Ryan Hornby có chút tiếc nuối nhưng cũng không miễn cưỡng. Hắn quả thật đã có hứng thú với loại rượu này và cần phải hỏi những người chuyên môn về tỷ lệ pha chế cũng như các thông số của rượu.
Takahashi Rakuki đứng bên cạnh, ánh mắt tràn đầy ghen ghét. Hắn ta đến đây là mang theo nhiệm vụ, chính là để phá hoại, nhất định phải khiến cho lão già Phong Quảng kia “công dã tràng xe cát” (công cốc).
Lão già đó đã bị hắn ta dùng kế chèn ép đến mức phải dạt sang toa giường cứng, vậy mà người phụ nữ trước mắt này rốt cuộc là “Trình Giảo Kim” (kẻ ngáng đường) từ đâu chui ra vậy?
Hắn ta chen vào với ý đồ xấu: “Ngài Ryan! Ngài có muốn suy nghĩ lại một chút không?”
“Tôi thấy vị Hiên Viên Đế, hay rượu Hiên Viên mà cô đây vừa nói, tất cả đều là những lời dối trá bịa đặt để lừa gạt khách ngoại quốc thôi. Ngài tuyệt đối đừng để mắc bẫy của kẻ tiểu nhân.”
Nguyễn Hiện Hiện đột ngột quay đầu nhìn hắn ta, đôi mắt hạnh nheo lại đầy khó chịu, cô dùng chất giọng London chuẩn nhất, nói ra một câu nghe thì rất êm tai nhưng lại vô cùng thiếu văn hóa:
“Funny mud go pee!” (Đây là cụm từ lóng, dùng các từ tiếng Anh có phát âm gần giống (phiên âm bồi) cho câu chửi thề trong tiếng Trung "Fàng nǐ gè pì!", có nghĩa là "Nói nhảm!".)
Dứt lời, cả toa ăn im phăng phắc, đến mức một cây kim rơi cũng có thể nghe thấy!
...
Nguyễn Hiện Hiện sau khi có được rượu ngon và một giấc mơ đẹp, đã ngủ một mạch đến tận trời sáng.
Mặc kệ vẻ mặt không thể tin nổi của gã đàn ông ở phòng đối diện đang mang mớ suy nghĩ “Sao cô ta lại không bị đuổi ra? Lẽ nào tiếng Anh của cô ta còn giỏi hơn mình? Rốt cuộc mình là giảng viên hay cô ta là giảng viên? Chuyện này không thể nào!”, cô vẫn ung dung hoàn thành việc vệ sinh cá nhân.
Tối hôm qua lão Phong đã tuyên bố, ba bữa ăn một ngày của cô sẽ do đoàn tàu bao thầu.
Bữa sáng là cháo kê và trứng gà. Đương nhiên, cô cũng có thể chọn bánh mì và sữa giống như đám người Tây.
Nhưng cô vẫn thích bữa sáng kiểu Trung hơn. Lương thực thuần tự nhiên, không bị phun thuốc trừ sâu quý giá biết bao, đợi thêm 20 năm nữa, có muốn ăn cũng chẳng tìm đâu ra!
Ăn cơm xong, lão Phong dẫn Tiểu Trọng quay lại, đi thẳng vào vấn đề với Nguyễn Hiện Hiện: “Đám khách ngoại quốc kia đã chỉ đích danh, muốn cháu tiếp tục làm phiên dịch.”
“Không đi!” Nào ngờ Nguyễn Hiện Hiện lại đẩy bát sang một bên, khoanh tay cười khẩy: “Muốn tôi á? Một lũ quỷ nghèo đã soi gương chưa? Đã tiêu dùng qua mốc một triệu chưa? Bọn họ... có xứng không?”
Trọng Khải sững sờ, lựa lời khuyên nhủ: “Đồng chí Nguyễn! Tốp khách nước ngoài này có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với sự phát triển kinh tế tương lai của tỉnh Hắc, người tài thì gánh vác nhiều việc.”
Tên ngốc to xác này ở đâu ra vậy? Quá ngây thơ, bắt nạt anh ta dễ khiến người ta có cảm giác tội lỗi. Cô mà đi thêm mấy lần nữa, tên ngốc này chắc phải nghỉ việc mất!
