Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Chương 58

“Và xin mời các vị lãnh đạo làm chứng, ký tên vào giấy nợ. Nếu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ làm được những điều trên, tôi có thể tạm thời không báo công an.”

Diệp Quốc cũng từng là một thanh niên trí thức. So với việc vào đồn công an hủy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hoại cả nửa đời sau và việc trả nợ, hắn chớp mắt đã có quyết định.

“Được! Tôi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ký!”

Ngay sau đó, hắn chuyển giọng: “Đội trưởng! Tôi muốn tố cáo! Thanh niên trí thức Ôn Nhu cũng có tham gia. Chuyện sai trái này là do​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tôi, Ôn Nhu, Liễu Hạ Thiên, Tưởng Văn Minh và Tưởng Văn Lễ năm người cùng nhau gây ra, tôi bằng lòng chấp nhận hình phạt.”

Thêm một người gánh nợ thì hắn sẽ bớt được 100 đồng phải trả. Hắn và Ôn Nhu chỉ là quan hệ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hợp tác, không cần thiết phải che giấu giúp chị ta. Diệp Quốc bán đứng đối phương ngay lập tức.

“Anh nói bậy, tôi không biết gì cả.” Ôn Nhu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đứng phía sau đám đông chối bay chối biến.

Đồ ngu! Không khai mình ra, mình còn có thể nghĩ cách giúp bọn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ họ! Kéo mình xuống nước thì có lợi gì cho bọn họ chứ?

Liễu Hạ Thiên kẻ vốn không thông minh, cuối cùng cũng phản ứng nhanh được một lần: “Đội trưởng! Tôi có thể làm chứng! Tôi chính là nghe được âm mưu của thanh niên trí​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thức Ôn và thanh niên trí thức Diệp, vì hiếu kỳ nên mới sai một ly đi một dặm, làm ra chuyện hồ đồ. Ôn Nhu mới là một trong những kẻ chủ mưu.”

“Đồ tiện nhân! Tao xé​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nát miệng mày ra!”

Ôn Nhu hận đến tột cùng, lao vào xé nhau với Liễu Hạ Thiên.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Không có ai cản, hai người nhanh chóng lăn lộn trên đất.

Ánh mắt Nguyễn Hiện Hiện sáng rực, đáy mắt phản chiếu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cảnh tượng “chó cắn chó” vô cùng náo nhiệt.

Thật ra cô cũng biết, cách xử lý thỏa đáng nhất chính là nhân lúc này đưa cả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mấy người vào nông trường lao động cải tạo nhưng trong lòng thật sự không cam tâm!

Nhớ lại kiếp trước, cô phải đội gió lạnh cắt da cắt thịt ngồi xổm trong sân giặt quần áo cho bọn họ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cơ thể nhiễm lạnh nặng, mỗi tháng đến kỳ “đèn đỏ” đều đau đớn như đi qua Quỷ Môn Quan một vòng.

Lương thực bị cắt xén đến mức gầy trơ xương, làm xong việc trên mảnh ruộng của mình, còn bị bọn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ họ uy h**p phải làm thay cho họ, cho đến khi bị vắt kiệt không còn một giọt sức lực.

Áp lực cả về thể chất lẫn tinh thần, ba năm ở nông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thôn là ba năm đen tối nhất trong cuộc đời cô.

Hận thù ngút trời trong lòng khiến cô không thể nào mỉm cười cho qua mọi ân oán, càng không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thể dựa vào việc đẩy kẻ thù vào nông trường cho khuất mắt để xóa nhòa đi tất cả.

Cô có thể cười nhìn nhà họ Nguyễn rơi xuống vũng bùn giãy giụa khổ sở nhưng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ để đám Diệp Quốc thoát khỏi tầm kiểm soát của mình ư? Cô không thể.

Cô muốn những kẻ ở điểm thanh niên trí thức đã nợ cô phải trả lại gấp mười lần những khổ đau mà cô đã phải chịu ở​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kiếp trước. Cô muốn bọn họ chỉ có thể sống dưới bóng của cô, muốn dùng chính đế giày của mình đạp họ xuống vũng bùn...

Phải tận mắt nhìn, tận tai nghe, tạo ra cảnh tượng cầu sống không được, cầu chết không xong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cho bọn họ, phải lấy oán báo oán mới có thể nguôi được mối hận trong lòng!

Người thân đau lòng, kẻ thù hả hê ư? Cái thá gì mà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giải quyết nhanh gọn, dứt điểm chứ, cô không làm được!

Ban đầu, chỉ là màn ẩu đả đơn phương giữa Ôn Nhu và Liễu Hạ Thiên. Diệp Quốc căm hận Ôn Nhu đã không ngăn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cản mình cũng lao vào tham chiến. Cuối cùng, nó biến thành một cuộc hỗn chiến tập thể của những kẻ phạm tội.

Dân thôn xem mà chậc chậc lấy làm lạ cũng có người khinh bỉ:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Thanh niên trí thức từ thành phố về mà thế này đây à?”

Đội trưởng rít thuốc lào sòng sọc, cùng Nguyễn Hiện Hiện vào nhà viết giấy nợ, coi như không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhìn thấy gì, mãi cho đến khi giấy nợ viết xong mới sai người lên can ngăn.

“Ký tên đi!” Ông chỉ vào​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giấy nợ, nói ngắn gọn.

Năm người đọc từng chữ từng câu trên giấy nợ mà muốn chết đi cho rồi. Thật sự là chu đáo đến từng chi tiết, lớn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì tiền sính lễ, của hồi môn, nhỏ thì một công điểm, đều bắt buộc và chỉ có thể ưu tiên dùng để trả nợ.

Năm người nghiến răng, run rẩy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ký tên mình vào.

Liễu Hạ Thiên khóc còn thảm hơn cả chết mẹ ruột: “Được chưa? Được rồi chứ? Cô chính là địa chủ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thời xã hội cũ, chúng tôi đều biến thành nô lệ mặc cô sai khiến, cô hài lòng chưa?”

Sắc mặt Nguyễn Hiện Hiện thay đổi, cô ném giấy nợ xuống rồi quay người bỏ đi:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Cái mũ lớn này tôi đội không nổi đâu, hay là cứ báo công an đi.”