Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Chương 46

Thấy nước miếng của chị suýt nữa thì nhỏ vào nồi, cô vừa cười vừa mắng: “Đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gọi mọi người đi, em làm nốt món bánh ngô om cá nhỏ là ăn cơm.”

Mộc Hạ chùi mép rồi co giò chạy biến. Chị cũng không muốn mình thèm thuồng đến thế nhưng mà món ăn Hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hiện nấu thơm quá đi mất! Thật muốn một miếng nuốt hết vào bụng! Nhất định là do cái cơ thể này!

Những con cá diếc nhỏ cỡ hai ngón tay được tẩm bột mì, chiên vàng đều hai mặt, sau đó cô lần lượt xếp từng con cá vào đáy nồi sao cho đẹp mắt, om​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lửa nhỏ cho đến khi cá mềm nhừ. Trong lúc đó, cô rửa sạch tay, nhào bột ngô rồi cán dẹt dán lên thành nồi, cứ thế dán một vòng quanh miệng nồi.

Đầu tiên dùng lửa vừa nấu trong 10 phút, sau đó vặn lửa nhỏ nấu thêm 5 phút​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nữa. Không có bột năng nên cô dùng bột mì để làm nước sốt sệt lại.

Mở vung nồi ra, mùi thơm lập tức xộc thẳng lên não. Những chiếc bánh ngô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vàng rượm, đóng một lớp vỏ cháy giòn, cắn một miếng vừa giòn vừa thơm.

Tiếng nói chuyện vốn đang râm ran ở sân​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sau bỗng dưng im bặt tự lúc nào!

Nguyễn Hiện Hiện múc món ăn cuối cùng ra bát, vừa quay đầu lại định gọi mọi người bưng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thức ăn lên thì bắt gặp ngay năm cặp mắt đang nhìn cô chằm chằm không chớp.

Cô giật nảy mình, suýt nữa thì ném bay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cả cái chậu: “Mọi người làm gì đấy?”

Bữa tiệc tân gia của cô không chỉ mời Chử Lê Ngô Học Lương, Mộc Hạ và Trần Chiêu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Đệ, mà dĩ nhiên cũng không quên vị đại đội trưởng đã lao tâm khổ tứ vì cô.

Người ta thường nói “ăn của người ta thì ngại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói, nhận của người ta thì ngại làm!

Nhìn lại ba nồi thức ăn lớn trên bàn, ngoại trừ thịt heo trong món thịt hầm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ miến, tất cả các nguyên liệu còn lại đều do “khách mời tài trợ hữu nghị”.

Thức ăn vừa dọn lên bàn, cô về phòng lấy ra một chai rượu. Lần này không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải Mao Đài, mà là chai Linh Tuyền Tiên lão Phong tặng trước lúc chia tay.

Cô tự tay rót đầy ly cho mấy người: “Tôi xin kính mọi người một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ly! Đặc biệt là Đại đội trưởng, chú đã vất vả nhiều rồi!”

Nửa câu trước nghe còn ra dáng tiếng người, ai ngờ Nguyễn Hiện Hiện lại nói tiếp:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Không có sự tác thành của chú thì cũng không có cháu của ngày hôm nay.”

Đại đội trưởng: “???” Tại sao tôi lại cảm thấy mình giống như​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cơn gió độc đang tiếp tay cho cái ác thế nhỉ?

Ông không nhịn được mà nói móc một câu: “Đồng chí Nguyễn mà cũng cần người khác​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tác thành ư? Chẳng phải tất cả đều do cô tự mình “giành lấy” hay sao!”

Nguyễn Hiện Hiện cười khiêm tốn, vội lảng sang chuyện khác: “Mọi người mau nếm thử tay nghề của tôi đi, nhất là món bánh ngô om cá nhỏ, món đặc sản​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của vùng đấy ạ. Cá và bánh ngô nấu chung một nồi, cá nhỏ thì vị tươi ngọt, bánh ngô thì bên trên xốp mềm, bên dưới đế lại giòn rụm.”

Một ly rượu cạn sạch, mấy người bắt đầu động đũa. Đặc biệt là vị đại đội trưởng đã lâu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không thấy mùi thịt, một miếng thức ăn, một hớp rượu, thoải mái thở hắt ra một hơi dài.