Tuân thủ nguyên tắc “mình ăn thịt cũng phải cho người khác húp canh, ăn cướp miếng ăn dễ bị đánh chết”, trước lời mời của Trọng Khải, người vừa sáng sớm đã phục hồi và còn sung sức hơn mọi khi, Nguyễn Hiện Hiện đã từ chối tiếp tục cướp bát cơm của người ta.
Cô dựa vào tấm ván bàn nhỏ cạnh giường: “Không cần phải nuông chiều họ quá mức. Anh ghi nhớ mấy tay thương nhân mồm la hét đòi đi chứng tỏ là không muốn đi. Ai cũng là lần đầu làm người, cứ bình đẳng mà giao tiếp, lấy việc “dụ” đối phương tiêu tiền, tiêu thật nhiều tiền làm mục tiêu hàng đầu. Đừng sợ làm không tốt, nói không hay. Chỉ cần có tiền kiếm, đừng nói là thái độ tệ hại hay kiêu ngạo một chút, kể cả có trèo lên đầu họ mà ị, đám thương nhân cũng sẽ khen “thơm quá”. Anh cứ hỏi lại xem, nói nguyên văn lời tôi cho họ nghe, biết đâu lại có thu hoạch bất ngờ đấy?”
Trọng Khải trông như hiểu mà lại không hiểu.
Nguyễn Hiện Hiện biết rõ, người thời nay không ngốc, chỉ là đã quá lâu, thậm chí là chưa bao giờ giao thiệp với thương nhân thực thụ nên nghiệp vụ còn bỡ ngỡ.
“Cứ làm theo lời Tiểu Nguyễn đi.” Lão Phong xua tay, tối qua vừa chốt được đơn hàng lớn với Ryan khiến tâm trạng ông rất vui vẻ, ông cười nói: “Đồng chí nhỏ! Đây là đi xuống nông thôn ở tỉnh Hắc à? Có hứng thú đến làm việc ở tỉnh không?”
Ông cảm thấy đồng chí nhỏ này tư duy nhanh nhạy lại có thiên phú ngôn ngữ. Hôm qua ông đã nghe toàn bộ quá trình, đối với việc cô tự ý làm chủ, ông không những không tức giận mà ngược lại còn rất tán thưởng, cảm thấy đây là một tài năng có thể mài giũa.
Tướng bên ngoài, quân lệnh có thể không tuân theo, tùy cơ ứng biến là yếu tố then chốt hàng đầu.
Trong lòng người đàn ông ở phòng đối diện ghen tị muốn chết, tại sao con nhãi ranh đó lại được mời lên tỉnh làm việc? Chắc chắn là tối qua cô đã dùng thủ đoạn bẩn thỉu gì đó, quyến rũ khách nước ngoài nên mới không bị đuổi ra, đồ không biết xấu hổ, con khốn nhỏ, đúng, chắc chắn là vậy.
Nào ngờ vẫn còn chuyện khiến hắn ta sụp đổ hơn.
Nguyễn Hiện Hiện được mời làm việc ở tỉnh không những không cảm kích nhận lời, mà còn xua tay lắc đầu như tránh ôn dịch.
“Không đi, không đi!”
Đùa chắc! Cô có tiền có thời gian, chỉ cần nghĩ đến cảnh trời lạnh âm hai, ba mươi độ mà còn phải dậy sớm đội gió rét bão tuyết đi làm là sụp đổ rồi.
“Tại sao?” Phong Quảng không hiểu, một cơ hội tốt mà bao nhiêu thanh niên chen vỡ đầu mới có được, tại sao cô lại từ chối dứt khoát như vậy? Không thèm suy nghĩ một chút sao?
Nguyễn Hiện Hiện lại rất thản nhiên: “Cám dỗ lớn quá! Cháu sợ tay mình vươn dài quá sẽ bị “chặt đầu” (tham ô), xuống nông thôn tốt biết bao, có sức thì bỏ sức, không có sức thì kiếm công điểm theo đầu người.”
Cái lý luận “tỉnh táo, lý trí mà lại buông thả” thế này, Phong Quảng là lần đầu tiên được nghe, ông ngây người một lúc rồi tức quá hóa cười:
“Tư tưởng không tích cực, không sợ tôi gọi người bắt cháu đi cải tạo tư tưởng à?”
