Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Chương 73

“Nghịch... nghịch nữ, mày nghe lén chúng tao nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chuyện rồi đi đào mộ tổ rồi à?”

Nguyễn Kháng Nhật đang nói thì đột nhiên phun ra một búng máu, cơ thể tê dại, nửa người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vốn còn lành lặn cũng dần mất đi tri giác. Ông ta run rẩy vươn một tay ra:

“Thằng ba, thằng ba, bắt, bắt nó lại, khống chế nó,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cùng đi, cùng đi mộ tổ, nhanh, nhanh lên!”

Nguyễn Thái đang chống một chân đứng ở chỗ tay vịn cầu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thang lầu hai, sững sờ nhìn cảnh tượng dưới lầu.

Dù có ngốc đến đâu, ông ta cũng hiểu ra, bố đã giao toàn bộ gia nghiệp nhà họ Nguyễn cho chú​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ba, còn con em gái lớn nghe lén được nên đã đi tìm, kết quả là không tìm thấy gì.

Ánh mắt ông ta có chút đờ đẫn, vô thần nhìn xuống người em gái lớn mặt mày xám xịt và ông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bố bị trúng phong liệt nửa người, người vợ mặt mũi bầm dập và cảnh tượng tan hoang... tan hoang...

Sự xuất hiện của Đan Tĩnh khiến Nguyễn Thái giật nảy mình: “Cô muốn làm gì? Đẩy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tôi ngã chết, để cô được cao chạy xa bay với tình lang của cô à?”

Đan Tĩnh trợn trừng mắt trên khuôn mặt bầm dập rồi bước đến đứng song song bên cạnh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nguyễn Thái, hai tay đặt lên lan can cầu thang gỗ, nghiêng đầu hỏi: “Đi không?”

Nguyễn Thái ngơ ngác:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Đi đâu?”

“Về miền Nam!” Đan Tĩnh vén mớ tóc lòa xòa ra sau tai, khuôn mặt bầm tím xanh xao không còn vẻ điệu đà giả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tạo thường ngày. Không rõ là do mặt sưng đến mức nhìn không ra, hay đây mới là con người thật của bà ta.

“Ba mươi năm trước, tôi có một người mẹ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hiền dịu, một người bố yêu thương tôi.

Sau đó một người đàn ông bị thương trốn trong nhà tôi. Khi lũ giặc lùn đánh tới, hắn ta vì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mạng sống của mình đã dùng bố mẹ tôi làm mồi nhử, giương đông kích tây, cuối cùng chạy thoát.

Còn bố mẹ lương thiện của tôi lại bị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đám quỷ đó tra tấn đến chết.

Khi đó tôi đang trốn trong hầm phân, đã tận mắt chứng kiến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ toàn bộ quá trình bố mẹ bị tra tấn đến chết.”

Nguyễn Thái nhíu mày: “Lúc cưới cô đâu có nói. Bây giờ nói với tôi những chuyện này là hy vọng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tôi thương hại mà đồng ý ly hôn với cô à? Tôi nói cho cô biết, đừng hòng mơ tưởng...”

Đan Tĩnh nghiêng đầu nhìn ông ta, ánh mắt đó giống như đang “quan tâm kẻ thiểu năng”: “Ông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có biết tại sao tôi không yêu thương đứa con gái mà tôi sinh cho ông không?”

Không đợi ông ta trả lời, bà ta tự hỏi tự đáp: “Bởi vì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nó y hệt cái nết của ông.” Cùng một kiểu ngu xuẩn.

“Ngu đến mức hoàn toàn không phù​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hợp với cái nhà này.”

Bà ta không yêu, không thương Nguyễn Hiện Hiện, đứa con sinh ra từ con trai của kẻ thù. Bà ta đã dùng kế đưa con​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bé ra khỏi nhà họ Nguyễn, gửi nó đến bên cạnh Nghiêm Phụng Hoa sẽ cho nó tình yêu thương và một mái ấm.

Nhưng... thế sự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vô thường!

Con ngốc nhỏ đó suốt mười năm đầu đời cứ chìm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đắm trong nỗi đau khổ vì mẹ không thương mình.

Hừ! Cũng không chịu động não nghĩ nếu không có người ngấm ngầm bảo vệ thì ở trong cái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhà họ Nguyễn toàn sói đói rình mồi này, nó có thể lớn được đến chừng này sao?

Có điều con ngốc nhỏ dạo này hình​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ như cũng có chút tiến bộ!

Mười tám năm đầu đời bà ta đã không thương cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì sau này cũng sẽ không bao giờ thương cô.

Chỉ mong miếng “ngọc bội bà nội tặng” đó sẽ phù​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hộ cho cô quãng đời còn lại được an yên!

Đan Tĩnh một tay xách chiếc vali nhỏ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quay đầu lại hỏi lần cuối cùng:

“Đi không?”

Ông ta vừa ngu vừa ích kỷ, còn bà ta thì vừa độc ác vừa xấu xa. Ừm! Hai con người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không xứng làm cha làm mẹ, không đáng để bà ta bẩn tay. Nửa đời còn lại cứ vậy đi!

...

Ở một diễn biến khác, Nguyễn Kháng Nhật đang thoi thóp hơi tàn, được Nguyễn An đưa đến mộ tổ nhà họ Nguyễn. Khi căn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hầm mộ trống huơ trống hoác, đến mức “chuột chạy vào cũng phải nhả ra hai hạt gạo rồi mới đi” được mở ra...

… Cả hai cha con​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đều sững sờ!

Tiền đâu? Vàng thỏi đâu? Đống cổ vật năm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghìn năm lịch sử đâu hết rồi?

Nguyễn Kháng Nhật chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, khí huyết dâng trào “Oẹ” một tiếng, phun liên tiếp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mấy ngụm máu đen rồi ngã thẳng cứng ra sau, đầu đập vào bia mộ, bất tỉnh nhân sự!

Nguyễn An đứng bên cạnh đã nhìn thấy cảnh bố mình hộc máu ngất đi nhưng ông ta không thèm đếm xỉa, hai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mắt đỏ ngầu, đạp thẳng vào người chị gái ruột cùng cha cùng mẹ của mình khiến mụ ta ngã nhào.

“Nói! Có phải tối qua mày đã chuyển hết tiền​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bạc đi giấu ở chỗ khác rồi không?”