“Tiểu Nguyễn học được tay nghề này ở đâu vậy?​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Món ăn Đông Bắc này chuẩn vị quá.”

Cấp trên hạn chế số lượng gia súc chăn nuôi, nhà nhà đều thiếu thịt. Đã bao nhiêu năm rồi ông chưa được ăn một món thịt hầm chính tông như​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thế này. Những dịp lễ Tết được ăn thịt cũng phải ưu tiên cho bọn trẻ trong nhà ăn trước, cái hương vị này, thơm quá, thật đáng hoài niệm!

Mộc Hạ huých nhẹ vào cánh tay nhỏ của Nguyễn Hiện Hiện: “Chị bao​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ việc nhóm lửa với rửa bát, em chỉ cần phụ trách nấu thôi.”

Tất cả mọi người đều dỏng tai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lên nghe, kể cả Chử Lê.

Nguyễn Hiện Hiện đánh giá chị từ trên xuống dưới: “Ăn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chung với em, chị không giảm béo” nữa à?”

Cô để ý rồi, Mộc Hạ không chỉ kiên trì chạy bộ, squat mỗi ngày, mà dù tiền bạc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rủng rỉnh, chị vẫn kiên trì ăn lương thực thô. Hỏi ra thì là đang giảm béo.

Vì chuyện này mà chị bị dân thôn xì xào không ít. Giảm béo cái gì? Bọn họ muốn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ăn cho được cái vóc dáng to con như thế còn không được, đúng là đồ thần kinh.

Không đợi Mộc Hạ trả lời, cô uống một hớp rượu rồi nói đầy phóng khoáng: “Không chung! Em đây còn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đang đợi người khác đút cơm tận miệng đây này, chị đừng có mơ, nằm mơ đi, không chung!”

Không chung thì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thôi vậy!

Mộc Hạ bị từ chối cũng không cảm thấy có vấn đề gì. Cái tính cách có gì nói đó, thẳng thắn không giả tạo của Nguyễn Hiện Hiện lại khá hợp với​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chị. Nếu là kiểu người trong lòng thì không muốn nhưng lại cố tìm một lý do chính đáng để từ chối thì chị có thể hiểu nhưng không thích lắm.

Nhìn cái dáng người bé tí, tay chân ngắn củn của cô bạn mà cứ thích​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi theo phong cách chị đại ngầu lòi, Mộc Hạ lại thấy hơi buồn cười.

Nụ cười còn chưa kịp nở​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rộ, chị lại ỉu xìu...

“Bếp lò của chị xây xong rồi nhưng tài nấu nướng chỉ ở mức chín, ăn được thôi.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Em thì ăn thịt, chị thì nuốt cám, cái ngày tháng này biết sống sao đây?”

Đôi mắt Ngô Học Lương sáng rỡ, không nghĩ ngợi gì mà bán luôn anh em: “Việc này còn không đơn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giản? Đồng chí Mộc tìm Chử Lê ấy! Tay nghề của Chử Lê không kém gì Hiện Hiện đâu.”

Từ lúc xuống đây đến giờ, ăn cơm bếp tập thể được mấy hôm, anh ta thật không biết nửa năm trước​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ông anh em này đã sống sót kiểu gì! Đổi lại là anh ta, một tháng thôi cũng chịu không nổi!

Chử Lê xoay xoay ly rượu trong tay, thấy Mộc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hạ nhìn sang, anh ta nhướng mày: “Được thôi!”

Người phụ nữ tròn vo này trong mắt không hề có cái vẻ si mê quy luyến mà anh ta ghét bỏ. Nếu có thể trở thành bạn ăn chung với đối phương thì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng không tệ. Được hai người này khai sáng, anh ta cũng muốn tự mình xây một cái bếp lò, đáng tiếc là chậm chân một bước, trong bếp đã không còn chỗ.

Vẻ mặt Ngô Học Lương hưng phấn: “Tốt quá rồi! Cuối cùng cũng không cần phải ăn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cái thứ bánh lương thực thô vừa khó nuốt lại vừa làm vũ khí được nữa!”

Hai người Chử Lê và Mộc Hạ đồng loạt nhìn về phía​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh ta, đồng thanh: “Liên quan quái gì đến anh?”

Lời vừa dứt, cả hai nhìn nhau​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đều có chút ngượng ngùng.

