thanh không lớn, chỉ râm ran như tiếng châu chấu kêu trong bụi cỏ. Chúc Thập An không nghe thấy nên cũng chẳng bận tâm.
Chúc Thập An ngủ đến tận tám giờ sáng mới dậy. Mở cửa sổ ra thấy bầu trời âm u, e là chốc nữa sẽ có mưa.
Trời mưa đi lại bất tiện, có lẽ hôm nay số lượng bệnh nhân tới y quán sẽ giảm đi nhiều.
Hôm qua là ngày đầu tiên khai trương, bệnh nhân kéo đến quá đông. Chúc Thập An bận đến mức ăn trưa luôn tại y quán, vừa ăn xong lại tiếp tục khám bệnh, tất bật mãi đến bảy giờ tối mới khám xong cho người cuối cùng.
“Nếu hôm nay trời mưa, chắc mình sẽ được thảnh thơi một ngày.”
Tiểu Bạch lên tiếng: “Nếu rảnh rỗi thì có muốn qua thung lũng xem thử không? Nửa đêm qua có âm binh nán lại trong thung lũng, đến khi trời sáng mới rời đi.”
“Ồ, đ.á.n.h nhau ác liệt lắm sao?”
“Ác liệt lắm.”
Thư Sách
“Để tối nay xem sao đã, nếu vẫn còn âm binh tới thì ta sẽ qua đó.”
Tiểu Bạch xúi giục Chúc Thập An: “Mang cả Vương Nhị Trụ theo đi, ném nó vào đấy cho nó đi đầu thai. Đỡ cho cứ đến tối là nó lại ậm ờ than vãn ở đó, phiền phức c.h.ế.t đi được.”
“Vậy ngươi đi hỏi nó đi. Nếu nó đồng ý, ta sẽ đưa nó đi đầu thai.”
"Tôi đi hỏi ngay đây." Thái độ của Tiểu Bạch vô cùng sốt sắng.
Tiểu Bạch lẻn ra khỏi phòng rồi chạy tót ra hoa viên phía sau. Nó quấn đuôi dọc theo mép chum nước bò lên trên, sau đó gác nửa thân mình lên miệng chum, quất đuôi xuống nước rồi tóm cổ Vương Nhị Trụ lôi lên.