Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Chương 90

[Câm mồm.] Nguyễn Hiện Hiện nổi cáu, hai con mắt láo liên liếc ngang liếc dọc, giọng nói không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giấu được vẻ tiếc nuối, [Nghĩ là một chuyện, còn bắt tay vào làm lại là chuyện khác.]

Nguyễn Hiện Hiện: [Bây giờ phong tục tập quán vẫn chưa hoàn toàn thoáng, ngủ xong là phải chịu trách nhiệm. Sống lại lần nữa, tôi đã tự nhủ phải tránh xa mấy kẻ lắm mưu nhiều​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kế. Người này không đúng, không phải là người tôi muốn ngủ cùng cả đời. Hê hê hê... Trừ khi, anh ta đồng ý chỉ quan hệ thể xác, không tình cảm thế thì tôi ok.]

Hệ thống:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ [...]

Đúng là không hổ danh trùm cuối đã sống đến kiếp thứ ba, nhìn qua thì tưởng vô hại, thực chất là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi một bước tính ba bước cũng không phải kiểu thấy đàn ông là chân nhũn ra đi không nổi.

Có thể gọi là hình mẫu điển hình của việc lăng nhăng. Nó ghét nhất là cái loại ký chủ rõ ràng bản thân có năng lực xuất chúng nhưng lại cứ đâm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu đi làm ấm giường cho đàn ông, vừa dâng tiền vừa dâng lương thực, đúng kiểu não yêu đương. Vẫn là Hiện Hiện nhà ta tốt nhất, tỉnh táo, lý trí!

365: [Lúc trên đường về gặp “nhóm năm người bất hạnh” kia, là Hiện Hiện cố ý dùng lời nói kích động,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đuổi bọn họ về phía Phong Bạch à? Sao cô biết chắc là Phong Bạch sẽ ra ngoài hút thuốc?]

Vừa nãy trên đường về, các cô đã gặp nhóm năm người của Ôn Nhu. Nguyễn Hiện Hiện không nói hai lời, lập tức yêu cầu đối​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phương phải ra bờ sông làm việc lấy đủ công điểm lao động, cố ý dùng lời nói kích động, dồn người về phía Phong Bạch.

Nguyễn Hiện Hiện: [Chưa nghe nói đến “điếu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thuốc sau khi xong việc” à?]

Cô cười khúc khích: [Tôi cũng đâu có thần cơ diệu toán đến thế, chỉ là lùa bọn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ họ qua đó thử vận may thôi. Gặp được thì tốt, không gặp được thì thôi.]

365: [Tâm thái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tốt thật!]

Trần Chiêu Đệ thong thả đi về gần lều của mình, đang ngồi xổm bên đống lửa trại trước lều, thấy Nguyễn Hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hiện quay về, cô ấy dịu dàng chào một tiếng: “Buổi tối chúng ta ăn cháo loãng nhé? Cho dễ tiêu.”

Nguyễn Hiện Hiện cũng ngồi xổm xuống bên đống lửa hơ tay “ừ” một tiếng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi ngẩng đầu hỏi cô ấy: “Cô thấy đỡ hơn chút nào chưa?”

Trần Chiêu Đệ ngượng ngùng gật đầu. Nghe cô bạn lại hỏi thăm Mộc Hạ, cô ấy đành bất lực chỉ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tay về phía sâu trong rừng: “Vừa về nằm được một lúc, lại đau bụng chạy đi “giải quyết” rồi.”

Nguyễn Hiện Hiện không quá lo lắng cho Mộc Hạ, biết đâu cái cô nàng đó còn đang mong được chạy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra nhà xí thêm mấy bận nữa ấy chứ. Có lẽ chị đang “vừa đau đớn lại vừa vui sướng”.

...

Lúc này Mộc Hạ đúng là đang “vừa đau đớn lại vừa vui sướng” nhưng niềm vui sướng này mới chỉ duy trì được một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nửa... thì từ bên ngoài khu rừng, đột nhiên xuất hiện mấy gã đàn ông cầm đuốc, trông du côn du đãng bước vào.

Chị vội vàng xử lý xong, kéo quần lên định đi vòng hướng khác để quay về,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nào ngờ mấy gã đàn ông đó lại rảo bước đuổi kịp, vây chị ở giữa.

Một gã răng hô trong số đó dùng ánh mắt trơ tráo đánh giá chị từ trên xuống dưới, mặt lộ rõ vẻ chán​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ghét: “Con mập kia, nghe nói mày giàu lắm phải không, mau móc hết tiền trên người ra đây nộp cho bọn anh.”

Mộc Hạ với thân hình đồ sộ đứng yên tại chỗ, không hề nhúc nhích, giọng nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rất nhẹ, như thể đang hỏi một chuyện không liên quan đến mình: “Nghe ai nói?”

“Đương nhiên là...” Gã răng hô vừa định nói ra điều gì đó,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã bị gã mặt rỗ đứng bên cạnh đạp cho một phát.

Gã mặt rỗ gầy như que củi, ánh mắt gã mặt rỗ đầy vẻ dâm tà. Nhưng phải công nhận một điều, Mộc Hạ ngoài việc hơi đẫy đà ra thì khuôn mặt đó đúng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là cực phẩm. Có lẽ con người ta thiếu cái gì thì sẽ khao khát cái đó, nhìn thấy thân hình to con của Mộc Hạ, gã mặt rỗ lại thấy có chút... thích.

“Này đồng chí, có muốn tìm hiểu không? Em mà đồng ý​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ làm quen với anh, anh lập tức dẫn người đi ngay.”

Ba gã còn lại lập tức tỏ ra không vui. Thằng cha mặt rỗ này định ăn một mình à! Ở cái thời buổi cơm không đủ ăn,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ áo không đủ mặc này, mà có thể nuôi con gái được mũm mĩm thế kia, điều kiện gia đình chắc chắn không phải dạng vừa.

Thấy bốn gã kia sắp sửa lao vào choảng nhau, Mộc Hạ mất hết kiên nhẫn, chị lao lên với tốc độ gần như ma quái, nhắm thẳng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vào bốn cái bản mặt xấu xí trước mắt. Bẻ cổ, đấm thẳng vào yết hầu rồi lại bẻ cổ kèm theo một cú đá bay.