Ngô Học Lương khóc không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra nước mắt.

Cuối cùng ba người chốt hạ: Chử Lê nấu cơm, Ngô Học Lương lo việc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gánh nước, nhặt củi, rửa bát, còn Mộc Hạ thì... chỉ phụ trách ăn.

Nguyễn Hiện Hiện - quần chúng hóng kịch: “...” Em... có phải em vừa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bỏ lỡ một cơ hội được người khác đút cơm tận miệng không?

Thấy vẻ mặt hối hận của cô y hệt như vừa mất toi cả vạn đồng, ba người kia đều​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bật cười. Mộc Hạ lúc này giống hệt mụ sói già đang dụ dỗ cô bé quàng khăn đỏ:

“Hiện Hiện! Em có muốn tham gia không?​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Bây giờ vẫn chưa muộn đâu nha!”

Nguyễn Hiện Hiện vừa định gật đầu thì bừng tỉnh, cô vội lắc đầu quầy quậy. Mộc Hạ là vì không biết nấu ăn nên mới được phân ít việc, đổi lại là cô, một người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ biết nấu thì chắc chắn sẽ bị Chử Lê nô dịch. Tên này sẽ không vì nể tình cùng lớn lên trong một khu tập thể mà bóc lột cô ít đi chút nào đâu.

Mấy người kia thì phụ trách nói nói cười cười, còn đại đội trưởng thì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phụ trách gắp lia lịa, tiện thể ngắm nhìn bọn trẻ cười đùa.

Trong lòng Mộc Hạ khẽ thở dài một hơi khi liếc nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Trần Chiêu Đệ đang lẳng lặng ăn từng miếng nhỏ!

Sân sau có rượu có thịt có tiếng cười, đối lập hoàn toàn với cảnh tượng thê thảm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của đám người ở sân trước đang gặm bánh lương thực thô và hít gió Tây Bắc.

Lẽ ra hôm nay đến lượt Nguyễn Hiện Hiện và Ngô Học Lương nấu cơm nhưng người thứ nhất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì vừa tuyên bố “tan đàn xẻ nghé”, người thứ hai thì được mời đi ăn tiệc.

Mới vừa nãy, đám người ở sân trước suýt nữa thì cãi nhau một trận vì chuyện ai sẽ chịu trách nhiệm nấu bữa tối nay. Cuối​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cùng không ai chịu làm, cả bọn đành hâm nóng lại chút bánh lương thực thô còn thừa từ trưa, ăn tạm cho qua bữa.

Ngửi mùi thịt thơm nồng từng đợt từng đợt từ sân sau​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bay tới, cái mũi của họ gần như không đủ dùng.

Liễu Hạ Thiên là người đầu tiên ném cái bánh khô khốc đang cào rát cổ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ họng xuống, vứt lại một câu: “Không ăn nữa!” Rồi quay đầu bỏ về phòng.

“Ả ta dằn mặt ai đấy?”​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Thái Sơn gào lên.

Ôn Nhu vừa mới ra bờ sông tỏ vẽ đáng thương nhưng không ai thèm đoái hoài, đành nhúng qua​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ loa quần áo vào nước coi như giặt xong trở về, ngồi bên bàn não nề thở dài.

“Với tôi thì thôi không nói, đồng chí Nguyễn có hiểu lầm với tôi. Tôi đã nghĩ cô mời cơm: “không nể mặt sư​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì cũng nể mặt Phật”, ít nhất cũng sẽ gọi mọi người, ai... Là tôi đã đánh giá cao cô quá rồi!”

“Xì! Ai mà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thèm.”

Diệp Căn miệng thì la làng không thèm nhưng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nước miếng lại cứ ừng ực nuốt xuống.

Thấy mọi người nhìn mình với ánh mắt buồn cười, Diệp Căn tức quá hóa giận: “Nhìn cái gì? Nguyễn Hiện Hiện chẳng qua chỉ là một phần tử xấu, ông nội không thương, bà nội thì bị hạ phóng.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ba ngày không về, chắc chắn là đi nông trường thăm bà nội đang cải tạo của cô rồi. Hừ! Thượng bất chính hạ tắc loạn, để tôi xem cô ta còn vênh váo được đến bao giờ.”