Nguyễn Hiện Hiện nằm ườn ra giường, ngoắc ngoắc ngón tay: “Ông cứ thử xem!”
Hành động này khiến ông cụ tức đến mức quay mặt bỏ đi, bước chân giậm mạnh như muốn đục thủng cả sàn tàu hỏa, hừ lạnh một tiếng rõ kêu: “Không thể nói lý!”
Hai ngày tiếp theo, “bà cô nhỏ” này ăn no rồi ngủ, ngủ dậy thì lấy ít đồ ra toa tàu bán một lượt, thỉnh thoảng Trọng Khải gặp ca khó, cô cũng đứng sau chỉ chiêu cho.
Trong nháy mắt đã đến tỉnh Hắc. Mặt ông cụ Phong nặng như chì ném cho Nguyễn Hiện Hiện một cái phong bì: “Phiên dịch viên ngoài biên chế 10 đồng một ngày, tôi thanh toán cho cháu tiền công một ngày.”
Ông cố ý nhấn mạnh bốn chữ “phiên dịch viên ngoài biên chế”, mục đích quá rõ ràng nhưng thấy con nhóc này hoàn toàn không thèm bắt sóng, ông lại tự làm mình tức điên!
Cái cô này còn không có chút tự giác nào, xoa xoa tay: “Ngoài tiền lương ra, ông có thể cho cháu thêm một lá thư khen ngợi không? Chính là cái loại thư viết trên giấy, kể lể chi tiết việc cháu làm phiên dịch lợi hại ra sao, như thể khoe của báu trong nhà ấy.”
“Tôi thấy cháu trông giống thư khen đấy.” Ông cụ Phong nhiều lần bị từ chối, cười khẩy một tiếng rồi quay đầu bỏ đi.
Đối với những người già cả đời cống hiến cho đất nước như bọn họ, ngứa mắt nhất chính là kiểu người theo chủ nghĩa hưởng thụ như Nguyễn Hiện Hiện, kẻ “đặt hưởng lạc cá nhân lên trên đại sự quốc gia”.
Ông vừa đi chưa đầy năm phút, Trọng Khải với vẻ mặt gượng gạo bước vào: “Cái đó... cho tôi xin địa chỉ nhé, sau này viết thư cho tiện.”
Nguyễn Hiện Hiện bật cười, đúng là một ông già cứng đầu, lòng dạ mềm yếu mà tính tình lại nóng nảy.
Đoàn khách nước ngoài xuống tàu ở trạm đầu tiên dành cho thanh niên trí thức. Nguyễn Hiện Hiện tiễn họ ra đến cửa, níu lấy vạt áo ông cụ.
“Làm gì?” Đối phương khó chịu quay đầu lại.
“Viết thư cho cháu nhé! Lão... Phong!” Tiếng “lão Phong” khiến Phong Quảng lảo đảo, nổi hết da gà, suýt nữa vấp ngã.
Miệng thì lẩm bẩm: “Ai rảnh mà viết thư cho con nhãi ranh nhà cô”, sau đó, ông vỗ mạnh một cái lên cái đầu nhỏ của con ngỗng đen đang thò ra từ chiếc túi đeo chéo của cô rồi xách chiếc va li da đã rách nhiều chỗ, đi thẳng xuống tàu không thèm ngoảnh đầu lại.
Liliya đang vươn vai thư giãn gân cốt trên sân ga, tình cờ nhìn thấy Nguyễn Hiện Hiện qua cửa sổ, liền vui vẻ vẫy tay: “Nộn Điệp, Nộn Điệp! Hội chợ Quảng Chu năm nay, cô nhất định phải đến đấy nhé!”
Nguyễn “Nộn Điệp” Hiện Hiện, vẫy tay chào lại, không nói là sẽ đi cũng không nói là nhất định không đi!
Khi tàu hỏa lại “loảng xoảng loảng xoảng” cập ga một lần nữa cũng là lúc Nguyễn Hiện Hiện phải xuống tàu. Cô gái ở phòng đối diện lén dúi cho cô một mẩu giấy, bên trên có ghi địa chỉ trường học của cô bé.
Bố không thích chị Nguyễn nhưng em thật sự rất thích chị, hy vọng có thể nhận được thư của chị.
Nguyễn Hiện Hiện cất kỹ mẩu giấy, xách hai túi hành lý lớn của mình, sải bước xuống tàu.