Hơn nữa ông cũng không hoàn toàn bỏ bê công việc đồng áng, mỗi nhà chỉ được phép đi một người. Có khẩu súng kíp trong tay ông mở đường, không chỉ có thể bảo vệ an toàn cho dân thôn ở mức độ lớn nhất, mà còn có thể tiến sâu hơn vào trong núi một chút.
Dân thôn nghe được tin vui thì hoan hô, đại đội trưởng đã suy nghĩ cho họ, họ cũng sẽ không làm khó ông. Cả buổi sáng ai nấy đều làm việc vô cùng hăng hái.
Ngay cả mấy “hộ khó khăn” chỉ nhận công điểm theo đầu người cũng bị bắt ép ở lại ngoài đồng làm việc cả buổi sáng.
Đang vào mùa gieo hạt đậu tương, người đi trước đào hố, người đi sau gieo hạt. Ngoài đồng đâu đâu cũng là cảnh tượng bận rộn của từng cặp hai người.
Chỉ có duy nhất một người lạc lõng với đám đông, có thể nói là “phong cách độc đáo”.
Mọi người chỉ thấy cái con họ Nguyễn kia nằm ườn cả người ra đất, tay cầm một cái cuốc nhỏ không biết kiếm ở đâu ra. Bởi vì không ai muốn chung nhóm với cô nên cô tự mình đào hố, tự mình lấp.
Có lẽ là làm một lúc mệt rồi, con nhỏ này vô cùng tùy tiện mà lăn lộn trên mặt đất. Lấp đầy một cái hố liền lăn về phía trước một vòng, lăn một vòng xong lại đào cái hố tiếp theo, khoảng cách vừa vặn chuẩn không cần chỉnh!
Dân thôn tận mắt chứng kiến trạng thái tinh thần của cô, không ai dám nói gì!
Mộc Hạ không biết có phải là gần mực thì đen hay không, đang thè lưỡi dựa vào gốc cây thở hổn hển...
Gương mặt nhỏ nhắn tái đi, tím lại. Nhìn qua là biết do quá béo lại cứ hay khom lưng, mỡ thịt chèn ép nội tạng, dẫn đến tim không được cung cấp đủ máu.
Lúc bị đại đội trưởng tức đến sôi máu đuổi ra khỏi đồng, hai người liền nhìn nhau cười!
Hai người tắm rửa xong, các thanh niên trí thức khác cũng lục tục trở về. Diệp Quốc gọi mọi người họp, chỉ có một mục tiêu cốt lõi: Trong núi rất nguy hiểm, buổi chiều lúc lên núi hái nấm không được để bị rớt lại phía sau.
Trước khi tan họp, Ôn Nhu nhẹ nhàng nhắc nhở mọi người đừng mặc quần áo mới, dễ bị cành cây cào rách. Đặc biệt nhắc nhở Liễu Hạ Thiên cẩn thận cái bình nước của ả ta: “Quên năm ngoái làm rơi trong núi rồi à?”.
Sau đó chị ta liếc nhìn cái túi trên người Nguyễn Hiện Hiện: “Cô cũng thế, cái túi đó cứ để ở điểm tri thức đi, tôi lo vào núi sẽ bị cành cây làm rách mất đấy.”
Nguyễn Hiện Hiện trưng ra vẻ mặt đáng yêu lại ngây thơ, cô có chút do dự: “Nhưng mà tiền của tôi đều để trong túi đeo hông này, không mang sát người lỡ bị mất thì làm sao?”
“Cô thì có được mấy đồng? Vả lại, cổng lớn của điểm tri thức đều khóa cả, cô còn nghi ngờ dân thôn sẽ trèo tường vào trộm tiền của cô à? Để hay không thì tùy cô, nhớ lấy dây thừng buộc chặt cổ tay áo và ống quần lại đấy.”
Chị ta hiểu rõ đạo lý “cái gì quá cũng không tốt”. Cứ khuyên mãi chỉ khiến Nguyễn Hiện Hiện nghi ngờ. Hơn nữa chị ta và Diệp Quốc cũng đã chuẩn bị phương án dự phòng.
Trên người mang theo lưỡi dao lam nhỏ, nếu cô cứ khăng khăng đeo túi lên núi thì tìm cơ hội cắt đứt dây đeo, ngụy tạo thành cảnh vô ý làm rơi.
Những gì cần dặn dò bọn họ đã dặn đi dặn lại rồi, tự mình không nghe lời, đến lúc chịu thiệt thì còn trách ai được?
Nguyễn Hiện Hiện “Ồ” một tiếng: “Thế thì tôi cứ để ở trong phòng vậy.”
Tận mắt nhìn thấy cô đặt chiếc túi đeo hông nhỏ về phòng, lúc đi ra người nhẹ tênh, trên người không có chỗ nào có thể giấu được một khoản tiền lớn.
Hai người nhìn nhau, đè nén sự vui sướng như điên sắp tràn ra khỏi đáy mắt, hoàn toàn yên tâm.
Đội thanh niên trí thức xếp hàng sau dân thôn, đoàn người rầm rộ kéo lên núi. Đội ngũ vốn đang trật tự không biết từ lúc nào đã tan rã.
Dân thôn không muốn thanh niên trí thức chiếm hời, thanh niên trí thức thì không phục vì bị xếp ở cuối cùng. Đội hình lập tức trở nên hỗn loạn.
Ban đầu, Ôn Nhu còn có thể duy trì khoảng cách không xa không gần với Nguyễn Hiện Hiện. Càng về sau, chị ta càng thấy đuối sức. Con nhỏ này chân có gắn lò xo hay sao? Sao mà cô nhảy nhót khỏe thế?
Mãi cho đến khi xác định được Diệp Quốc đã tách khỏi đoàn người và xuống núi, mà Nguyễn Hiện Hiện vẫn còn trong tầm mắt, chị ta cũng dần dần đi chậm lại, dựa vào một gốc cây to để nghỉ ngơi.