Thập Niên 70: Sau Khi Trùng Sinh Tôi Kết Hôn Lại Lần Nữa

Chương 441

Thư ký Khâu cũng khách sáo gật đầu: “Vậy cô đi cẩn thận, cần tôi tiễn không?”

Ninh Viên tiếp tục lễ phép mỉm cười: “Không cần đâu.”

Hai người lịch sự tạm biệt nhau.

A Hoàn đứng đằng xa, toét miệng cười với Thư ký Khâu một cái, rồi nhanh chóng đi theo Ninh Viên.

Thân phận của cô ấy quả thực “xấu hổ”, nói ra thì, dượng cũ còn là lãnh đạo của cấp trên của cấp trên của cấp trên của cấp trên của cô ấy đấy!

Bây giờ cô ấy lại theo đội trưởng đối đầu với ông ta, vậy nên tuyệt đối không thể đến gần Thư ký Khâu, lỡ đâu lãnh đạo giao nhiệm vụ cho mình thì phiền phức to!

Âu Minh Lãng nhìn theo bóng Ninh Viên đang đi trước mặt, suốt dọc đường ngập ngừng muốn nói lại thôi, cứ như vậy cho tới khi đến nhà Trần Thần.

Ninh Viên nhìn Âu Minh Lãng, có chút buồn cười: “Rốt cuộc cậu muốn hỏi cái gì, suốt dọc đường mở miệng rồi lại ngậm miệng bao nhiêu lần rồi!”

Thấy vậy, A Hoàn nhanh nhẹn xách gà vịt vào nhà: “Em đi cho chúng nó ăn ngon trước, dù sao cũng là bữa ăn cuối trước khi lên thớt, không thể keo kiệt được.”

Cô ấy không muốn nghe Âu Minh Lãng và Ninh Viên nhắc đến lãnh đạo hoặc bất kỳ ai hay bất kỳ chuyện gì liên quan đến nhà họ Vinh.

Dù sao bản thân cũng được coi như một phần ba người nhà họ Vinh, lát nữa nghe được những lời nói xấu không nên nghe, kể hay không kể với đội trưởng cũng khó lắm.

Chuồn đi mới là thượng sách!

Ninh Viên cũng không muốn nói về nhà họ Vinh trước mặt A Hoàn, cô đặt dưa chuột cùng mấy loại rau củ mình mang về lên chiếc bàn đá trong sân: “Nào, bây giờ có thể nói rồi.”

Âu Minh Lãng có phần khó mở miệng, cũng đặt thùng giấy đựng trái cây lên bàn: “Tôi chỉ muốn nói, bác Vinh gọi cậu đi nói chuyện, cậu thật sự không lo lắng sao, lỡ đâu nói ra những lời không hay…”

Cậu ta luôn cảm thấy Ninh Viên đã chịu không ít ấm ức trong thời gian ở Bắc Thành, chỉ có khoảng thời gian này khi cùng họ đi chơi khắp nơi và khảo sát các thị trường thì tâm trạng mới khá hơn.

“Vị kia à, bây giờ cũng coi như không là gì của tôi cả, nếu ông ta khách sáo thì tôi sẽ khách sáo, nếu ông ta không khách sáo, tôi cũng sẽ không chịu bừa phần ấm ức này, cậu yên tâm đi.” Ninh Viên cười, tách riêng rau củ ra bỏ vào trong rổ để ráo nước.

Âu Minh Lãng nhìn Ninh Viên, bỗng nghiêm túc nói: “Dì Huệ Phương thấy cậu phải chịu ấm ức như vậy, bà ấy sẽ đau lòng c.h.ế.t mất.”

Bàn tay đang cầm rau của Ninh Viên chợt khựng lại, rũ mắt xuống, nhẹ nhàng nói: “Tôi… cũng nhớ bà ấy, nhưng mà…”

Bỗng cô khẽ hít một hơi, nén lại nỗi chua xót nơi đầu mũi, mỉm cười: “Người trưởng thành đi xa nhà, chỉ nói chuyện tốt không nói chuyện xấu, những chuyện vặt vãnh này không cần thiết phải nói với mẹ, chẳng những bà ấy không thể giúp được gì, còn lo lắng đến mức mất ngủ.”

Âu Minh Lãng thở dài: “Bắc Thành rộng lớn, sống không dễ dàng gì, nếu cậu không muốn ở lại, chúng ta sẽ xuống phía Nam đến Dương Thành tìm chị Lương Hân và anh Gia Lạc để nhập hàng! Chẳng phải cậu từng nói, kiếm tiền có thể khiến người ta vui vẻ sao! Chúng ta không ở đây chịu ấm ức!”

Ninh Viên bật cười: “Được rồi, cậu lo lắng y như ông cụ non vậy.”

Âu Minh Lãng gật đầu, vẫy tay chào cô: “Tôi đi đây, ngủ sớm đi!”

Ninh Viên tiễn Âu Minh Lãng đi, đóng cửa sân lại, cô lấy rau củ và trái cây mang về ra khỏi rổ, đặt hết lên giá dưới mái hiên rồi mới lên lầu tắm rửa.

Phía sau cây long não to lớn sừng sững nơi sân nhà vắng lặng, một bóng người cao gầy lạnh lùng từ từ bước ra.

Vinh Chiêu Namngước nhìn lên tầng hai, Ninh Viên bật đèn, dáng hình mảnh mai của cô rủ bóng trên rèm cửa.

Anh lặng lẽ nhìn hồi lâu, trong đôi mắt hẹp dài u tối lóe lên tia sáng phức tạp, rồi lại trở nên sâu thẳm dịu dàng.



Ninh Viên từ phòng tắm bước ra, chợt thấy trên chiếc ghế bập bênh bên cạnh giường có một bóng người thon dài đang khoanh chân ngồi.

Vân Vũ

Cô giật mình: “Sao anh lại về rồi?”

“Đã giải quyết công việc xong cả rồi nên anh trở về .” Vinh Chiêu Namđứng dậy tiến về phía cô.

Ninh Viên lùi lại một bước, quay người đến trước bàn trang điểm, lấy kem dưỡng da thoa lên mặt, thờ ơ nói: “Ồ, vậy anh đi tắm đi.”

Vinh Chiêu Namnhìn bàn tay đang vươn ra của mình nắm hụt vào khoảng không, anh khựng lại, từ từ hạ tay xuống: “Được.”

Ninh Viên nhìn qua gương trang điểm, thấy bóng người cao gầy bước vào phòng tắm, mới bất giác thở phào nhẹ nhõm.

Cô đã nói hết những gì cần nói, cũng không muốn lặp lại một cách vô vị nữa.

Giận dỗi trước mặt đàn ông một lần là đủ, nếu họ không quan tâm, tranh cãi thêm cũng chẳng có tác dụng gì.